watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Ánh tà dương
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


vốn từ cô nàng quái dị thăng chức làm ma nữ, thấy tình cảnh vậy cũng không thèm
tiến đến giải vây, khóe miệng chỉ cười cười, ngồi trên sô pha xem kịch vui.
‘Chết rồi ~ cũng phải yêu!! Không mất hồn mất vía không thoải mái…’ Tiếng chuông
di động bỗng réo rắt vang lên, khiến Chu Đông Dã đang đắm chìm trong trạng thái
xấu hổ cùng quẫn giật mình, tay run run, một chồng bát đĩa liền rơi xuống đất
loảng xoảng, vỡ nát hết.
‘Ông trời, dù bây giờ ông khiến tôi biến mất cũng quá chậm rồi’, Chu Đông Dã
nhìn mảnh vỡ dưới sàn, trong lòng gào thét. Trong khoảng thời gian ngắn,
không biết nên nghe điện thoại trước hay lấy chổi quét trước.
“Không sao, anh nhận điện thoại đi, tôi dọn cho.” Giọng nói nhàn nhạt của Hàn
Lương cất lên, giải thoát Chu Đông Dã. Anh hoàn hồn đáp:
“Rất xin lỗi, rất xin lỗi, tôi sẽ mua đền cho cô.” Nói xong lùi sang một bên,
nghe điện thoại.
“Ừm? Được rồi,… nhưng anh ăn rồi.” Chu Đông Dã vừa liếc mắt nhìn Hàn Lương đang
quét dọn bên cạnh, vừa ứng phó với Phương Lam Phương đại tiểu thư yêu kiều,
“Ừ, lát nữa gặp.”
Chu Đông Dã nóng lòng rời đi nơi cực kỳ xấu hổ này, tùy tiện đồng ý lời mời của
Phương Lam. Ngắt điện thoại, vừa quay đầu liền thấy Hàn Lương đã xong việc,
cười nhẹ ngồi trên sô pha, gật đầu nói với anh: “Anh có việc thì đi trước đi,
mai chúng ta gặp nhau ở công ty.”
Chu Đông Dã thấy Hàn Lương dùng nụ cười máy móc này với mình, cảm thấy hơi mất
mát, sau đó đột nhiên nhớ tới những chuyện mất mặt vừa rồi, đỏ mặt gật bừa,
rời nhà Hàn Lương nhanh như chạy trốn.
Thật đúng là một màn hài kịch, Hàn Lương ôm mèo ngồi dưới ánh chiều tà.
Sao đột nhiên lại mời anh ta đến ăn cơm? Nghe thấy anh ta sôi bụng, sinh ra
cảm giác đồng bệnh tương lân? Ai biết được, dù sao trong phút chốc cô cũng cảm
thấy anh chàng này thật sự rất vô tội, không làm gì lại bị cô trừng mắt một cái.
Trước nay cô chưa bao giờ thể hiện cảm xúc ra ngoài như vậy cả, nên bữa cơm
này coi như để bồi thường cho anh ta đi.
Nghĩ đến gương mặt đỏ bừng của anh, Hàn Lương không khỏi nở nụ cười.
Sau mấy tháng bị cô xem hết từ đầu đến chân, anh chàng này không còn phòng bị
gì với cô, biểu cảm đầy tính trẻ con đó sao có thể lộ ra với người lạ chứ,
đáng yêu chết được.
Hàn Lương vừa vuốt ve Tiểu Quang vừa miên man suy nghĩ, cho tới khi sắc
trời tối hẳn.
Chương 13
Buổi tối.
Chu Đông Dã ngồi cùng Phương Lam ở một hàng cơm Tây đèn chiếu sáng trưng,
anh đã ăn cơm, lúc này ngồi nói chuyện phiếm câu có câu không với Phương Lam
chỉ vì trốn tránh trường hợp xấu hổ vừa rồi.
Dường như ngoại trừ ma nữ Hàn Lương kia, ở đâu anh cũng không thất lễ.
Nghĩ tới biểu tình muốn cười mà không cười của Hàn Lương, Chu Đông Dã quả thực
khóc thét một trận, Hàn Lương là người trên trời phái xuốn bỡn cợt anh sao?
Chu Đông Dã uống một ngụm rượu vang, lơ đãng suy nghĩ.
“Anh Chu nghĩ gì mà xuất thần vậy?” Phương Lam có giọng nói dịu dàng, dáng vẻ
tao nhã, thấy hôm nay Chu Đông Dã có vẻ phân tán tinh thần bèn nhẹ nhàng hỏi.
Phương Lam có thể coi là đàn em của Chu Đông Dã, hai người tốt nghiệp từ cùng một
trường đại học, nhưng vì hơn kém nhau sáu tuổi nên không có cơ hội gặp mặt trong
trường. Sau khi đi làm, Phương Lam quen Chu Đông Dã nhờ mối quan hệ đồng nghiệp,
từ khi biết được là người cùng trường, cô vẫn gọi Chu Đông Dã là anh Chu cho
thân mật. Chu Đông Dã thích người đẹp, tất nhiên sẽ không từ chối. Việc thường
xuyên gặp mặt khiến nảy sinh nhiều lời đồn đãi về mối quan hệ giữa hai người,
nhưng cả hai đều là nam nữ độc thân, Chu Đông Dã lại không quan tâm đến tin đồn,
hơn nữa anh biết điều kiện của Phương Lam rất tốt, xinh đẹp mà không kiêu ngạo
tự mãn, gia đình và học vấn cũng không thể chê, mờ ám chẳng có gì không tốt.
Có khi đến lúc bị mẹ thúc giục không chịu nổi nữa, anh sẽ kết hôn với cô cũng
chưa biết chừng.
“Không có gì.” Chu Đông Dã cười cười, nhìn Phương Lam ngồi dưới bóng đèn,
kiều diễm như hoa, lần đầu gặp gỡ không biết hút đi bao nhiêu hồn người.
Anh không khỏi nghĩ đến ma nữ kia, quyến rũ chưa bằng một nửa, thế mà chẳng
hiểu sao lại khiến tâm tình anh mâu thuẫn đến vậy. Chu Đông Dã lắc đầu, cố gạt
bỏ suy nghĩ về Hàn Lương, trưng bộ dáng đàn ông hoàn mỹ của anh ra, cười nhìn
Phương Lam, nói đùa nửa ngày mới nghiêm túc tâm sự: “Anh đang nghĩ đến một case,
thế mà ảnh hưởng đến hào hứng ăn uống, đáng chết đáng chết.”
Phương Lam xấu hổ cúi đầu, đỏ mặt nói:
“Anh Chu cứ thích trêu em, thật ra là do em tùy tiện quá, anh bận việc như thế,
đã ăn cơm rồi mà em còn bắt anh phải đến.”
“Đâu có, có thể ngồi ăn với em Phương như vậy, chẳng biết có bao nhiêu chàng
trai hâm mộ anh nữa.” Chu Đông Dã đã quá quen với loại đối thoại này rồi,
chẳng cần nghĩ cũng có thể thốt ra hoa ngôn xảo ngữ.
“Anh Chu lại đùa, có thể làm bạn với anh Chu mới là may mắn của em chứ.
Không biết trong lòng anh Chu cảm thấy em thế nào?” Phương Lam nói xong câu cuối,
đầu cúi càng thấp, thanh âm càng nhẹ.
Chu Đông Dã thấy tình cảnh hiện tại mà không biết chuyện gì xảy ra thì đúng là
đứa ngốc. Theo quan niệm trước kia của anh, bây giờ công ty đã ổn, có quan hệ
tình cảm với một cô gái xinh đẹp như này thật sự là vẹn toàn, nhưng hôm nay,
không biết vì sao Chu Đông Dã không mảy may nghĩ về chuyện đó. Có điều, anh cũng
không biết phải nói lời từ chối thế nào, dù sao lúc trước mờ ám với Phương Lam là
lỗi của anh, anh cho Phương Lam hy vọng, bây giờ phải nói rõ ràng. Chu Đông Dã ngẩn
người, hồi lâu không nói gì.
Phương Lam đỏ mặt cúi đầu, hạnh phúc chờ đợi một câu của Chu Đông Dã, đây vốn là
chuyện mười phần chắc chín. Thái độ đối đãi của Chu Đông Dã với cô chính là kiểu
tình trong như đã mặt ngoài còn e, làm sao Phương Lam không biết chứ. Nhưng cô
lớn mật mở miệng là vì không muốn tiếp tục mờ ám như trước. Mờ ám cũng tốt thôi,
nhưng cực kỳ lãng phí thời gian. Cô thích dứt khoát, không muốn kéo dài nữa.
Có điều Phương Lam chờ mãi vẫn không thấy Chu Đông Dã mở miệng. Tuy Phương Lam
cúi đầu, nhưng tâm tình từ hạnh phúc trở nên lo lắng, cuối cùng không chịu được
nữa. Cô chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chàng trai mình ngưỡng mộ, vẻ mặt anh thẫn thờ
nhìn chằm chằm cốc rượu vang trong tay, không nói một câu. Lòng cô lạnh dần.
Phương Lam là phụ nữ hiện đại, sao lại không biết tình cảnh trước mắt. Tình yêu
có thể không có, nhưng mặt mũi không thể không giữ. Phương Lam cảm thấy lòng cô
chết lặng, không biết là nỗi đau đến bất ngờ, hay chỉ do chính cô tự tưởng tượng.
Phương Lam thản nhiên hé miệng cười, vẫn xinh đẹp như hồi nãy, chớp chớp mắt khẽ
nói: “Anh Chu sao vậy? Quen em thôi mà cũng khó xử thế sao?”
Chu Đông Dã thấy Phương Lam chuyển biến nhanh chóng mặt, trong lòng không khỏi cảm
thán phụ nữ hiện đại ai cũng lợi hại, khả năng co duỗi không đổi sắc có thể so
sánh với công lực của ma nữ. Chu Đông Dã thoáng khâm phục bản lĩnh cầm được cũng
buông được của một Phương Lam trẻ tuổi. Trước kia vẫn cho rằng cô chỉ là một người
đẹp có năng lực làm việc, từ hôm nay, anh mới lần đầu tiên coi cô là đối tượng có
thể đàm phán ngang hàng với chính mình.
Chu Đông Dã nở nụ cười chân thành, cầm lấy chén rượu làm động tác mời, cao giọng
nói: “Sao lại thế chứ, anh chỉ cảm thấy em gái thông minh nhanh nhẹn như vậy,
nếu ở bên người ngốc nghếch như anh thì thật đáng tiếc. Thân là anh lớn, bản lĩnh
gì không có, nhưng cực kỳ biết che chở, về sau nếu có việc cần thì em đừng
ngại nói.”
Phương Lam thấy dáng cười không mang vẻ khách sáo rất hiếm khi thấy của Chu Đông
Dã, trong lòng ê ẩm. Thì ra khi cô lùi đến vị trí này, anh mới bằng lòng nhìn
thẳng cô, mới bằng lòng nở nụ cười chân thật. Mím môi, thôi vậy.
Nghe xong lời của Chu Đông Dã, cô cũng cười, có lẽ người như Chu Đông Dã làm anh
trai càng hợp, sẽ có ích. “Vậy em gái từ chối thì vô lễ rồi, về sau có việc,
nhất định em sẽ không quên gọi anh trai.” Nói xong ngửa đầu, uống cạn chén rượu,
gương mặt nhăn nhó vô cùng đáng yêu nói:
“Oa, chưa bao giờ em uống rượu như thế nha.”
Nói xong, hai người nhìn nhau cười, coi như cắt đi một đoạn tình, thoải mái ăn
bữa cơm rồi về.
Cùng đêm.
Hàn Lương ôm mèo ở trong phòng chuẩn bị cho buổi thuyết trình ngày mai.
Trình tự thuyết trình đối với người chuyên nghiệp như Hàn Lương mà nói,
quả thực quá đơn giản. Chỉ là nói vài câu giới thiệu, cộng thêm một cái biểu đồ
cơ cấu với vài tờ văn bản, chưa đến hai buổi tối đã xong hết, muốn chuẩn bị
thêm cũng chẳng còn gì mà làm. Nhưng loại case này thường được khá nhiều tiền,
có đôi khi nhận xong trong lòng còn lén lút cảm thấy bứt rứt. Ha ha, Hàn Lương
tự khinh thường chính mình, cô quá lương thiện rồi cũng nên.
Để không phụ với số tiền nhận được, Hàn Lương quyết định phải làm một bài
thuyết trình cực kỳ hoàn hảo, cực kỳ đầy đủ, cùng vô số khả năng phát triển,
không thể làm cho tên nhóc ma men kia coi thường được.
Vì thế, Hàn Lương thức trắng một đêm, tìm tư liệu, làm biểu đồ, bận đến sáng
mắt, càng làm càng hăng, đến tận sáng sớm cũng không thấy mệt chút nào.
Hôm sau, Hàn Lương mặc bộ quần áo nghiêm trang hiếm thấy, mang theo xấp tư liệu
cùng cặp mắt thâm quầng, tinh thần sáng láng có mặt đúng giờ tại tòa nhà cao
tầng của công ty.
Chương 14
Hàn Lương bước vào công ty của Chu Đông Dã, nữ tiếp tân rất lễ độ, mời Hàn Lương
vào chờ ở phòng khách bao quanh bởi kính trong suốt, lát sau đã đưa đến một cốc
cà phê. Cô mỉm cười cảm ơn, tăng thêm chút thiện cảm với công ty này.
Thực ra vì Hàn Lương đến, mới sáng sớm Chu Đông Dã đã chấn chỉnh trước thái độ
phục vụ của nhân viên, sau vụ xấu hổ của bữa cơm chiều qua, Chu Đông Dã không
biết phải làm thế nào để có thể thản nhiên như không nói chuyện với cô.
Nghe trợ lý báo Hàn Lương đã đến, Chu Đông Dã do dự, củng cố dũng khí nửa ngày
mới trưng được vẻ mặt tiếp khách bình thường đi ra khỏi văn phòng.
Đi đến cửa phòng khách liền thấy Hàn Hữu cũng đang tới, tâm trạng lập tức thả
lỏng, có người ngoài ở đây, không khí căng thẳng liền tan biến.
Anh mỉm cười chào hỏi Hàn Hữu: “Hàn tiểu thư thật đúng giờ, mời vào.
Hàn Hữu mặt mày tươi tắn, mang theo phong tình nói:
“Chu tổng cứ gọi tôi là Hàn Hữu đi, người ngồi bên trong cũng là Hàn tiểu thư mà,
lát nữa kiểu gì cũng gọi loạn hết lên.” Nói xong cười khẽ một tiếng.
Hai người đi vào phòng khách.
Hàn Lương thấy hai người tiến vào cũng không tỏ ra khách sáo tẹo nào, chỉ cười
cười ngồi im. Một người là em họ chơi với cô từ nhỏ đến lớn, một là tên nhóc
nát rượu, trong thâm tâm Hàn Lương cũng không tự giác vì sao cô cần phải
khách khí.
Hành vi như thế dưới con mắt của Chu Đông Dã thì chẳng vấn đề gì, cách Hàn Lương
đối xử với anh, suồng sã hơn cũng từng có rồi, như bây giờ đã có thể coi là cực
kỳ lễ độ. Chu Đông Dã không nói một lời, kéo ghế cho Hàn Hữu, sau đó chính
anh ngồi xuống.
Nhưng hành vi này đập vào mắt của Hàn Hữu lại mang cảm giác khác, quan hệ của
chị họ với Chu tổng quả thực không phải tầm thường. Ánh mắt của hai người không
chạm nhau, đều ngồi nghiêm chỉnh tại chỗ, làm ra vẻ không quen biết.
Hàn Hữu cười trộm, nghe thấy Hàn Lương bên cạnh lên tiếng:
“Chu tổng, chúng ta bắt đầu được chưa?”
“Được rồi, yêu cầu của công ty tôi là như này,…” Chu Đông Dã bắt đầu công việc
liền xốc lại tự tin, mang theo tinh thần chuyên nghiệp phát biểu chi tiết.
Sau một hồi thảo luận, tranh luận, kết luận, thỏa thuận xong đã là giữa trưa,
rốt cuộc ba người hoàn thành vụ làm ăn.
Đây là lần đầu Hàn Lương nhìn thấy bộ dạng con ma men khi làm việc, quả thực
rất mê người, tư duy chặt chẽ nhanh nhạy, ý kiến sáng tạo, thái độ nghiêm túc,
có khả năng kiềm chế bản thân khi tranh luận. Rất đáng yêu, vừa biết lắng nghe
vừa biết biểu đạt, lần đầu tiên Hàn Lương âm thầm công nhận ánh mắt của em họ.
Chu Đông Dã cũng nảy sinh vài phần kính trọng với Hàn Lương, tố chất chuyên
nghiệp của cô rất đáng nể, hơn nữa khả năng phân tích cao, quan điểm nhạy bén,
đôi khi có thể phát triển tư duy của bản thân, đánh giá vấn đề toàn diện và
biết cách vận dụng mở rộng.
“Tốt rồi, Chu tổng, buổi chiều tôi còn có việc nên xin phép đi trước. Về phần
trang trí, tôi sẽ bàn bạc sau với Hàn Hữu, anh cứ yên tâm.” Hàn Lương thu xếp
giấy tờ, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“A?” Chu Đông Dã thấy vậy mới phản ứng lại, vội vàng nói:
“Bây giờ là giữa trưa, hay tôi mời hai vị dùng bữa cơm.” Nói xong đi đến trước
mặt Hàn Lương, lấy giấy tờ trên tay cô, nhẹ giọng nói: “Cô xem mắt cô thâm quầng
rồi, nhất định chưa ăn sáng, bây giờ hẳn rất đói bụng. Đi thôi, cùng đi ăn.”
Hàn Hữu thấy biểu hiện của Chu Đông Dã, không khỏi buồn cười chớp chớp mắt,
cũng bước tới kéo tay Hàn Lương: “Chị họ, đi mà, cùng đi đi, coi như vì sự hợp
tác hoàn hảo của chúng ta, ăn một bữa chúc mừng.”
Hàn Lương nghe hai người mời nhiệt tình, cô cũng đang đói bụng nên không chối
từ nữa, ba người cùng nhau ra khỏi công ty.
Hàng ăn ở gần công ty, không lớn nhưng khá sạch sẽ, lúc giữa trưa, người không
ít nhưng cũng không ồn ào.
Ba người câu có câu không nói chuyện phiếm, đồ ăn từng đĩa từng đĩa được
bưng lên.
Nhìn Hàn Lương ăn cơm không nói, Chu Đông Dã hỏi Hàn Hữu:
“Hai người là họ hàng?”
“Vâng, Hàn Lương là chị họ của tôi.” Hàn Hữu cười đáp, thoáng liếc mắt về phía
Hàn Lương đang im lặng ăn, hỏi: “Chu tổng đã biết chị họ tôi từ trước à?”
Chu Đông Dã nghe vậy, ngượng ngập đáp:
“Ở cùng một khu nên cũng gặp vài lần trong thang máy.”
A? Câu trả lời của hai người quá giống nhau, nhưng biểu hiện rõ ràng không phải
như thế, có vấn đề. Hàn Hữu cầm đũa nghĩ, có nên tìm cách đặc biệt nào đó ép
hỏi một chút không, nhưng ngày hôm qua cô nói muốn theo đuổi Chu tổng,
Hàn Lương cũng không phản ứng gì mà. Chẳng lẽ chị họ quả thực đã tu thành tiên?
Hừ, chuyện thú vị như vậy sao có thể bỏ qua?
Đang suy nghĩ, chợt nghe thấy một giọng nam nói:
“Chị Lương, đã lâu không thấy, không ngờ gặp được chị ở đây.”
Hàn Lương đang cắm cúi ăn cơm nghe tiếng liền ngẩn ra, dừng đũa một lúc lâu
mới chậm rãi quay đầu, đối diện với khuôn mặt tươi cười quen thuộc đến cực điểm.
“Tiểu Lộc…” Hàn Lương ngồi dịch lại, để chỗ cho chàng trai tên Tiểu Lộc ngồi
xuống, nhẹ giọng đáp: “Thật đúng là đã lâu không thấy, sao em lại ở đây?
Tốt nghiệp rồi à?”
Tiểu Lộc mỉm cười ngồi xuống:
“Vâng, vừa tốt nghiệp năm nay, đi làm ở gần đây.”
Quay đầu nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của Hàn Hữu, liền cười rồi nói tiếp:
“Tiểu Hữu cũng ở đây à, hiếm thấy nhỉ.”
Hàn Hữu ngẩn người một lúc mới tức giận đáp:
“Đỗ Lộc, cậu học ở thành phố X, nhà ở thành phố X, sao lại đến tận đây làm việc?!”
Đỗ Lộc không đồng ý, nói:

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 120