- Chúng…chúng mày…dám.
…2-1…
- Tuyết Y gật đầu…
Tên Một dần thả sợi dậy thừng kéo căng ghế trói ông Đình vào ghế ra…
Cảm giác được Tuyết Y sẽ làm thật…ông lắc đầu, mặt mũi ướt đẫm mồ hôi, mặt xanh như tàu lá chuối, giọng run như cầy sấy thều thào không nên hơi vì quá sợ :
- Đừng…được…được…tôi…s..ẽ..trả…
Tuyết Y nhíu mày nhìn tên Một…Hắn biết ý liền dừng tay lại một chút…
Tuyết Y lên tiếng, miệng cười hài lòng :
- Cái gì cũng sớm 1 chút có phải nhanh không?
Cậu ra lệnh :
- Được rồi cởi trói cho Đổng –xự - trưởng.
Tên Một lập tức mắc sợi dậy thừng lại một mốc rồi kéo ông Đổng lại tháo trói ra…
Nãy giờ bị treo người lên…với thân già của lão cũng đã đau mỏi lắm rồi…cả thêm nỗi kinh hoàng ban nãy nữa chắc…
Tên Một cầm điện thoại đưa cho ông Đổng :
- Mời ngài.
Lão Đổng vừa thở gấp sợ hãi vừa cảnh giác nhìn Tuyết Y lẫn tên giang hồ đứng cạnh mình…
Tay ấn số mà vẫn còn run…Tuyết Y đưa tay che mịêng dấu nụ cười suýt phì ra của mình vì những người không có gan mà hay tính kế hại người như vậy…Đuôi mắt cậu cong cong như vầng trăng non vẫn để lộ ra nụ cười chế giễu đối với lão không thể nào dấu hết được….
- A…a…lô..thư kí P…hát mau mang…giấy chuyển nhượng của tôi ở chỗ luật…sư…Phạm..đển đây.
- …
Lão Đổng sợ hãi nhìn Tuyết Y, lão hỏi hơi còn đứt quãng :
- Đây là…
Cáo già…vẫn là cáo già…Tuyết Y hơi cười trước cái khôn quá mà hoá ngu của lão Đổng. Trong lúc kinh cả thế này mà vẫn nghĩ được cách thông báo cho thân cận cơ đấy.
Tuyết Y hơi cười, vẫn nhẹ nhàng nói :
- Cứ nói chuyển đến cho Qúach giám bên Hàn thị được rồi.
Lão Đổng nhìn Tuyết Y với ánh mắt 2 phần sợ 3 phần căm tức còn 5 phần thì là phục…cậu như đã bắt được những chiêu trò của ông thì phải…Không còn cách nào khác, lão miễn cưỡng truyền lại lời Tuyết Y vào máy…
Vừa nói xong, tên Một thu lại ngay điện thoại. tháo sim bẻ đi rồi lại lắp cái khác vào tránh trường hợp rắc rối…
Lão Đổng hạ giọng lại :
- Tôi…tôi đi…
Tuyết Y lắc đầu khi lão chưa cả nói hết câu:
- Còn một chuyện. Mẹ của Mĩ Chi đâu?
- Tôi sẽ thả…sẽ thả…cậu tha cho tôi …phải không?
- Đương nhiên – Tuyết Y nhún vai gật đầu cười nhẹ - Vậy thì thực hiện đi.
Tuyết Y quay xang nhìn tên Một :
- Cho ngài Đổng mượn điện thoại của cậu đi.
- Vâng.
Tuyết Y lại nhìn ông Đổng tiếp :
- Cho bà ấy đi massager để thư giãn đàng hoàng rồi đưa đến côngty tôi nhé. À còn…gửi luôn vào tài khoản không thì tiền mặt khoảng 500.000 đô cho bà ấy nữa nhé. Bù đắp tinh thần người ta một chút chứ…được không Đổng xự trưởng.
Tên Một đưa cho lão Đổng. Lão nghiến ngầm răng, phải nhịn phải nhịn để thoát cái thân già này ra khỏi đây rồi tính sau.
Lão gọi xong rồi nfhin Tuyết y với ánh mắt tội nghiệp…gương mặt phệ già nua cố ra vẻ đáng thương :
- Tôi…đã làm theo yêu cầu của cậu. Coi như chúng ta không nợ nhau gì nữa chứ.
Tuyết Y nở nụ cười chế giễu, cậu đứng dậy đi lại gần chỗ ông Đổng đứng ngay mép hố…
Đáy mắt Tuyết Y ánh lên sự gian tà, cậu nhìn nhìn xuống hố chặt lưỡi :
- Không biết xuống người xuống đấy sẽ ra sao nhỉ…?
Dứt câu, cậu đưa tay dơ lên…lão Đổng hoảng quá tưởng cậu định đánh mình lão thụt lùi về phía sau…và trượt chân ngã xuống hố…
- Cứu…cứu…tôi….
Tuyết Y nhịn cười, nhìn con chăn dần cuốn lấy người ông Đổng…Mặt lão còn xanh hơn cả tàu lá chuối lúc nãy nữa…bộ mặt phát khiếp của hắn không làm cậu chú ý bằng thứ chất lỏng hiện lên loang ra quần hắn…Tuyết Y nheo nheo mắt lại :
- Đừng bảo ông đang xoắn ra quần đấy nhé…
Hai tên đi cùng Tuyết Y cũng che miệng để khỏi bật cười thành tiếng…Lão Đổng ngất lịm đi vì chết khiếp…
….
Ngữ Yên về nhà…thấy chị tay sách nách mang. Cậu chau mày nhìn :
- Có chuyện gì…mà…
- Chị muốn đi leo núi.
- Gì – Thừa Ân cười không nổi, nét mặt ngẩn ngơ ngây thơ không hiểu.
Chợt nhận ra điều gì đó bất thường trên nét mặt buồn, gương mặt nhợt nhạt của Ngữ Yên, cậu tò mò đoán :
- Cãi nhau với San Phong à?
Ngữ Yên gật đầu cho qua, cô không muốn giải thích loằng ngoằng nhiều nữa chỉ thêm đau đầu nhức óc mà thôi…
Thừa Ân không có vẻ gì sửng sốt, cậu phẩy tay :
- Bỏ đi, trước khi lấy nhau đã bảo hai người không hợp nhau mà lại. Chắc cô Ngữ Yên cũng mệt rồi, nghỉ ngơi đi, tự nhiên buồn lại đi leo núi là sao. Tự phạt bản thân đấy à.
Thừa Ân cười cười trêu Ngữ Yên…điều đó chẳng làm Ngữ Yên cười nổi nữa, đang đau khổ muốn chết đây lại gặp ngay thằng em suốt ngày hở tý trêu, hở tý cười này nữa…
Ngữ Yên thở hắt ra :
- Đúng rồi, ngủ rồi tỉnh dậy là quên hết.
- Đúng..phải cứng rắn thế mới là cô Ngữ Yên chứ.
Tin…tin…
Thừa Ân nhìn màn hình, miệng chợt tủm tỉm cười khiến Ngữ Yên nghi ngờ :
- Sao em gái…
- …
Tự nhiên đang cười, Thừa Ân bỗng nhiên quát lớn qua điện thoại vẻ rất bực :
- Tôi không cần biết, Trong chiều nay không hoàn thành việc tôi giao thì chuẩn bị xuống hậu cần đi.
- …
ThỪa Ân tắt máy, nét mặt lại trở nên bình thường hơn nữa còn ẩn nụ cười mờ ám.
- Ai vậy.
- Học muội ấy mà. Thôi cô Ngữ Yên nghỉ ngơi đi. Tôi đến côngty đây.
- Ừm.- Ngữ Yên gật đầu mặt vẫn ngoái nhìn theo Thừa Ân…
Bộ mặt này chắc chắn là thích người ta rồi…Ngữ Yên cười nhẹ cho niềm vui mới của em rồi lại buồn cho nỗi đau của mình…Vui buồn lẫn lộn thế này còn khó chịu hơn là buồn hẳn…
…..
- Cứu…cứu mạng…quân giết ngườiiiiiiiii.
Vị bác sĩ đang đo huyết áp cho ông Đổng cũng giật mình đứng dậy thụt ra sau khi lão hét toáng lên ngồi ngồi bật dậy…
Cả người lão toát lên cả mùi hôi thối khiến bác sĩ y tá có mặt ở đó ai cũng phải đeo khẩu trang…
Nhìn quanh thấy họ cứ đăm đăm nhíu mày nhìn tập trung về mình, giường như nỗi kinh hoàng vẫn còn ám ảnh lão, lão níu tay vị bác sĩ gần đó giọng khẩn trương gấp gáp vô cùng tận :
- Cứu…
Vừa lúc đó, lão nhìn ngay thấy Tuyết Y đi vào với gương mặt ngây thơ vô số tội…
Lão run run đưa tay chỉ về phía Tuyết y:
- Nó…nó…quân sát nhân….chính …
Vị bác sĩ chau mày khó chịu nói qua khẩu trang :
- Có lẽ do ông bị hoảng loạng nên nói năng lung tung. Chứ Hàn thíêu chính là người đã đưa ông vào đây cấp cứu sao ông lại còn…
Lão Đổng lắc đầu nguầy nguậy không cả chóng mặt, ánh mắt kinh sợ nhìn vè phía Tuyết Y:
- Không…không phải, chính nó,…chính nó hại…
Tuyết y lại gần hơn thì lão Đổng lại ngồi nép đi xag một phía.
Tuyết Y nhìn ông Đổng, mịêng khẽ nở nụ cười ôn nhu, gương mặt trở nên thánh thiện đột xuất chú ý kĩ trong tia nhìn đó ẩn giấu cả vẻ nham hiểm nữa cơ đấy…
Tuyết Y nhìn vị bác sĩ nói :
- Tỉnh rồi, để tôi đưa ông ấy về nhà không gia đình ông ấy lại lo.
- Vâng, tuỳ cậu.- Ông ấy chỉ vì hoảng loạn quá mới ngất đi chứ không có vấn đề gì. Nếu muốn an toàn hơn thì mời bác sĩ đến theo dõi tình hình ra sao..- Vị bác sĩ dặn dò.
Hai tên đi cùng Tuyết Y bước đến cung kính trước lão Đổng :
- Mời Đổng xự trưởng về nhà. Cô Nhã Kỳ đang rất lo vì sự mất tích của ngài.
Ông Đổng tái mặtg khi vở kịch của Tuyết Y quá thật đến nỗi…lão không thể làm khác gì hơn..
Vị bác sĩ nói :
- Tôi nghĩ về vấn đề tâm thần nên cho ngài đây điều trị ở nhà sẽ tốt hơn.
- Ồ vâng – Tuyết Yh gật đầu cười – Còn không đưa ngài ấy đi.
- Vâng.
Chương : 71
- Đưa ngài ấy về chỗ cũ chăm sóc tử tế. Chiều tôi sẽ "ghé".
- Vâng thưa Hàn thiếu.
Ông Đổng vừa đi vừa liên miệng hét lẫn dãy dụa :
- Buông tao ra…chúng…mày…chúng mày…định giết tao…để…thủ tiêu…
Hai tên vẫn im lặng vốn tiết kiệm lời cũng chẳng giải thích gì nhiều kệ mọi người nhìn theo tò mò mà lôi thẳng ông ta ra ngoài ấn vào xe.
…..
Tuyết Y quay lại phòng Tử Di, thấy cô đang ăn cùng San Phong, cậu dừng bước, đứng nép mình xang một bên cửa…
- Em khoẻ chưa?
- Cũng tạm rồi…à chuyện lần trước…
San Phong cười gượng lắc đầu :
- Anh quên hết rồi. Em với Hàn thiếu sao rồi.
- Cũng bình thường.
"Cũng bình thường" Tuyết Y cau mày…giọng cô nói chẳng có vẻ gì là không nhớ chuyện về cậu thì phải…hướng mắt nhìn Tử Di, ngay cả nét mặt của cô cũng chẳng còn như những lúc cô đã ngây ra chẳng biết cậu là ai nữa…
Vậy ra mọi chuyện đã rõ…Tuyết Y đã bị lừa một vố rồi. Khoé môi vô thức hiện lên nụ cười "Gỉoi lắm…". Tuyết Y quay lưng bước đi, gương mặt vẫn điềm nhiên không hề có vẻ tức tối gì cả…
Cậu xuống dưới căng tin tìm chút gì đó ăn tạm…
- Em ngồi đây được chứ?
Tuyết Y ngừng nhai, mắt nhìn lên cô gái lạ, cậu gật đầu không nói gì. Cô ta vừa ngồi xuống, Tuyết Y đã bưng khay cơm của mình xang bàn khác khiến cô ta sững người nhìn theo, nụ cười làm quen tắt ngấm trên môi. Mặt nóng hết cả lên, mắt gườm gườm nhìn Tuyết Y miệng bật thốt thành câu :
- Làm như đẹp trai lắm vậy.
Câu nói đó lọt ngay vào tai Tuyết Y, cậu chau mày nhìn lên về phía đó làm cô gái vội quay xang chỗ khác lờ đi….
Mắt cậu chợt đổi hướng xang hai người đang đi dưới khuôn viên bệnh viện…Lập tức Tuyết Y đứng dậy, lại quầy mua hai lon Cass rồi đi đến chỗ họ…
Mặt hơi cười những vẫn nhăn nhó lướt mắt qua Tử Di rồi lại trở về dừng ánh mắt tại San Phong, cậu đưa lon bia cho San Phong
:
- Cảm ơn.
- Huỳnh tổng đến thăm Tử Di à,…Tuyết Y nhìn quanh – Sao không đưa cả vợ hiền của mình đến đây?
San Phong biết Tuyết Y đang châm chọc mình với giọng nói chế giễu đó, mặt cậu làm ra vẻ bình thường mỉm cười nhún vai :
- Cô ấy à…đi xang Nhật được mấy ngày nay làm một số chuyện rồi.
- Đi Nhật.. – Tuyết Y bật cười – Huỳnh tổng không đùa đấy chứ?
- Sao tôi phải đùa với Hàn thiếu ? – San Phong cười lại, cố dấu đi vẻ chột dạ của mình.
- Chính Huỳnh phu nhân là người hiến máu cho Tử Di mà…mới đêm qua thôi sao Huỳnh tổng lại nói…
San Phong chau mày, nét cười khoáng khựng lại trên môi…"hiến máu cho Tử Di…". Đúng rồi, hèn nào sáng sớm cậu đã gặp Ngữ Yên trong đây, mặt cô nhìn có vẻ bạc nhược đi trông thấy vậy mà…
Cậu cười cho qua :
- Vậy à. Thôi tôi xin phép trước. Hàn thiếu chăm sóc Tử Di nhé.
- Đương nhiên phận sự mà. – Tuyết Y nhún vai cười cười – Huỳnh tổng đi nhé.
Tử Di quay xang lườm lườm Tuyết Y khi San Phong đã đi được một quãng.
Tuyết Y cũng quay xang nhìn cô, cậu dở mặt chau mày :
- Vi vẻ nhỉ.
- Cũng tạm – Tử Di cười hề rồi quay mặt bỏ đi.
- Em đ Mi đâu vậy, tôi chưa nói xong,,,
- Anh tự đứng nói một mình đi.
Tử Di vừa đi vừa nói vọng lại, Tuyết Y đứng nhìn một lúc rồi mới đi theo sau…
..
- Sao tôi không liên lạc được cho ba tôi – Nhã Kỳ đập tay xuống bàn quát tên trợ lý của ônng Phát.
- Thưa…thưa..cô sáng nay ông chủ mới ,…gọi điện về….bảo…
- Bảo gì, nói nhanh lên.
- Ông nói qua bên luật sư Phạm lấy giấy chuyển nhượng của Hàn thiếu mang đến trả lại cho Hàn thị. Gịong ngài ấy có vẻ đang rất khẩn trưong…
- Cái gì – Nhã Kỳ đứng bật dậy quát lớn …- Ông mau gọi lại số đấy cho tôi…Hừ…
- Thưa…cô, - Mắt lão Phát láo liên sợ sệt..- Không liên lạc được nữa…
Nhã Kỳ nghiến răng chèo chẹo. khuôn mặt nóng phừng phừng…"Chắc chắn là hắn rồi…được…".
Cô cầm túi xách lên, đi đến gần lão Phát, dặn dò gì đó rồi mới ra ngoài…
….
Mặt Nhã Kỳ tươi cười bình thường như chưa biết chuyện gì xảy ra, chính thái độ quá bình thường so với bình thường của cô làm Qúach giám ái ngại.
Cậu cười cười chặn đừơng Nhã Kỳ lại, nói :
- Nhã thư có hẹn với Hàn thiếu sao?
Nhã Kỳ hơi cười, miệng trễ xuống :
- Không, nhưng tôi không thể đến găp anh ấy sao?
- Ồ…- Qúach giám cũng chẳng vừa, nhún vai thản nhiên đáp :- Vậy đã làm Nhã thư tốn công rồi, Hàn thiếu hiện không có ở côngty.
Nhã Kỳ chau mày :
- Vậy sao. Cậu biết Hàn thiếu đi đâu chứ?- Nhã Kỳ dò hỏi.
- Tôi không biết… À…- Qúach giám dơ tay vẫy 1 nhân viên, người đó liền đi tới.
Cậu quay xang người đó nói luôn mà không để ý gì đến Nhã Kỳ nữa :
- Bên thiết kế sao rồi…
- Song Linh làm mất bản thiết kế nên giờ phải làm lại…
Qúach giám chau mày quát :
- Sao lại để mất. Nhân viên vô ý vậy, Trưởng phòng Lâm không biết quản lý nhân viên sao?
Người kia giật bắn mình vì chưa bao giờ thấy một người ưa nhỏ nhẹ như Qúach giám lại lớn giọng đến vậy, cô ta đâm ra lắp bắp :
- Ờ..vâng…đấy là chuyện bên ..
Nhã Kỳ biết Qúach giám đang lơ mình, cô khó chịu lườm cậu rồi cũng quay ngoắt đi mặt hầm hầm lửa giận…tiếng gót dày nên xuống sàn vang lên từng âm thanh đến rợn gáy óc…
Thấy Nhã Kỳ đã chịu đi, Qúach giám đổi mặt ngay, cậu khẽ nở nụ cười thân thiện ưa nhu như thường ngày :
- Ừ vậy thôi, cô đi làm việc đi nhé.
Nói xong cậu bước đi luôn…
Cô gái thở hắt ra…vuốt ngực "Hết hồn"….
….
- Tôi khát nước quá...
Tự nhiên Tuyết Y vừa ngồi xuống, Tử Di đã lên tiếng than, cậu nhìn cô nói :
- Sáng anh mua cả một đống nước rồi.
Tử Di nhìn xang đống đồ trên bàn :
- Vậy à..
Cô lục lục lọi lọi một hồi lọc ra mấy lon nước để ra bên ngoài rồi nhìn Tuyết Y nói :
- Anh biết uống những thứ có gas này là không tốt không?
- Có cả nước cam đấy.
- Thứ nước này á – Tử Di dơ lon nước cam ép lên, đành hanh nói – Anh biết trong đấy chứa bao nhiêu phần trăm đường bao nhiêu phần trăm nước pha màu không?
Tuyết Y cau mày vì thái độ khó chịu của Tử Di đối với mình. Là cô đang cố tình làm khó mình đây mà, cậu cố nhẫn nhịn…:
- Vậy em muốn uống gì?
- Nước ép đào. Mà phải tự làm ấy nhé đừng mua lon.
- Ừm.- Tuyết Y vẫn nhẹ nhàng không một lời kêu ca đứng dậy đi ra ngoài.
Nhìn theo Tuyết Y, thái độ của cậu làm cô thấy mình như hơi quá rồi thì phải…Tử Di lắc đầu "Vẫn chưa bằng một góc những gì anh ta làm với mình…" Cô tự nhủ bản thân như vậy. Thử cho Tuyết Y nếm vị bị người khác gây khó dễ để xem cậu sẽ chịu đựng được bao lâu…
…
Đang nghĩ ngợi lung tung, chợt cô nhìn thấy bóng dáng ai quen quen vừa lướt qua…Nhã Kỳ cho xe dừng lại, thò đầu ra khỏi cửa xe ngoài lại sau…
Tuyết-Y…Cô lại nhìn lên biển chỗ cậu vừa mới đi ra…"Bệnh vịên". "Anh ta vào đây làm gì…??". Lập tức cô quay lại gửỉ xe vào bãi rồi vào trong…
Chương : 72
Tuyết Y bắt taxi về nhà ông Đình…
….
- Chú…- Ren vừa thấy Tuyết Y xuất hiện trong sảnh, cậu bé liền chạy tới.
- Ừ - Tuyết Y ngồi xuống khẽ cười - Ở đây vui không?
Ren đảo mắt nhìn quanh, yên tâm vì không có ai, cậu lắc đầu :
- Toàn người ít nói thôi chú ạ…cứ lầm lì làm việc loanh quanh suốt, ông thì phải đến côngty suốt, cháu trả biết chơi với ai.
- Vậy à. Để 1-2 hôm nữa, chú thu xếp hết công việc rồi đưa cháu đi chơi nhé.
- Cũng được. – Ren chợt hỏi :- À, chú biết mẹ cháu đâu không, mấy ngày nay mẹ trả thấy đâu cả.- Mặt Ren buồn buồn.
42