- Tại chị thấy mày ngồi một mình buồn nên kêu bọn tao ra chào hỏi mày đó mà.
- Chào hỏi gì kì dzậy? Bà già đó lại cố tình chơi tao nữa đây mà. Nợ cũ chưa trả, giờ còn chồng thêm nợ mới nữa…
- Hehe…vậy mày ráng ở lại mà đòi nợ nha.
Lần này thằng Quân nói xong thì không chạy đi nữa mà đứng nhìn thằng bạn cười nhăn nhở. Mặc kệ bản mặt hầm hầm của thằng nhóc, nó cứ kéo tay lôi đi.
- Qua đây, phụ mọi người phân loại phế liệu ra để còn kêu ve chai lên cân kí nữa. Làm nhanh còn về ăn cơm
Thằng Dự bị lôi đi mà nét mặt thì cứ cau có khó chịu. Kết thúc hai tuần thử thách cũng là lúc kết thúc lời hứa với ba nó nhưng nó lại vừa bị mắc vào một lời hứa khác với thằng Quân. Thù cũ chưa trả xong thù mới lại thêm chất chồng, nó cảm giác được mình ngày càng hận bà chị sâu hơn nữa.
Chưa bao giờ nó thấy ghét ai nhiều như thế!!!
*
* *
Buổi học kỹ năng tối thứ hai.
Theo sắp xếp thì bọn nhóc sẽ được học kỹ năng quản trò, Phước Anh có bày cho bọn nhóc một vài trò chơi tập thể, ngoài những trò chơi liên hoàn như “Bão thổi”, “Ta là Vua”, “Gọi tên”, “Mưa rơi”…bọn nhóc khoái nhất trò “Thư đến”. Nội dung trò chơi khá đơn giản, người gởi thư có quyền yêu cầu người nhận thư làm bất cứ việc gì mà mình muốn, hồi hộp nhất là lúc mở thư xem yêu cầu bên trong. Nhưng cái thú vị nằm ở chỗ nạn nhân không được trả thù cá nhân nếu không sẽ bị phạt gấp đôi.
Sau buổi học, Phước Anh điều động tất cả xuống sân kết thành một vòng tròn, Phước Anh đứng giữa, tay cầm loa hô lớn.
- Đoàn kết! Đoàn kết!
- Kết mấy kết mấy?
- Kết cả vòng tròn!
Theo khẩu lệnh, tất cả cùng nắm tray tạo thành một vỏng tròn rộng, xem chừng đã ổn định xong xuôi, Phước Anh lại hô lớn
- Đất ta!
- Ta ngồi!
Sau câu trả lời cả vòng tròn cùng ngồi xuống đất xếp bằng, giọng Phước Anh dõng dạc
- Bây giờ mình sẽ thử chơi trò thư đến, như anh hướng dẫn ban nãy, chúng ta sẽ làm mẫu trước nhé
- OK!
Cả vòng tròn đồng thanh trả lời, Phước Anh bắt đầu trò chơi
- Thư đến! thư đến!
- Đến ai? Đến ai?
- Đến nhà bạn Lâm.
- Trong thư nói gì?
- Trong thư nói bạn Lâm đứng giữa vòng tròn vỗ ngực nói to “Tôi bị điên!” ba lần!
Nạn nhân Lâm trố mắt nhìn Phước Anh, anh thầy răng chuột nhìn nạn nhân cười hí hí, cả vòng tròn thúc giục. Thằng Lâm gừm gừm anh thầy, xắn tay áo đi ra giữa vòng tròn, nó dạn chân, vỗ ngực như KingKong
- TÔI BỊ ĐIÊN! TÔI BỊ ĐIÊN! TÔI BỊ ĐIÊN!
- HAHAHAHA….
- Anh Lâm bị điên, cái này bọn em biết lâu rồi, không cần công khai như vậy đâu.
- Ê, đưa cho anh Lâm viên thuốc kìa.
- Ổng bây giờ uống cả vỉ chứ một viên xi nhê gì!
- HAHAHAHA…
Cả sân ủy ban nhộn nhịp hẳn lên vì tiếng cười, tiếng la, tiếng hú…đủ mọi yêu cầu được gửi đi qua mỗi lần thư đến. Thằng Lâm sau khi làm xong yêu cầu thì nó lại là người gửi đi lá thư tiếp theo, cứ thế xoay vần cả vòng tròn, ai cũng nhận được một lá thư cho riêng mình. Ban đầu chỉ là những yêu cầu bắt nạn nhân nhảy lò cò, cõng bạn, lăn vòng dưới đất hay dã man hơn là đi một vòng cho tất cả mọi người… vuốt mũi(hic), càng về sau do đã quen rồi và bọn nhóc có vẻ dạn hơn nên có thêm màn kiss tay, kiss má…
Lá thư theo lượt tới được tay thằng Quân, sau khi bò quanh cho mọi người…đá đít, nó bắt đầu gửi thư.
- Thư đến! Thư đến!
- Đến ai? Đến ai?
- Đến nhà chị Ngọc.
- Trong thư nói gì?
- Uhm… Trong thư nói … chị Ngọc…chị Ngọc…
- Chị Ngọc sao?
- Trong thư nói… chị Ngọc… hun em!!
- Ah..ah…ah….Thằng này ghê nhỉ? – Cả vòng tròn đồng thanh reo lên.
- Mày thừa cơ hội quá ta.
- Thằng Quân vậy mà lém quá nha!
- Hun đi kìa, chị Ngọc hun nó đi kìa………
- Hun ở đâu dzậy mày?
- Ah … uhm…ở..ở… má! – thằng Quân lúng túng
- Ha… ha ….ha ….hun ở má, ở má đó nha!
- Im lặng! – nhỏ Ngọc lên tiếng – Cái gì cũng phải từ từ chứ! Đâu? Nhóc đưa má đây!
Câu nói của nhỏ Ngọc gây nên sự phấn khích dữ dội cho cả tập thể vòng tròn bên ngoài, một vài đứa cho tay vào miệng huýt sáo kêu rát cả tai, tay vỗ rần rần như pháo nổ
- Huýt…Huýt…. Hoan hô..
- Hun đi… hun đi… ha ha…..
- Chụt!
- Hay… hay…..
Nhỏ Ngọc vừa rời môi khỏi má thằng Quân thì vừa may nhỏ Minh xuất hiện, thấy đám đông la ó nó cũng nhào vô góp chuyện:
- Có vụ án gì mà dzui dzậy? Đầu đuôi thế nào kể khúc giữa cho cười ké với coi!
Một cô bé lanh miệng thuật lại thật ngắn gọn câu chuyện, nghe xong nó gãi cằm:
- Ầy dà!….hông được coi phần hấp dẫn gay cấn. Tiếc thiệt! Hay…hai người “mần” lại tui coi!
- Được! Được! – thằng Quân nhanh nhảu
- Ái chà chà coi nó gứm chưa…hahahaha….mới nghe mà mắt sáng lên lun
- Hi …..hi……há….há…….hé…..hé……
….
……
Cuộc chơi cứ thế mà càng hấp dẫn hơn khi mỗi lần thư bay đi là có thêm yêu cầu mới. Bọn nhóc mê chơi đến nỗi quên luôn giờ tan lớp là 21g, cứ muốn nán lại chơi tiếp. Có lẽ cuộc chơi sẽ kéo dài tiếp tới sáng nếu ông MA KAO không hò la đuổi cả bọn về vì ỒN quá!
Lại rất nhanh như khi xuất hiện, bọn nhóc chỉ cần thoáng chốc là mất hút, để lại khoảng sân ủy ban vắng lặng. Anh dân quân đi ra khóa lại cánh cổng rồi vào trong chốt trực, cầm trên tay một quyển tạp chí để giết thời gian trong ca trực buổi đêm của mình.
* * *
- Tại sao hồi nãy mày lại gửi thư yêu cầu chị Ngọc hun mày?
Thằng nhóc vừa điều khiển tay lái vừa nhìn thằng Quân qua kính hậu, thằng Quân không trả lời, chỉ nhe răng cười.Không thấy bạn trả lời, thằng Dự lại hõi.
- Mày bị bịnh hả sao nhăn răng cười hoài?!
- Ờ..bịnh!
- …??
- Từ từ rồi mày sẽ biết.
Thằng Quân không nói gì thêm, vẫn giữ nguyên nụ cười bí hiểm trên môi. Thấy vậy thằng nhóc không hỏi nữa, nó chỉ hỏi cho có lệ chứ cũng không quan tâm lắm tới những chuyện đang xảy ra.
Có một chuyện cần bàn ở đây là rốt cuộc thì thằng nhóc vẫn phải lết đi sinh hoạt, không như dự tính ban đầu của nó. Ngày chủ nhật vừa qua không phải là ngày chủ nhật cuối cùng bị hành hạ như nó đã nghĩ. Trong lòng nó vẫn còn bị “món nợ” ám ảnh nên không nhận biết được rằng: bước qua ngày chủ nhật thứ hai, cuộc sống của nó sẽ bước qua một trang mới, nhiều màu sắc và cũng nhiều cảm xúc hơn cuộc sống của nó trước đây!
Bị thằng Quân rủ rê, chiêu dụ thế nào mà tên thằng nhóc nằm chiễm chệ trong danh sách CLB kịch, nó giãy nãy lên khi nghe bà bí thư thông qua danh sách.
- Ế, em có đăng ký hồi nào đâu chị?
- Có, bé Quân đang ký cho em, nó có nói là em tha thiết xin vào CLB mà.
Thằng nhóc quay ngoắt qua nhìn thằng bạn đang nhe răng cười hí hửng
- Là sao mày?
- Mày không nhớ hả, cái bữa tao qua nhà mày để hỏi ý kiến đó.
Thằng nhóc đăm chiêu cố nhớ lại “cái bữa” mà thằng Quân nói là bữa nào.
* * *
Thằng nhóc đang say sưa với mấy cái clip biểu diễn Skateboard mà Shin đưa cho nó thì thằng Quân tới, trên tay nó cầm một xấp giấy A4 trông có vẻ như mấy cái công văn mà nó hay thấy trên bàn làm việc của ông Tuân.
Vừa mới bước vô phòng thằng Quân đã đon đả hỏi han, rất khác với nó ngày thường
- Dự, giờ mày không bỏ sinh hoạt nữa đúng không?
- Thì sao? – thằng nhóc nói mà mắt vẫn không dứt ra khỏi màn hình laptop
- Không định tham gia CLB nào hả?
- Tao không thích!
- Không thích sao còn ở lại sinh hoạt?!
- …
- Tao thì ghi danh vô CLB kịch với CLB kỹ năng, mày có vô chung luôn không?
- Tùy mày, sao cũng được.
- Vậy hả, vậy ký tên vô đây dùm tao cái.
Nói xong là thằng Quân liền chìa ra trước mặt nó cái xấp giấy ban nãy cùng với cây bút chỉ cho nó một chỗ trống ở góc phải tờ giấy. Nó nhìn thằng bạn khó hiểu
- Ký gì?
- Thì cứ ký đi rùi biết, không có hại gì cho mày đâu
Thấy thằng nhóc còn tần ngần, thằng Quân dúi dúi cây bút vào tay một mực bắt nó phải ký tên. Đến khi chữ ký của nó đã in trên tờ giấy rồi mà nó vẫn chưa biết trong tờ giấy ấy viết những gì. Cầm tờ giấy có chữ ký thằng bạn, thằng Quân cười nham hiểm.
- Thế là đồng ý rồi nhá, mày sẽ thấy đi sinh hoạt vui như thế nào..haha. Giờ tao về, nhớ lên học kỹ năng nha.
Thằng Quân nói xong thì biến mất, nhanh như một cơn gió. Thằng nhóc vẫn không quan tâm, tiếp tục trở lại với những cái clip của mình.
* * *
- Sao? Nhớ ra chưa?
Giọng thằng Quân làm kết thúc dòng hồi tưởng của nó, nhanh như cắt nó túm áo thằng bạn siết từng tiếng qua kẽ răng
- Mày chơi tao!
- Í..í…đừng manh động chứ…mày mà không buông tao kêu chị Minh tới à!
Nghe tới tên bà chị khó ưa, nó hậm hực buông áo thằng Quân ra, khó chịu. Mọi hành động của nó và thằng Quân đều được thu vào trong tầm ngắm của ban chuyên trách hè, thằng Lâm quay nhìn nhỏ Minh.
- Bà cần cải tạo thêm đó!
- Để tui tính.
Nhỏ Minh buông một câu ngắn gọn rồi đăm chiêu, thằng Lâm thắc mắc không biết nó sẽ làm gì để cải tạo thằng nhóc cứng đầu có ác cảm với Đoàn này.
*
* *
Sân ủy ban sau buổi học kỹ năng rất vắng lặng, trái hẳn với không khí náo nhiệt của vài giờ đồng hồ trước đây. Chiếc bàn nước kê dưới gốc cây cạnh nhà giữ xe có hai người còn đang nán lại để thảo luận một số vấn đề gì đó.
- Em nghĩ thế nào về việc tham gia sinh hoạt hè? – Thằng Lâm cất tiếng hỏi.
- …
Thấy thằng nhóc không trả lời thằng Lâm thoáng chút ngần ngại nhưng nó vẫn vận dụng hết tất cả kỹ năng thuyết khách của mình để tiếp tục cho cuộc trò chuyện.
- Em có chỗ nào không vừa ý?
- …
- Hay em cảm thấy bọn anh tổ chức không tốt?
- ….
Thằng nhóc vẫn ngồi im như tượng sau một loạt những câu hỏi của thằng Lâm. Thằng Lâm bắt đầu bực, bực thằng nhóc thì ít nhưng nó bực nhỏ Minh thì nhiều. Lúc nhỏ gọi nó ra nói chuyện riêng nó đã nghĩ chắc nhỏ nghĩ ra kế sách gì hay ho lắm nên tìm nó trao đổi. Nó không ngờ…
* * *
Nhỏ Minh bất ngờ lôi thằng Lâm ra hành lang khi anh thầy răng chuột đang hướng dẫn cho bọn nhóc thắt nút dây. Thấy vẻ mặt quan trọng của nhỏ bạn thằng Lâm không hỏi nhiều chỉ tò tò đi theo sau.
- Lát học xong ông nói chuyện với thằng Dự nhé.
- Sao lại là tui? Bà chịu trách nhiệm mà.
- Thôi đi, làm gì mà có chuyện phân biệt lính tui lính ông ở đây! Ông là con trai, con trai nói chuyện với nhau dễ hơn, ít ra thì cũng có thể tâm sự ít nhiều
- Còn bà thì sao? Bà cũng có giống con gái đâu!
- KHÔNG LẰNG NHẰNG! Tui giao thằng Dự cho ông, mai cho tui biết kết quả!.
Nhỏ Minh nói xong thì bỏ đi một nước để lại thằng Lâm đứng trơ ra như trời trồng. Nó nhăn mặt lầm bầm trong miệng.
- Lúc nào cũng ra lệnh cho người khác! Ghét chết được. Nhưng tại sao lúc nào mình cũng phải làm theo nhỉ?!
* * *
- Em không thích!
Thằng nhóc bất ngờ lên tiếng kéo thằng Lâm trở lại hiện tại, nó im lặng một lúc rồi nhận xét:
- Lý do này không đúng, nếu em không thích thì em đã không ở lại đến giờ này mà đã từ bỏ như một số bạn khác rồi.
- Em chỉ đi chung với thằng Quân thôi. – thằng nhóc chống chế
- Anh nghĩ đó cũng không phải là lý do, nếu muốn em vẫn lên tìm nhóc Quân bất cứ lúc nào dù không còn sinh hoạt nữa.
- Em…
- Trong lòng em rất muốn tham gia chung với các bạn, nhưng có thể vì tự ái của em quá cao nên vẫn chưa hòa nhập được với các bạn đó thôi.
- …
- Em cứ nghĩ xem, nhóc Quân là bạn thân của em, nó có thể chơi được với em chứng tỏ hai đứa có nhiều điểm chung. Vậy tại sao nó có thể hòa nhập được với mọi người còn em thì không?…. Hay là các trò chơi của bọn anh không gây được cho em hứng thú?!…
- …
- Nhìn em anh đoán em cũng thích vận động, trào lưu giới trẻ yêu thích hiện nay là Hiphop, là X-Game, là Game online…những trò chơi đó nhiều màu sắc hơn việc tham gia công tác xã hội của chúng ta, nhưng những chiến sĩ tình nguyện ở phường 05 này, ai cũng là cao thủ của những trò ấy cả. Em có tin không?!
- …
- Có thể em nghĩ các bạn và những anh chị ở đây không biết gì khác ngoài việc đi sinh hoạt, không biết gì ở thế giới bên ngoài chỉ biết ăn cơm nhà lo chuyện thiên hạ…nhưng em vẫn chưa tìm hiểu hết mọi người, ở đây ai cũng đều có công việc riêng của họ. Từ chị Linh bí thư cho đến các anh chị chuyên trách khác, tất cả đều là sinh viên, bọn em cũng có việc học của mình… ngoài công tác Đoàn, em cũng có thể tham gia những hoạt động khác với bạn bè, làm bất cứ điều gì mà mình thích…nhưng Đoàn dạy chúng ta nhiều hơn những gì mà ta thấy, em cứ suy nghĩ sẽ thấy là anh nói đúng.
- …
Nhìn vẻ mặt trầm ngâm của thằng nhóc, thằng Lâm đoán biết nó cũng đang suy nghĩ rất nhiều. Đưa tay nhìn đồng hồ, thằng Lâm tằn hắn:
- Trễ rồi, em về đi. Sáng mai kế hoạch của chúng ta là sẽ làm thực hiện “Hành trình đến với bảo tàng”, anh mong là em sẽ lên cùng với nhóc Quân.
Nó ậm ừ không nói, chỉ gật đầu lấy lệ rồi đi về phía chiếc xe, thằng Lâm nói với theo
- Những gì anh nói khi nãy, em nhớ về suy nghĩ nhé.
Nó vẫn không quay lại mà chỉ giơ cao cánh tay tỏ thái độ đồng ý. Thằng Lâm nhìn theo, lắc đầu. Sực nhớ tới nhỏ Minh, nó xoa xoa nắm đấm lầm bầm:
- Bà Minh đợi đấy, ngày mai tui sẽ tính sổ với bà!
* * *
Thằng Dự không ngủ được nằm lăn qua lăn lại làm cho đống chăn gối lộn xộn cả lên. Những lời thằng Lâm nói lúc tối đều chui tọt vào tai nó, đi đến não rồi nằm im luôn ở đó chứ không theo lỗ tai bên kia mà đi ra ngoài như những lần trước nữa, nhưng lúc đó nó không biết phải trả lời với ông anh như thế nào, giờ nghĩ lại nó tự thấy mình có phần quá đáng khi chỉ ngồi lặng im.
Nghe ông anh nói chuyện nó cứ tưởng ông anh vừa mới từ trong bụng nó bước ra, tim gan phèo phổi túm lấy một nùi phơi bày ra hết cả. Lại nhớ thằng Quân dạo này cũng hay nói với nó những c
125