Mấy nhỏ đó nhìn Nguyệt, nhìn nó rồi mới tái mét mặt nhìn nhau người run cầm cập……. Chẳng phải Nguyệt chính là đứa con gái được anh _ người con trai được mệnh danh là “Lãng tử gió” bảo hộ sao, nhỏ đứa con gái mà tới gái phải sợ và trai cũng phải kính nể vài phần vì ai chọc vào nhỏ nhất là những người nhỏ yêu quý thì coi như số mạng đã tận, nhỏ k giết những chắc chắn sẽ k để cho sống yên ổn. Tâm và gương mặt trái ngược hẳn nhau nên nhỏ được người ta đặt cho cái tên “Nữ hoàng 2 mặt”. Nếu nói như vậy thì người con gái tụi nó vừa đụng vào chẳng phải là “ Nữ hoàng tử thần” _ người con gái có gan to bằng trời, độ liều mạng tới con trai cũng phải sợ và luôn mang mạng sống của mình ra thách đấu với tử thần đó sao?......
Ngày hôm nay k biết là ngày gì mà chúng nó đã đụng phải k chỉ “đại ca” _Hoàng Anh Tuấn Kiệt, “anh hai”_ Trương Hoàng Anh Vinh mà lại chém ngay “Nữ hoàng tử thần” và “Nữ hoàng 2 mặt” thế này?.... Và h người con trai đứng sau “Nữ hoàng 2 mặt” kia nữa chứ, chẳng ai khác là người con trai mang cái tên “Lãng tử gió” nhưng nụ cười khiến bao người con gái chết điếng của anh đâu rồi, tại sao ánh mắt đẹp đó lại như đang muốn nuốt chửng tụi nó thế kia……
_Được rồi, Nguyệt bình tĩnh lại đi em _Anh Phong giữ Nguyệt lại khi Nguyệt định xông vào đập tụi kia.
_Bĩnh tĩnh sao được chứ….. anh thử nói coi Thiên Anh làm gì mà bọn đấy dám đánh Thiên Anh. Nếu như Thiên Anh k tránh được chẳng phải đã mất mạng rồi sao, cái bọn chuyên cậy đông hiếp yếu đấy phải ăn đập mới tỉnh ra được và thông minh ra 1 tý để mở to mắt coi chúng động vào ai kia nữa…… _ Nguyệt xúc động nói, mắt đã đầy nước khi cứ nghĩ đến chút nữa nhỏ bạn thân nó yêu thương nhất bị mất mạng với mấy nhỏ đó.
_Em bình tĩnh 1 chút đi đã nào. Kiệt, đưa Thiên Anh đi đi chuyện ở đây để tụi anh lo cho là được rồi_ anh Phong nhẹ nhàng ôm Nguyệt vào lòng xoa khẽ an ủi rồi quay qua nói với hắn….
Kiệt khẽ gật đầu rồi nằm tay nó kéo đi ra xe, lôi nó_1 cái xác k hồn lên chiếc Suzuki Haysabusa phòng đi mất. Hắn cứ đưa nó đi mãi, đi mãi trên đường rồi mới dừng lại tại tại 1 cánh đồng lớn trồng bạt ngàn là những trái dâu tay đỏ mọng. Màu đỏ của dâu, màu xanh của lá hài hòa và tự tạo màu sắc nổi bật cho riêng nhau…
Nó thất thần rồi đến ngạc nhiên quay lại nhìn hắn, ánh mắt mở to ngỡ ngàng hỏi:
_Đây là……
_Anh thấy khi người ta buồn bực thì ăn sẽ là cách tốt nhất để giải khuây. Ở gần đây anh cỗ mỗi chỗ này thôi, em thích chứ? Hãy cứ thoải mái nhé_ Hắn nhẹ nhàng xoa đầu nó mỉm cười, đẩy nó về phía cánh đồng.
_Ăn được thật hả?_ Nó ngơ ngác nhìn anh.
_Thiệt là, k ăn được thì em tới đây làm gì?_ Hắn bất lực nhìn nó.
Chỉ chờ có thế, nó nhìn hắn mỉm cười; chỉ là 1 nụ cười hiền thôi nhưng cũng làm tim ai đó xao xuyến rồi. Nó chạy phóng cái “vèo” xuống luôn k đợi hắn nhắc tới lần thứ 2. Đôi mắt u buồn của nó dù đã có 1 chút long lanh hơn khi nhìn những quả dâu tây đỏ mọng trong những chiếc lá xanh đầy thích thú kia.
1 lúc sau, nó lấy cái áo mới thay lúc nãy làm luôn túi bỏ đầy những dâu tây to nhất, đỏ mọng nhất đó trong cánh đồng rồi hớn hở chạy về phía hắn đang ngồi trên bãi cỏ gần đấy nói:
_Xem nè, nhìn dâu ngon chưa? Em muốn ăn luôn được k?
_Được chứ, tôi đưa em đi rửa_ Hắn cười hiền, quệt vệt bẩn trên mặt nó rồi dẫn nó đi.
Rửa xong, cả 2 ra ngoài bãi cỏ ngồi, nó ăn ngon lành từng quả dâu một cách thích thú, dường như đúng như hắn nói: ăn là có thể vơi đi được nỗi buồn thì phải….
Ánh chiều ta buông xuống, ăn ngồi bên cạnh nó những vẫn kiệm lời như vậy chẳng nói câu nào chỉ đưa ánh mắt nhìn vào khoảng k gian bao la mà thôi. Nhìn hắn, nó nói; giọng nhẹ bẫng mang 1 chút buồn nhưng hắn vẫn có thể nghe rõ mồn một:
_Cám ơn anh.
_Muốn cám ơn anh thì hãy sống vui vẻ lên. Anh thích 1 Thiên Anh ngang ngạnh, bướng bỉnh chứ k thích 1 nhỏ như con mèo dầm mưa trong đêm thất thểu, u sầu vì k có chỗ trú đâu_ Anh quay lại nhìn nó khẽ mỉm cười.
* * *
Những ngày sau đó, tâm trạng của nó đã tốt hơn trước rất nhiều vì có hắn, anh Phong, Nguyệt, Vinh lúc nào cũng luôn bên cạnh nó, làm nó vui. Mọi người đưa nó đi khắp tất cả những nơi đẹp nhất ở đất Hà Thành này cũng chỉ muốn nó quên đi nỗi buồn mà hòa mình vào với thiên nhiên, muốn nhìn thấy nụ cười của nó mà thôi….
_Anh Kiệt….. Anh Kiệt cõng em với đi. Cõng em như anh Phong đang cõng Nguyệt kia kìa _ Nó chạy lại kéo tay hắn tươi cười khi hắn đang đứng nói chuyện với Vinh.
_Này, osin cao cấp của em ở đây sao lại kêu anh, thằng Vinh kia kìa_ Anh quay lại cười, bẹo má nó nói.
_K, để thằng Vinh cõng thì thế nào nó cũng nén em xuống đất đấy. Anh định giao em cho cái thằng mặt giặc đấy à? _ Nó liếc xéo Vinh năn nỉ hắn.
Nó với Vinh thân thì thân nhau lắm, thân tới mức có khi chẳng ai có thể chen chân vào được; thân tới mức chỉ cần nhìn nhau là hiểu ý (bạn nối khố mà) nhưng mà cũng suốt ngày cãi nhau chí chóe. Mà 1 khi đã cãi nhau thì chẳng đứa nào chịu nể nang đứa nào, mỗi đứa 1 câu là cứ thế nói đểu nhau và có khi nói nhau như kiểu 2 đứa thù ghét nhau lắm ý…… Là người ngoài cuộc mà nhìn 2 đứa này cãi nhau thì hết vía luôn….
_Haha phải đó, con nhỏ này thù cũ với tao thì nhiều mà nợ mới thì cũng k ít nên là cõng nó khéo được lúc thì tao ném nó xuống vực cho ngắm cảnh luôn đấy. Thôi, mày mang thân zai của mày cõng nó đi, haha_Vinh cười cười nói với hắn.
_Haizzz, được rồi_ Hắn lắc đầu thua nó với Vinh luôn.
Chỉ chờ có vậy, nó nhảy cái “phốc” lên lưng hắn, 2 tay ôm cổ hắn, chân cặp chặt vào eo hẳn nở 1 nụ cười k thể toe toét hơn. Hắn cũng phải bật cười vì hành động của nó, đành cõng nó trên lưng mà đi tản bộ. Nó cũng nhờ mọi người và đặc biệt là hắn mà đã trở lại thành 1 cô bé Thiên Anh tinh nghịch, ngang ngạnh ngày xưa.
Vết thương lòng của nó rất sâu nhưng mà nó có những người bạn, người thân yêu thương nó quá tuyệt vời nên chẳng mất quá nhiều thời gian để mọi người kéo nó trở lại với Thiên Anh bây h. Nó nhiều lúc cũng bần thần ngồi 1 mình hay bất chợt nín lặng nhưng khi ở bên cạnh hắn thì nó dường như quên tất cả nỗi buồn; hắn k nói quá nhiều chỉ làm bằng những hành động bằng những gì hắn cảm nhận thấy là tốt cho nó để đưa nụ cười về với nó…..
Vinh ngồi đấy nhìn thằng bạn thân nhất và con bạn thân nhất của mình kia mà lòng cũng vui lây. Vui vì nó đã có thể phần nào ít nhiều vượt qua được nỗi đau của mối tình đầu k đáng có kia mà lại cười đùa tươi vui như ngày xưa; nó được như vậy thì có lẽ tất cả đều phải cảm ơn hắn là người giúp nó nhiều nhất. Vinh lúc đầu cũng có thể lờ mờ đoán ra được tình cảm của hắn đối với nó nhưng h thì có thể khẳng định chắc chắn điều này, tình cảm hắn dành cho nó là 1 thứ tình cảm mãnh liệt theo thời gian mà nồng đậm hơn chứ k hề phai nhạt đi chút nào. Nhưng cũng nhờ có nó mà hắn đã thay đổi chính bản thân mình rất nhiều khi nó đã giúp hắn biết tới định nghĩa của nụ cười là gì khi ở bên nó, đã biết mở rộng lòng để yêu thương 1 người con gái.
Nhớ lại lần đó khi Vinh hỏi hắn có yêu nó k thì hắn đã chẳng ngại ngần khẳng định là có khiến Vinh cũng rất ngạc nhiên, Vinh cứ nghĩ rằng chí ít hắn cũng phải hờ hững mà chối chứ!! Và lúc đấy nhìn tình trạng của nó là 1 người sống mà chỉ có thể xác chứ k có tâm hồn khiến Vinh đã phát điên lên vì lo lắng mà bảo với hắn rằng : “Hãy nắm bắt lấy cơ hội, hãy tỏ tình với nó và đưa nó ra khỏi nỗi đau dày vò đấy”. Lúc ấy, ai cũng nghĩ là điều tốt nhất cho nó và cho cả hắn nhưng nào ngờ được rằng hắn lúc ấy lại nhíu mày nhìn Vinh đầy khó chịu rồi thở dài 1 cái mà hờ hững đáp:
_Tao có thể dùng tình yêu của mình để giúp cô ấy vui lên những sẽ k bao h dùng tình yêu này để ép nó quên đi anh Phương, đấy là 1 điều k thể. Quên anh Phương là điều sẽ k bao h xảy ra, dù nó có hay k yêu anh ấy đi chăng nữa cũng vậy thôi.Tối, hắn đứa nó đi lượn xe trên đường hết trêu mấy nhỏ chân dài đi SH ăn mặc sexy đến mấy chú cảnh sát giao thông khiến nó cười k ngớt; cả quãng đường đi cả 2 nói chuyện rất vui vẻ chứ k cứ im lìm như trước nữa vì h hắn đã mở lòng rất nhiều để nói chuyện với nó, làm nó vui. Và nó ở bên hắn luôn mang trong mình 1 cảm giác rất bình yên, ấm áp……
CÔNG VIÊN GẦN NHÀ NÓ:
_Hử, sao lại đưa em tới đây?_ Nó nhìn hắn khó hiểu. Thực sự mà nói thì nó chẳng muốn đến đây chút nào vì ở đây toàn là những kí ức k vui của nó về anh….
_Ở đây, em chắc vẫn nhớ tại chính chỗ này hơn 2 tháng trước anh Phương đã chia tay với em k 1 lí do nào đúng k?_ Hắn dẫn nó tới đúng chỗ anh và nó đứng trước kia.
_Ý anh là sao?_ Nó nhìn anh khó hiểu và nó có 1 linh cảm về chuyện gì đó k hay sắp sảy ra.
_Anh đã giấu em lí do này hơn 2 tháng qua. Có quá nhiều việc xảy ra với em vào lúc đấy nên anh k muốn nói, h em đã hoàn toàn khá hơn lúc đấy rồi nên anh sẽ nói cho em nhưng hứa với anh làm ơn hãy bình tĩnh, được chứ?_Anh nhẹ nhàng đặt tay lên đôi vai hơi run run của nó.
_Là…. là sao ạ??!!!_ Giọng nó cũng tự dưng trở nên ấp úng.
_Um…. Lý do duy nhất là anh Phương chia tay với em chắc chắn k thể như anh ý nói đơn giản rằng anh ấy đã tìm được tình yêu mới rồi. Mà bởi vì em với anh ấy hay cũng như anh Phong là anh em cùng cha khác mẹ_ giọng hắn nhẹ bẫng thoảng bên tai nó nhưng lại khiên trái tim nhỏ bé của nó đau rát.
Nó sững người nhìn hắn….. nó vừa nghe 1 điều mà nó k thể tin được… nó với anh Phương ư? Là anh em cùng cha khác mẹ ư?.... Điều này làm sao có thể như thế được…. nó phải tin như thế nào đây??? Nó nhìn hắn, lắp bắp:
_Anh…. anh đùa em đúng k? Tại…..tại sao…..lại….
_Thiên Anh à, anh Phương và anh Phong là anh em song sinh cùng cha cùng mẹ nhưng em với 2 anh ấy là anh em cùng cha khác mẹ. Do cha em với mẹ 2 anh ấy trong quá khứ có nhiều mẫu thuẫn mà chia tay nhau để cha em lấy mẹ em bây h lúc ấy mang theo anh Phong đi còn anh Phương thì ở lại với mẹ mình. Điều họ đều k ngờ tới là 2 anh em song sinh gặp nhau và em đã yêu chính anh trai của mình_ Hắn nhìn nó mà k khỏi đau lòng nhưng đã tới tận ntn rồi hắn k thể k nói cho nó biết tất cả.
_Em….. Em…._ Nó ôm đầu. Đầu nó trống rỗng nhưng lại đau như búa bổ, h nó chẳng thể nghĩ được gì cả, mọi thứ với nó quá mơ hồ.
Hắn nhìn những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò mà xinh xắn của nó mà k khỏi xót xa đau lòng. Hắn ôm nó vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng xoa tấm lưng gầy nhỏ bé của nó để xóa tan phần nào đó mà nỗi đau nó phải chịu đựng. Hắn k biết con đường này hắn chọn có đúng k nhưng hắn thà đau 1 mình còn hơn là để nó phải đau khổ và ân hận mãi mãi về sau này. Chất giọng trầm khàn của hắn khe khẽ vang lên bên tai nó:
_2 người có thể là anh em nhưng tình yêu em và anh ấy dành cho nhau từ trước tới h thì chẳng ai trong 2 người phủ nhận cả được, đúng k? Anh Phương là muốn tốt cho em nên anh ấy đã chọn cách từ bỏ nhưng còn em thì sao? Em hãy chọn cách đúng đắn nhất nhé vì có lẽ anh ấy vẫn đang đợi em đấy,
_K được đâu, tụi em là anh em mà…. nhất định k được đâu…._ Nó nói trong tiếng nấc.
_K có gì là k thể nếu em muốn và 2 người thực sự yêu nhau_ Anh nhẹ nhàng quệt đi những giọt nước mắt lăn trên gương mặt nó.
_Anh…… thật chứ?_Nó ngước lên nhìn anh.
_Um, nếu em và anh ấy đều yêu nhau_ Hắn mỉm cười, hôn nhẹ lên trán nó.
Đôi mắt nó đẫm lệ nhìn vào đôi mắt sâu hun hút như vực thẳm của anh. Nó nhìn thấy sự động viên, khích lệ của hắn với nó, nhìn thấy sự ấm áp hắn dành cho nó trong ánh mắt đấy. Hắn chẳng biết bao h đã trở thành 1 chỗ dựa vững chắc trong tâm trí nó rồi. Mỉm cười hiền, bàn tay to khỏe nhẹ nhàng xoa đầu nó, hắn nói:
_Mau đi đi, đừng để mình phải hối hận mãi mãi. Anh ấy có lẽ cũng đợi em lâu rồi đấy.
Nó nhìn hắn chằm chằm rồi bất ngờ ôm chầm lấy hắn, giọng nói nghẹn ngào:
_Cám ơn anh.
Buông hắn ra, ánh mắt nó nhìn hắn đầy biết ơn lần cuối rồi thân ảnh nhỏ bé của nó chạy đi mất hút trong đêm tối, chỉ còn lại 1 mình hắn ở đấy. Giá như nó để ý hơn 1 chút, nhìn kĩ hơn, sâu hơn vào ánh mắt hắn thêm 1 chút nữa thôi thì nó sẽ cảm nhận thấy cái ấm nồng tình yêu hắn dành cho nó, thấy được tia buồn khổ trong đáy mắt hắn…. Hắn đau khổ lắm nhưng chính hắn đã chọn con đường này…..
* * *
Sáng hôm sau, ở sân bay Nội Bài anh Phong cùng Nguyệt và Vinh đi tiễn nó ra sân bay để sang Anh tìm anh_ người con trai yêu nó, nhưng hắn lại k đến tiễn nó…. Vì sao vậy? Nó đi mà cứ ngoái đầu lại nhìn về phía cửa ra vào bên ngoài mãi đợi hắn đến…. Tại sao nó cảm thấy buồn thế khi k thấy hắn tới tiễn nó; và cái cảm giác mất mát trong lòng nó này là vì sao vậy??.......
_Em đang đợi ai vậy?_ Anh Phong xoa đầu nó hỏi.
_Anh Kiệt…. Sao anh ấy k đến tiễn em nhỉ…..???_ Mặt nó buồn so.
_Hừ, làm thế quái nào mà nó đến tiễn mày được chứ. Tao k hiểu mày ngờ nghệch hay ngu nữa _ Vinh bất bình nói.
_Ý gì đây? _ Nó nhăn mặt khi bị Vinh nói là ngu. Và nó càng k hiểu sao mà từ lúc Vinh biết chuyện tới h thì mặt lúc nào cũng khó đăm đăm, mở mồm ra là nói nó.
_Thôi được rồi em kệ thằng Vinh đi. Thiên Anh nghe anh nói này, em đã chọn còn đường này rồi anh cũng k cản em mà hoàn toàn ủng hộ 2 đứa. Nếu em và Phương thực sự yêu nhau, anh và mọi người cũng sẵn sàng chúc phúc cho em và nó. Hãy nhớ, luôn có tụi anh bên cạnh em nhé_Anh Phong ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng nói.
Cuối cùng là Nguyệt, từ lúc biết nó đi tới h Nguyệt buồn lắm, mắt chỉ chực khóc tới nơi thôi, nó ôm cô bạn vào lòng nghẹn ngào nói:
_Nhỏ ngốc, tui có đi luôn đâu mà buồn vầy chứ? Nhất định tui sẽ trở về mà.
Tới lúc này Nguyệt k kìm được lòng mình nữa, ôm chặt nó mà khóc ngon lành. Nguyệt bề ngoài thì ai cũng nhìn thấy nhỏ là 1 đứa con gái đáng ghét, quỷ quyệt nên mới luôn bị người ta gọi là “Nữ hoàng 2 mặt” nhưng thực chất nó và anh nó hiểu và biết rõ nhỏ hơn ai hết rằng cô bạn này là 1 người sống rất tình cảm và chân thật; chẳng qua những thứ kia chỉ là 1 lớp vỏ dày nhỏ tạo ra để bảo vệ bản thân mình mà thôi.
Vừa khóc vừa nói, giọng Nguyệt nghèn nghẹn bên tai nó:
_Hứa với tui nha Thiên Anh, hãy sống thật với tình cảm của chính mình nhé. Nhất định nha, hãy nghe con tim mình nói và hãy nhớ quãng thời gian 2 tháng này nha.
_Um, tui hứa_ Nó hôn nhẹ lên má cô bạn thân của mình, tay quệt đi những vệt nước còn đọng lại trên gương mặt thanh tú của cô bạn thân.
Trao Nguyệt lại cho ông anh trai mình trông nom rồi nó bước vào phòng soát vé mang theo nỗi vấn vương trong lòng….
Khi nó bước vào trong, chuẩn bị lên máy bay thì nhận được điên thoại, là của Vinh khiến nó hơi buồn vì k phải là hắn những vẫn nhấc máy lên nghe. Nó k hiểu vừa gặp xong rồi mà h Vinh lại gọi điện cho nó có chuyện gì nữa…..
_Alo!
_Con ngốc, bấy nhiêu thời gian mà mày vẫn k nhận ra mà đi như thế sao? Mày có thực còn yêu anh Phương k hả Thiên Anh? Những ngày tháng qua mày sống như thế nào hả? Mày vui vẻ nhất là ở bên ai? Mày có dám tự hỏi bản thân mình rằng có lúc nào đấy hình ảnh 1 ng khác hiện lên trong tim mày chứ k phải anh Phương ak? Tại sao lại chọn đi như thế, sao mày ác thế? Mày k nhận ra tình của của thằng ngốc đó sao? Nó đã ngốc rồi chẳng nhẽ mày cũng đần luôn à? ĐỒ NGỐC……..
Vinh nói như hét vào trong điện thoại rồi chẳng để nó kịp ú ớ câu gì đã cúp máy cái “rụp” luôn rồi…..
179