- Tại sao cậu đi theo tôi? – Nó hỏi.
- Vậy tại sao cậu lạnh nhạt với tôi như vậy? – Hắn hỏi lại nó.
Hai mắt nhìn mắt. Nó né tránh ánh mắt của hắn.
- Tại sao hả? Tại sao thì cậu phải tự biết. Cậu biết hết mọi chuyện rồi mà còn hỏi tôi tại sao ư?
Hắn mắt tròn mắt dẹt nhìn nó. Nó biết hết rồi. Chuyện nó là con gái ai trong nhóm cũng biết. Chỉ có hắn ngốc nên mới không biết gì.
- Vậy nên cậu mới né tránh mình chứ gì? Mình là người ngốc nhất trong tất cả vì mình là người cuối cùng biết được chuyện đó. Cậu biết cuộc nói chuyện của mình với Mai Sương nên cậu mới tránh né mình như vậy mà mình cũng không biết. Tại sao cậu không nói cho mình biết là cậu biết hết rồi?
Nó nhìn hắn, hắn đang khóc. Người con trai trước mặt nó đang khóc, người mà nó yêu đang khóc. Nó biết làm sao đây?
- Vậy cậu yêu tôi sao? – Nó hỏi.
- Đúng. – Hắn trả lời.
- Tôi đã đặt chuyến bay sớm nhất đến New York là ngày mai và đã thi xong kì thi cuối kì của lớp 12 vào chiều nay. Nếu tôi với cậu có duyên chắc chắn sẽ gặp lại ở đâu đó.
Nói rồi nó về phòng, để lại hắn đứng im không nhúc nhích ở ban công. Hắn hét lên một tiếng và lấy tay đấm vào tường. Mu bàn tay hắn đang từ từ chảy máu.
Ngày hôm sau, Levin, Alex, Ray nghỉ học để tiễn nó ra sân bay. Hắn sau ngày hôm đó sốt cao 39,5 độ.
- Này! Cậu có biết tớ mất công đến đây gặp cậu. Giờ cậu lại đi. Ba mẹ mình thì bắt ở lại đây mãi mãi. Thật là phí công. – Levin nói lời tạm biệt rất đặc biệt.
- Cậu ở bên đó nhớ chăm sóc mình đấy. À quên, cậu sống cùng ba mẹ mà. Đúng không, Vi nhỉ? – Kai nói.
- Con bé này! Cứ thích đi lung tung. Ai cho mày quyết định về bên đó trướng anh mày hả? – Giờ là ông anh quý hóa của nó.
Nó nhìn mọi người rồi nở một nụ cười tươi.
- Đương nhiên là sống tốt rồi. Mà em đi là quyền của em. Còn cậu nữa Phúc. Tớ bắt cậu đến gặp tớ đâu. Đấy là cậu thích đến đấy chứ. Thôi! Máy bay sắp cất cánh rồi. Kai! Đưa cái này cho đứa em gái yêu quý của cậu. Tạm biệt mọi người nhé. – Nó chào rồi quay lưng đi.
Cái mà nó muốn đưa cho Mai Sương là một bức thư. Trong thứ viết rất ngắn.
“Hello Xương. Ý nhầm. Sương. Chị sẽ về New York như mong muốn của em nhưng trên danh nghĩa là người lớn tuổi hơn, chị sẽ dạy cho em cách xưng hô sao cho phù hợp với tiểu thư danh giá. Với đàn chị, không được xưng hô là “chị-tôi” và phải là “chị-em”. Với đàn em không được “mày-tao” mà phải là “em-chị”. Còn nữa. Chị đi không nghĩa là từ bỏ tình yêu của chính chị vì dù gì sau này, chị với tên Ray “chết tiệt” đó cũng kết hôn với nhau thôi. Em cần gì dành giật cho mệt. Em hãy nghĩ đến tương lai. Tương lai đó là… làm chị dâu của chị. Anh Alex vô cùng yêu em đấy. Chẳng qua vì thấy Ray và em đang là người yêu nên từ bỏ thôi. Chứ chia tay rồi thì ảnh lại theo đuổi em đấy. Chị chấp nhận cho em làm chị dâu tương lai của chị. Bye chị dâu tương lai yêu quý.”
Đọc xong mà Mai Sương bốc khói. Cô ta tức đến nỗi sức yếu mà đạp đổ cái ghế salon.
Còn về phần Ray…
“Mình nhất định sẽ tìm được cậu trong dòng người đông đúc đó. Mình không quan tâm là bọn mình có hôn ước hay là không. Vì dù gì, mình chắc chắn sẽ tìm được cậu.”
--W w w . W a p V i p . P r o --
Chương 18 - End
Ba năm sau…
Hắn đang lang thang trên những con đường của New York. Trên tay hắn luôn cầm chiếc máy ảnh vì hắn tin rằng, đâu đó trong bức ảnh kia có hình bóng của nó.
“Reng,..” Điện thoại hắn reo.
- Có chuyện gì mà mày...cứ gọi cho tao thế hả? Mày có biết là mày đang gọi xuyên quốc tế không hả? Tối rồi không đi chỗ khác chơi mà cứ gọi cho tao là sao? – Hắn quát liên hồi vào cái điện thoại.
- Mày làm gì mà ghê thế? Tao chỉ kiểm tra là mày đã tìm ra vợ tương lai của mày chưa thôi mà. – Ở đầu dây bên kia, Alex vừa bịt tai vừa nói.
- Mày hỏi cả trăm lần rồi. Goodbye. – Rồi hắn tắt máy cái “rụp”.
Ở bên kia, giờ trời đang tối. Còn nửa bên này của trái đất, New York hắn đang đứng đang là buổi sáng. Hắn đã đến nhà nó để tìm nó nhưng ba mẹ nó bảo nó đã dọn ra sống một cuộc sống độc lập. Một tháng nó về thăm ba mẹ một lần. Vậy là hắn cũng không tìm được theo cách nhanh nhất mà hắn biết.
Giờ đã chín giờ sáng mà hắn chưa ăn gì, cái bụng trống không thì làm sao mà chụp được. Đã vậy hắn chỉ sang New York một tuần rồi về còn phải đi học, thời gian đâu mà ở lại nhiều.
Hắn vào một quán bán đồ ăn nhanh, mua một chiếc hamburger béo ngậy và đi vào công viên vừa tận hưởng sự trong lành vừa ăn.
Ăn xong, hắn lại chụp tiếp. “Tác phẩm” của hắn có thể là lên đến hàng trăm bức ảnh.
- Oh! I’m sorry. Are you Ok? – Có một cô gái tóc ngắn, mặc áo cánh dơi trắng và quần short bò, đang chạy đâm sầm vào hắn khiến hắn lùi lại mấy bước, suýt nữa thì rơi máy ảnh.
- I’m fine. Thanks. – Hắn trả lời.
- Úi! Còn đuổi theo nữa sao? – Cô gái ngoái lại. Có mấy người đang nhìn giống mấy bọn côn đồ, khuôn mặt dữ tợn đang chạy đến.
Rồi cô gái đó chạy đi. Bọn côn đồ chạy ngang qua hắn và đuổi theo. Hắn thì vẫn còn đang ngạc nhiên.
- Ủa? Đó cũng là người Trung sao? Giọng nói … giống Vi nhỉ? Nhìn Vi mà nghịch như thế á. Tám đời cũng không dám nghĩ. Chắc không phải đâu.
Tự nói tự nghĩ, hắn ăn xong rồi lại đi lang thang đây đó. Đang đi thì lại gặp cô gái đó.
- Bực mình thật. Bọn đó ăn cắp của mình lại còn nói mình ăn cắp của bọn nó. Lần sau mình phải dụ đến đồn cảnh sát mới được. – Cô gái đó lẩm nhẩm.
Hắn cố nhìn được mặt cô nhưng cô lại đang đội mũ nên không nhìn rõ lắm. Thế là hắn đi theo cô gái đó. Cô đi đến đâu, hắn đi đến đấy. Cô di chuyển, hắn di chuyển. Cô đứng im, hắn đứng im. Bỗng cô chạy vào một ngõ hẹp, nhỏ, tối và ít người để ý. Vì động tác quá nhanh nên hắn không kịp thấy cô chạy vào đâu. Hắn chạy lên chỗ cái ngõ nhìn dáo diết xung quanh nhưng cũng không thấy. Hắn chuẩn bị đi thì cô gái lấy tay kéo hắn vào cái ngõ.
- Ai? Sao lại đi theo tôi? – Cô gái túm lấy cổ áo hắn, cầm con dao đe dọa.
- Này! Tôi chưa từng thấy con gái côn đồ như thế này đâu. – Hắn nhìn con dao cũng vã mồ hôi.
- Trước kia chưa thấy thì bây giờ thấy rồi. Nói họ tên đi. May ra tôi còn có thể xem xét mà tha cho cậu.
- Lâm Tử Thiên. – Hắn trả lời.
Cô gái nhìn hắn ngạc nhiên rồi tự nhiên cười lớn và thả hắn ra.
- Này cô không sao chứ? – Hắn hỏi.
Cô gái không trả lời và đi ra khỏi ngõ. Hắn đuổi theo.
- Này! Ê! Này… - Hắn đuổi kịp cô, đặt một tay lên vai cô.
Cô gái quay lại. Mắt hắn mở to. Nhưng rồi từ từ mở một nụ cười.
- Tớ biết là tớ có thể tìm cậu mà…
~The End~
180