watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Chờ em lớn, được không
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Nghe được câu đấy, Mạt Mạt chẳng kiềm chế được nữa, cô chạy tới cửa, hét vào bên trong phòng: “Chị nói bậy! Anh Tiểu An không phải loại người như vậy…”
Ba nữ sinh trong phòng đồng thời quay lại nhìn cô.
Mạt Mạt hung hăng trừng mắt nhìn Vi, đột nhiên cô cảm thấy cô ta rất xấu xi, giống như mụ phù thủy trong câu truyện cổ tích, “Anh ấy chẳng thèm muốn tài sản của bố tôi, chú Phong còn có nhiều tiền hơn cả bố tôi.”
Vi đờ người nhìn lại bóng hình anh đứng sau, hô hấp không hề ổn định.
An Nặc Hàn từng bước từng bước đi về phíaVi, dùng cử chỉ bình tĩnh lấy chiếc nhẫn từ trong tay cô ra, lạnh lùng liếc mắt, lạnh lùngcười.
“Hóa ra trong mắt em, tôi chỉ là một người đàn ông vì tiền mà bán đứng bản thân mình.”
“An, em không phải…”
“Chúc mừng cô đã tìm được một người đàn ông thật lòng với cô! Tôi chúc hai người sớm đi vào lễ đường kết hôn!”
Anh cười, trả lại chiếc nhẫn, rơi vào trong tay Vi, chẳng hề quay đầu mà rời khỏi.

___________________________

Cây bạch quả: [như hình minh họa] Bạch quả là loài cây thân gỗ thuộc chi Gingkgo, mọc ở tại ít nhất là ở hai khu vực nhỏ trong tỉnh Chiết Giang ở miền đông Trung Quốc, trong khu vực bảo tồn Thiên Mẫu Sơn. Các cây bạch quả ở đây được chăm sóc và bảo tồn trong trên 1.000 năm. Cứ mỗi độ thu về, lá cây chuyển màu vàng đẹp không tả xiết, thu hút hàng nghìn khách du lịch và cả người dân Trung Quốc ghé thăm. Mọi người không chỉ đến đây để ngắm cảnh, đi dạo, ngồi tâm sự mà còn chụp ảnh cưới tưng bừng nữa đấy.
Chương 7:
Ra khỏi khu nhà nhỏ, An Nặc Hàn đi thẳngtuột về phía trước, bước chân của anh rất nhanh, đi băng băng qua con đường nhỏ, xuyên thẳng qua biển người trong hội trường, lướt qua một cây cầu nhỏ.
Mạt Mạt cứ bám sát theo anh, đi đễn nỗi không thở được nữa, dù chạy chậm nhưng vẫn cố gắng theo kịp bước chân anh.
Khi đi qua sân tập, cô thấy cái người tên là Jack kia. Anh ta đang ngồi cùng với bạn bèở sân đá bóng, một bên vừa hút thuốc, một bên vừa nói cười, tiếng cười hết sức khoa trương. An Nặc Hàn đột nhiên dừng chân, anh nắm chặt hai nắm tay nhìn thẳng vào Jack đang ngồi trong sân bóng, rồi anh buông tay ra, tiếp tục đi về phía trước.
Có ai ngờ rằng lúc anh mới đi được vài bước, Jack cũng nhìn thấy anh, khinh bỉ, bĩu môi, quay mặt đi nói vài câu với đám bạn của anh ta, đám người đó bắt đầu huýt sáomột cách châm biếm.
Tiếng huýt kiểu này thật sự giẫm đạp lên tôn nghiêm của người khác một cách không thương tiếc, đã xát muối vào vết thương lòng của An Nặc Hàn.
Đây là lần thứ hai An Nặc Hàn dừng bước, anh cởi đồng phục quấn lên trên cánh tay. “Mạt Mạt, em quay người đi, không nên nhìn.”
“Anh Tiểu An?” Cô đuổi theo, nắm lấy tay anh. “Anh đừng qua đấy làm gì, bọn chúng có nhiều người lắm, ngộ nhỡ đánh anh thì làm sao bây giờ?”
Anh không trả lời cô, rút tay ra, một mình đi tới sân tập.
Những người đó thấy anh đi qua, tất cả đềuđứng dậy, trong đó có hai người rất hùng hùng hổ hổ nghênh chiến, vài người khác thì mang bộ dáng như đi xem kịch vui, đứng một bên chờ đợi.
Mạt Mạt sợ hãi, tim đập loạn nhịp, vội vànglấy di động ra, cô phải bấm bàn phím tận hai lần mới quay đúng số. Không đợi người ở đầu dây bên kia lên tiếng, cô đã kêu to: “Chú An? Chú An?”
Giọng nói trong điện toại cũng giật mình hoảng sợ như giọng của cô: “Mạt Mạt? Xảy ra chuyện gì?”
“Chú mau đến đây đi, anh Tiểu An muốn đánh nhau với người khác, bọn họ nhiều người lắm?”
“Bao nhiêu người? Là ai? Có súng không? Cháu đang ở đâu?”
“Các câu hỏi liên tiếp được đặt ra khiến đầu óc của Mạt Mạt hơi choáng váng, cô khó khăn đả thông mạch suy nghĩ của mình:
“Có khoảng bảy, tám người; hình như là học sinh, không có súng, chúng cháu đang ở trường của anh ấy…”
Giọng nói của An Dĩ Phong lập tức trở lại bình thường, hòa hoãn hơn. “Thế à. Sao lại đánh nhau?”
“Là vì…” Mạt mạt nuốt xuống lời nói đã đến đầu môi, nói rất kiên quyết: “Cháu không biết ạ.”
“Vậy cháu nói với Tiểu An hộ chú, ra tay nhẹ thôi, đừng có gây chết người, đánh cho tàn phế là được rồi!”
“Hả? Nhưng mà…”
Từ phía sân tập truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, Mạt Mạt vội vàng ngẩng đầu lên nhìn, một nam sinh ngã lăn trên bãi cát, hai tay đau đớn ôm lấy phần dưới…
Tên nam sinh đứng trước mặt An Nặc Hàn hơi lơ mơ một chút, thấy An Nặc Hàn đấm một quyền về phía anh ta, anh ta giơ tay lên đỡ.
“Aaa!” Một tiếng hét đau đớn nữa lại vang lên, nam sinh kia ôm lấy cánh tay của mình lùi về sau hai bước, đau đến nỗi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Tiếp theo, một tên nam sinh khác xông lên, An Nặc Hàn vừa mới nhấc chân lên, tên đấyđã theo bản năng ôm lấy phần dưới của mình bỏ chạy!
“Đây chuyện riêng của tao và Jack, không liên quan đến bọn mày, không muốn bị tàn phế thì tránh xa ra một chút đi.” An Nặc Hàn trầm giọng nói.
Nghe xong mấy lời này, đám người kia đều lùi về phía sau, không ai dám tiến lên một bước.
“Mạt Mạt, cháu không sao chứ?” An Dĩ Phong kêu tên cô từ trong điện thoại.
Cô nuốt từng ngụm nước miếng. “Không… sao ạ.”
“Cháu đừng nhìn nữa, những cảnh này khôngthích hợp cho cháu xem đâu.”
Những cảnh này thật sự không thích hợp để cô xem, hình ảnh người anh Tiểu An dịu dàng trong trí nhớ của cô đã hoàn toàn bị phá hủy, trở thành một người đàn ông tàn nhẫn hung ác tựa như một con dã thú, ánh mắt giận dữ của an giống như có thể xé rách con mồi trước mắt bất cứ lúc nào…
Cô sợ hãi dựa lên hàng rào, hoảng hồn mở to hai mắt.
“Đừng đánh, đừng đánh nữa!” Jack không ngừng van nài, cầu xin, mũi và miệng anh ta đều phun ra máu, dính đầy trên chiếc áosơ mi trắng của An Nặc Hàn.
“Cậu tha cho tôi đi… Khụ, khụ, tôi không dám nữa, tôi xin thề từ sau tôi sẽ không…” Jack bị An Nặc Hàn đánh tới quỳ trên mặt đất, anh ta luôn miệng cầu xin tha thứ, chẳng còn chút tôn nghiêm, An Nặc Hàn không hề lưu tình, phẫn nộ đấm vào người anh ta một quyền.
Ngay lúc đấy, Vi đuổi đến vừa vặn thấy cảnh này, cô ấy sợ đến nỗi vẻ mặt tái hẳn đi, loạng choạng chạy tới ôm lấy cánh tay An Nặc Hàn: “An, đừng đánh nữa, anh sẽ đánh chết anh ấy mất thôi.”
An Nặc Hàn dừng lại cánh tay đang muốn vung lên lần nữa, liếc nhìn cô ấy, cười gằn: “Không nỡ hả?”
“Anh đừng đánh, từ sau em không bao giờ gặp anh ấy nữa, em thật sự không gặp anh ấy nữa…”
Anh rút tay về, từ từ gỡ chiếc áo quấn trêntay, vất xuống đất. Anh mới đi được hai bước đã quay lại.
Jack sợ đến mức liên tục bò về phía sau.
An Nặc Hàn liếc nhìn anh ta một cách khinhthường, cúi người xuống tìm ví viền trong chiếc áo khoác đồng phục, lấy ra một chiếcthẻ ngân hàng, quăng cho anh ta.
“Trong chiếc thẻ này có 100 vạn, 50 vạn là tôi bồi thường anh tiền thuốc, 50 vạn khác là tiền lì xì tôi tặng anh! Khi nào hai người cử hành hôn lễ, đừng quên gửi thiệp mời cho tôi đấy!”
Sau đấy, An Nặc Hàn vắt chiếc áo đồng phục trên vai, ngạo nghễ rời khỏi sân tập.
“An? An!” Dù cho ở sau anh, Vi gọi thế nàođi chăng nữa, anh cũng không hề quay đầu lại thêm lần nào.
Có ai ngờ rằng, một đoạn tình yêu thề non hẹn biển lại đặt dấu chấm hết như thế này đây.
“Sao rồi? Đánh xong chưa?” Trong điện thoại, An Dĩ Phong lại lên tiếng hỏi.
“Đánh xong rồi.” Mạt Mạt vội giữ lấy trái tim đang đập gấp gáp, nói: “Rất cool ạ!”
“Đánh xong rồi thì về nhà ăn cơm đi.”
“Dạ!”

An Nặc Hàn rời khỏi sân tập, tiếp tục đi vềphía trước, Mạt Mạt sau khi cúp điện thoại cũng tiếp tục chạy lon ton phía sau anh.
Chân của cô bị trầy do đôi giày mới mua cọ xát, đau nhói từng cơn, khi đi trên mặt đất đầy đá sở, cô đau đến nỗi chẳng dám dừng chân.
Cô cắn môi trông ngóng hình bóng An Nặc Hàn nơi xa ấy, thầm thở dài, đứng yên một chỗ.
Cô không muốn đuổi theo nữa, anh có tự docủa anh, có chí hướng của anh, cô chạy theo thế nào cũng chỉ phí công mà thôi.
Thế nhưng cô vừa mới đứng lại có một lúc, An Nặc Hàn cũng dừng lại, quay người nhìn cô, nét mặt như đang chờ đợi của anh làm cô phấn khởi đến nỗi đã quên mất rằng chân đang đau, cô chạy thật nhanh tới, bám lấy tay anh…
Vào một ngày nhiều năm sau đó, cô mới hiểu được rằng, tình yêu của cô đối với An Nặc Hàn cũng giống như đi qua đoạn đường này.
Rất nhiều lần, cô bị đau đớn dặn vật tưởngphải từ bỏ thôi, nhưng đúng lúc cô hết hy vọng thì anh lại quay người, đợi cô đến, anhđợi làm cô quên đi đớn đau, khiên trì đi tiếp đoạn đường ấy…
Thế nhưng, suy cho cùng con đường nào cũng có điểm dừng, còn tình cảm thì sao? Lúc nào mới là điểm dừng hạnh phúc của côvà anh.

An Nặc Hàn không đưa cô về nhà mà đi tớinơi anh tập quyền ngày thường.
Cả một buổi chiều, anh chẳng hề mệt mỏi, đánh liên tục vào bao cát, túi cát bất lực tung mình trong không trung, cô đứng dưới đài quan sát anh.
Anh Tiểu An trong trí nhớ của cô bất thìnhlình biến thành một người đàn ông chân chính, một người đàn ông vừa xa lạ, lại vừa có sức cuốn hút. Hình dáng kiên định lạnh lùng, đôi mắt giận dữ thâm hiểm, lại thêm số tiền anh có cùng nắm đấm vô cùng mạnh mẽ….
Đánh tới khi mệt rồi, An Nặc Hàn nằm dài trên mặt đất, thở gấp gáp, dồn dập, mồ hôikhông ngừng chảy xuống dọc theo khuôn mặt.
Mạt Mạt vội vàng lấy chiếc khăn vắt trên dây đài, bò lên trên, ngồi bên người anh, giúp anh lau đi mồ hôi trên mặt và trên người, anh nhắm mắt lại, để kệ cho khăn mặt trong tay cô lang thang trên khắp người anh.
Đến lúc lau đến lồng ngực của anh, anh bắtlấy cánh tay nhỏ bé của cô đặt lên bờ ngực phập phồng bất định. Làn da anh rất co dãn, trơn trượt, sờ đến thật sự rất dễ chịu.
“Anh Tiểu An, yêu một người là cảm giác như thế nào?” Cô hỏi.
“Là cảm giác tim đập dồn dập.” Anh vẫn nhắm mắt lại như trước. “Khi trông thấy cô ấy, tim bỗng nhiên đập dồn đến mức cảm thấy ngực đau đơn.”
Cô dùng bàn tay còn lại lặng lẽ chạm tới ngực mình, đập có nhanh hay không thì cô không biết, chỉ biết rằng có hơi đau.
“Mạt Mạt, em cho rằng anh không cười người khác vì muốn kế thừa tài sản của chúThần sao?”
“Dĩ nhiên là không phải rồi. Anh không đành lòng làm tổn thương em, không muốn bố em thất vọng.”
Anh mở mắt nhìn cô, ánh mắt anh nhìn không thấy đáy, thật mông lung. “Lần đầu tiên anh nhìn thấy em, đôi mắt em cong cong nhìn anh cười, rất đáng yêu. Bố anh nói: sau này lấy về nhà làm vợ đi, cô bé chắc chắn xinh đẹp giống như cô Thiên Thiên. Anh chẳng hề do dự nói: “Được! Nămấy anh mười tuổi, cùng tuổi với em bây giờ.”
Cô lẳng lặng ngồi nghe anh nói tiếp.
“Em vẫn còn nhỏ, đợi đến một ngày em gặp được một người đàn ông khiến em rung động, em sẽ hiểu yêu và thích hoàn toàn khác nhau, lời trẻ con nói không thể coilà thật!”
“Em không phải là trẻ con, em thật sự muốngả cho anh!” Cô nói với anh một cách kiên quyết.
Anh nở nụ cười, chạm nhẹ vào khuôn mặt cô, anh nói: “Đợi đến lúc em 18 tuổi, nếu như em vẫn nói với anh những lời giống nhưvậy, anh sẽ lấy em!”
“Anh không được thất hứa!”
“Quyết không nuốt lời!”
Từ đáy lòng cô tự nói với bản thân: bảy năm, sau bảy năm mình nhất định sẽ nói với anh câu giống hệt như thế.

Nghỉ ngơi được một lát, An Nặc Hàn đi tắm,thay quần áo, sau khi ra khỏi trung tâm thểhình, anh đã trở lại tâm trạng rất tốt.
“Hôm nay chẳng muốn về nhà, em muốn đi chỗ nào chơi không? Anh đưa em đi.” Anh nói.
“Heaven & Hell!” Thiên đường và địa ngục, vừa nghe cái tên đã thấy đây là một nơi rất được. Cô đã muốn đi từ lâu nhưng vẫn chưa tìm được dịp nào.
“H&H? Em có biết đấy là nơi nào không?”
“Đương nhiên em biết!”
Có người nói: Đó là trung tâm giải trí lớn nhất Australia, là một nơi có thể làm cho người ta vui sướng — dù là đàn ông hay phụ nữ.
Có người nói: Cái gọi là giải trí đó đơn giảnchỉ là ăn uống, chơi gái, đánh cược, thế nhưng những thứ dung tục như thế ở nơi nàylại trở nên tao nhã, có sự mê hoặc chết người.
Cũng có người nói: Ông chủ chỗ đó là một người Hoa rất có thế lực, ông ta không chỉ là quan hệ mật thiết với xã hội đen Australia mà còn có quan hệ không nhỏ với thống đốc, thế nên đó là nơi rất an toàn, còn an toàn hơn so với nhà mình…
Nói tóm lại, tin đồn và sắc thái thần bí đã hấp dẫn cô.
“Những nơi kiểu này không thích hợp với em.” Anh từ chối thẳng cánh.
“Tháng trước em bảo bố em đưa em đi, bố nói em đi tìm anh!” Cô lắc lắc cánh tay anh, nài nỉ nói: “Anh dẫn em đi xem đi, bố em chưa từng nói là không được đi.”
An Nặc Hàn bày ra vẻ mặt chẳng có biện pháp bắt chẹt cô, ngoặt tay lái, đi theo một hướng khác.
Chương 8:
Chiếc xe đi được nửa giờ thì tới nơi, dừng trước một tòa nhà nguy nga lộng lẫy, mặt trước mặt sau đều là bãi cỏ mênh mông trải dài, bên ngoài cửa chính có những ngườiđàn ông mặc âu phục đen xếp thành hai hàng.
Chưa cần vào đến bên trong, chỉ đơn giản nhìn khí thế thôi đã thấy nơi đây không hề tầm thường.
An Nặc Hàn lái xe đến trước cổng trung tâm giải trí. Hai người vừa mới xuống xe, ngay lập tức có nhân viên phục vụ tới đón, đi lên chào hỏi, tư thế chào tiêu chuẩn gập lưng đến 90 độ, dùng tiếng Anh cung kính nói: “Tiên sinh Anthony, tôi có thể làm gì cho ngài.”
“Sắp xếp cho tôi một phòng.” An Nặc Hàn nói.
“Vâng!”
Nhân viên phục vụ nói vài câu vào bộ đàm, trong thời gian rất ngắn, một người đàn ông trung niên ăn mặc rất danh giá tới nghênh đón, thái độ cực kỳ kính cẩn.
Ban đầu Mạt Mạt cho rằng phục vụ nơi đây vốn thế, về sau cô mới phát hiện ra rằng trên đường đi, bất kỳ ai thấy người đàn ông danh giá kia đều cung kính chào hỏi, gọi ông ta là ông chủ.
Mạt Mạt không tránh được có phần thất vọng, trông ông ta cố lắm thì cũng chỉ có ít phong độ, trưởng thành, thận trọng, không có gì đặc biệt hết, tin đồn quả thật là không thể tin.
Ông chủ đưa bọn họ đến một căn phòng.
Mạt Mạt cảm thấy như bị sét đánh.
Chỉ sắp xếp một phòng thôi mà cần phải chuẩn bị cả một sân khấu Sydney cho họ sao? Sân khấu màu đen, màn vải sắc vàng, còn có cả một chiếc đàn dương cầm màu trắng.
Phô trương đến mấy cũng không thể để nơi này có di sản văn hóa chứ?
“Anh Tiểu An, ngày thường anh hay tới đâylắm hả?”
“Bình thường thì phải đi học còn đâu, chỉ tớikỳ nghỉ mới thường tới nơi này.”
“Thế ạ!” Là khách quen, cũng khó trách.
Cô vừa mới ngồi xuống một chiếc ghế dài giống như ghế massage thì nghe thấy ông chủ kia hỏi An Nặc Thần: “Cậu có muốn xem qua sổ sách tuần này chút không ạ?”
Cô có phần hơi mơ hồ.
An Nặc Hàn thản nhiên hỏi: “Bố tôi xem chưa?”
“An tiên sinh nói cậu đã tốt nghiệp rồi, mọichuyện nơi này đều giao lại cho cậu.”
“Ừm, đưa tôi xem.”
“Vâng!”
Vị “ông chủ” kia vừa đi ra ngoài, An Nặc Hàn như nhớ tới điều gì đó, gọi ông ta lại: “Đợi tí. Ông điều tra giúp tôi một chút xemJack Trần gần đây có hay tới chỗ này không.”
“Là sinh viên mà lần trước cậu nói để ý chokỹ phải không?”
“Ừ.”
“Được. Tôi lập tức đi điều tra.”
Vị “ông chủ” kia đi khỏi, Mạt Mạt vội vàng hỏi anh: “Vì sao ông ta lại phải đưa sổ sách cho anh xem?”
“Lý do là từ nay trở đi anh là ông chủ của nơi này.”
“Gì?”
“Có rất nhiều chuyện em không hiểu đâu.” Ánh sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh, lúc ẩn lúc hiện tạo nên màu sắc huyền bí.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 266