watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Cô Em Nhầm Giường Rồi
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Tôi có cảm giác như đang đặt mông trên một tổ kiến lửa, lo lắng bứt rứt đến tê liệt, chưa kịp có biện pháp thủ tiêu tờ phao thì....
Cô Hùng từ từ xoay người lại....
Thời khắc thập tử nhất sinh, cơ hồ như bản năng của tôi đã trỗi dậy. Thế là, túm lấy phao, ném sang bên cạnh, trúng đâu thì trúng, ai xui lão nương mặc kệ!!
"- Á à...." Giọng nói khủng bố của cô Hùng vang lên.
Tôi cầu trời khấn phật, lạy ông Địa ông Thọ ông Táo, cùng tất tần tật những vị thần biết và chưa biết tên, cho tôi qua ải đi sau này tôi sẽ học bài mà!
"- Hán Khanh, vào lớp mới chưa được bao lâu, đã gian lận thi cử rồi?"
Giọng cô giận dữ nhưng vẫn mềm mỏng đến toát mồ hôi. = =
Í, tôi thoát rồi!!
Đang cười sung sướng, đột nhiên nhìn sang bên cạnh, hình như lúc nãy tôi đã hồn nhiên ném phao sang bàn của bạn Hán Khanh gương mẫu bên cạnh....
Đôi mắt hắn ta như có lửa cháy tí tách, nhìn tôi căm hận.
Tiêu rồi, nếu hắn nổi khùng khai tên tôi và đám con trai trong lớp bày trò, thì tiêu chắc rồi.
Nhưng, sự việc lai không như tưởng tượng.
Sau khi bị tịch thu bài, Hán Khanh ngoan ngoãn theo cô Hùng xuống phòng Giám thị viết bản kiểm điểm, tuyệt nhiên không hé răng.
Chỉ là trước khi ra khỏi cửa lớp, hắn nhìn tôi một lúc với cặp mắt có hình giá treo cổ, trên trán mang một thông điệp: cậu teo rồi cưng ạ. -_-
-------- Tóc tôi dựng đứng -----
Cuối cùng, giờ kiểm tra cũng kết thúc.
Khi cô Hùng ra khỏi lớp một lúc, đột ngột có tiếng hét của Mì Xào Giòn:
"- Thắng ơi hình như mày làm phao nhầm rồi!"
Thắng - tên cậu con trai cả gan ịn phao lên lưng cô Hùng, gầm lên:
"- Đừng hòng doạ tao. Đừng có đùa!"
Mì Xào Giòn nét mặt thê thảm như bãi phân mèo, lắc đầu chìa quyển sách giáo khoa ra chỉ chỉ.
Thắng nhìn một lúc, sau đó kêu "trời" một tiếng rồi bất tỉnh.
Hay nói đúng hơn, là cả lớp cùng nhau lăn ra bất tỉnh.
Từ đó trở đi, ai nhắc đến từ phao là thế nào mặt tôi cũng chuyển sang màu xám ngoét. Thật ra học bài kĩ lưỡng, chính là cách có điểm "10" dễ dàng nhất.
Và rồi, trời ơi, tôi còn đắc tội với anh bạn Hán Khanh ngồi bên cạnh nữa... Hắn ta sẽ trả thù tôi rất thê thảm, chiều nay về nhà, chắc tôi phải cuốn gói sang biên giới trốn mất thôi.
Tội lỗi, tội lỗi, haizzz.
Thật không may, lần này trực giác tôi lại rất đúng. Sau này, tôi đã bị anh bạn đó trả thù đến sống dở chết dở, khốn khổ cùng cực...
Oan gia ngồi cùng bàn, chẳng chóng thì chầy cũng có hoạ lớn, câu nói đó rõ ràng là dành riêng cho sự kiện đáng ghi nhớ này...

CHƯƠNG 12.1: Haizzz...
“- Khiết Du, não cậu rõ ràng không có nếp nhăn.” Hán Khanh cười thô bỉ nói.
..................
“- Nói!!!”
“- Tớ không biết, đánh chết tớ cũng không biết!!!”
“- Rắc rắc rắc!!!”
Vào giữa giờ ra chơi, từ trong lớp 11A3 bỗng vọng ra những tiếng động dị thường.
Nếu chúng ta thử tò mò lại gần, nhìn vào trong, sẽ còn một cảnh tượng muôn phần dị thường hơn thế nữa….
Tôi một chân đạp lên bàn (rất may hôm nay có tiết Thể dục, không phải mặc váy = =) rất hùng dũng, nắm lấy cổ áo Mì Xào Giòn, rít lên:
“- Tiểu tử to gan, dám làm không dám nhận??”
Mì Xào Giòn mặt mày xám ngoét:
“- Tớ thật sự không biết….”
Rắc rắc rắc!!! Tôi bẻ tiếp cây thước thứ hai, ném xuống đất.
Toàn bộ con trai trong lớp đứng thành một vòng tròn quanh bàn của Mì Xào Giòn, lấm lét nhìn nhau.
“- Tôi hỏi lần cuối, có phải cậu dán kẹo cao su Doublemind lên ghế Hán Khanh không?” Mắt tôi long lên sòng sọc, nhìn Mì Xào Giòn gầm gừ.
Cậu ta gào lên đau đớn:
“- Không phải Doublemind mà là Big Baboon!”
Đám con trai đứng xung quanh nhìn nhau lắc đầu. Bạn trẻ này thật sự trình độ quá thấp kém.
Khoé miệng tôi cong thành một nụ cười ngọt ngào, nhìn kẻ đang co rúm trước mặt:
“- À há, rốt cuộc cũng chịu thừa nhận. Trẻ ngoan không nên nói dối, như thế là rất hư, đúng không?”
Mì Xào Giòn toát mồ hôi lạnh, máy móc gật đầu:
“- Làtớ, tớ làm. Không liên quan gì đến mấy tên kia…”
Tôi đưa tay xoa xoa mái tóc xoăn tít của Mì Xào Giòn, híp mắt nói:
“- Tiểu anh hùng, rất có chí khí.”
Mì Xào Giòn: “………….”
Đầu Đinh biến tiếng cười khùng khục thành một tiếng ho rất nghệ thuật.
“- Vậy, nếu thật sự thủ phạm là cậu…” Tôi mân mê mẩu thước gãy, giọng nói ém xuống thành dịu dàng đến quái dị…
Bọn con trai xung quanh chắp tay cầu nguyện cho linh hồn của Mì Xào…
“- Thì mau phun ra, kẹo cao su đó cậu mua ở đâu?” Tôi cười toe toét.
Mì Xào Giòn ú ớ…
Ô ô ô… Cô ấy hỏi nguồn gốc của mớ kẹo đó, chẳng lẽ là định đến đốt cửa hàng? Trả thù cho Hán Khanh? Mới gặp có một ngày mà họ đã tình sâu nghĩa nặng như vậy, thật sự Mì Xào mắc tội khi quân rồi – Đám con trai thâm thuý nhìn nhau.
Bằng chất giọng run run, Mì Xào Giònnhìn tôi, mắt ầng ậng nước:
“- Khiết Du, tha cho tớ. Tớ làm vậy bởi vì tưởng hắn chọc ghẹo cậu…”
Tôi nghi hoặc nhìn cậu ta, lắc lắc đầu:
“- Hán Khanh không chọc ghẹo tôi.”
Thật ra hắn chỉ quấy rối, sàm sỡ, khinh bỉ, biến thái với tôi thôi!
Mì Xào Giòn lập tức liến thoắng, ánh mắt loé lên sự thâm hiểu:
“- Đương nhiên…đương nhiên là không chọc ghẹo. Tha cho tớ lần này đi, chỗ kẹo đó chính là lấy từ cửa hàng của dì tớ đó. Lần sau tớ sẽ rút kinh nghiệm, không trêu chọc bạn trai của cậu nữa…”
BẠN TRAI???? Hai chữ đó dội một dư âm chát chúa trong đầu tôi…
“- Mì Xào, cậu làm ơn nhắc lại, cậu vừa nói cái gì?”
Cậu ta lắp bắp sợ hãi:
“- Thì tớ nói…”
“- Tôi thà làm bạn gái của quả xoài còn hơn nhận tên đó là bạn trai. Đầu óc các cậu bị kiến tha hết rồi à? Muốn chọc điên bản cô nương đúng không????” Tôi gào lên.
Bọn con trai trong lớp càng nghe càng thấy đầu mình ong ong u u…
“- Tôi hỏi cậu mua đám kẹo đó ở đâu, chỉ chỗ cho tôi tới mua với. Thật sự hôm qua rất công hiệu, gã công tử họ Mai đó thậm chí không gỡ được quần ra khỏi ghế, cho nên lần này tôi quyết định, sử dụng liều lượng gấp đôi. Các cậu đã thông chưa?” Tôi giận dữ huơ huơ tay, nói hùng hồn.
Nhưng mà, tại sao cả lớp không ai hưởng ứng hết vậy, tại sao họ lại nhìn tôi như nhìn một bãi phân mèo?
“- Mặt tôi có dính gì à?” Tôi nghi ngờ.
Đầu Đinh lắp bắp trong cổ họng:
“- Đằng sau…đằng sau…”
“- Đằng sau có cái gì????”
Tôi đột nhiên mơ hồ thấy một luồng khí nóng rực phả vào cổ, kèm theo đó là một giọng nói hết sức điềm đạm:
“- Đằng sau có cái gã cậu định dùng kẹo cao su tiếp tục ám hại ấy mà.”
Tôi: “@@^$$%***!!!”
Hán Khanh, rốt cuộc là kiếp trước tôi đã làm gì cậu, tại sao bây giờ cứ theo ám tôi chứ…
Hắn đã về lớp tự lúc nào, đứng khoanh tay nhìn tôi cười híp mắt:
“- Không sao, cứ tự nhiên.”
Tự nhiên cái con khỉ. = =
Đúng lúc đó, thầy Lâm dạy Toán bước vào lớp như một vị cứu tin, tôi lật đật phi về phía chỗ ngồi, hét:
“- Học sinh, nghiêm!”
------ Kim đồng hồ nhẩn nha bò -----
Tôi vật vã ôm quyển đề cương, trong lòng khóc như mưa như gió…
Nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi từ tiểu học đến giờ chính là môn Toán. Mỗi lần thi còn khổ sở hơn bị táo bón cấp tính… Lên trung học Phổ thông cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, thật bất hạnh. = =
“- Khiết Du, lên bảng sửa bài 4!” Giọng thầy Lâm đột ngột bay đến.
Tiêu rồi, bài đó tôi chưa làm xong, tiêu rồi. tôi sắp thành tượng gỗ trên bảng rồi…
“- Đáp án là 16xy^2.”
Tôi cau mày nhìn sang. Là Hán Khanh. Hắn vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ điềm đạm ngồi làm bài, nhưng giọng nói vừa rồi, là của hắn.
Đừng có mơ, tôi không dễ dụ đâu.
Thế là khi lên bảng, tôi quyết định, ngoài đáp án Hán Khanh cho ra, những thứ còn lại đều đúng.
Sau khi phân vân một hồi, tôi quyết định lấy đáp án là: 6xy^2…
Một lúc sau, khi sửa bài, thầy Lâm lắc đầu nhìn tôi, dùng phấn đỏ sửa lại: 16xy^2…
Tôi cà lăm…
“- Khiết Du, não cậu rõ ràng không có nếp nhăn.” Hán Khanh cười thô bỉ nói.
Tên này cao siêu đến mức đến mức đọc được suy nghĩ của tôi, biết được tôi sẽ viết cái gì ư? Haizz, cũng phải thôi, vì tôi là người phàm, còn hắn, hắn là người ngoài hành tinh té giếng á á á á!!!
Thật kinh khủng, hắn biết tôi sẽ không tin lời hắn nên, nên hắn đưa đáp án đúng, mẹ ơi!!!!!
Trận đầu tiên: Hán Khanh VS Khiết Du.
Kết quả: Hán Khanh toàn thắng.
CHƯƠNG 12.2:
Tôi bức xúc đạp xe về nhà, cảm thấy vô cùng tức giận.
Rất tốt, lớp trưởng bách chiến bách thắng của lớp 11A3 đã bị một gã công tử bột dắt mũi.
Sự thật là, lúc sáng, khi tôi vô tình gây đại hoạ cho hắn thì đã có ý định sẽ xin lỗi thật đàng hoàng, nhưng mà, nhìn cái bản mặt thô bỉ vênh váo đó, tôi chỉ muốn sặc nước miếng.
Mặt khác, tôi không phải là người kiên nhẫn.
Tôi quyết định gã lợn ấy không đáng để bận tâm.
"- Kítttttttttttttttttttttttttttt"
Một chiếc xe hơi đột ngột thắng lại ngay bên cạnh, làm tôi lảo đảo suýt ngã.
"- Đồ ba trợn, đi đứng kiểu gì thế hử?" Sau khi lấy lại được thăng bằng, tôi hét vào chiếc xe cà chớn kia, vô cùng bực bội.
Chỉ một tí xíu nữa thôi là mặt đường gồ ghề đó đã dịu dàng ôm hôn tôi rồi, rùng cả mình!
"- Cạch." Cửa xe đột ngột bật mở.
Tôi nghi hoặc thụt lùi lại, nhìn chằm chằm.
Trong đầu tôi đột ngột bay đến một chùm ý nghĩ lộn xộn.
Mẩu số 1: Hình như tôi sắp bị bắt cóc.
Mẩu số 2: Xe rất đẹp, hình như là BMW,
Mẩu số 3: Chuồn thôi!!!!
Nhưng đã quá muộn, từ trong xe thò ra một cánh tay rắn chắc, lôi tuột tôi vào , lập tức, bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi lấy hết sức bình sinh gào lớn:
"- Bớ làng nước ơi bắt cóc giữa ban ngày!!!!!"
"- Im lặng đi, cậu đúng là to mồm quá." Một giọng nói lạ lẫm bò vào tai tôi.
Tôi cuống cuồng ngồi dậy nhìn kẻ ngồi bên cạnh, đột nhiên lắp bắp không nói nên lời.
"- Hi, tôi là Đình Phi Long, chúng ta đã gặp nhau một lần" Cậu ta cười nói.
Phi Long phi hành gì gì đó tôi không biết, nhưng tôi nhớ mang máng hôm nọ dưới sân trường, chính gã này đã có âm mưu ám sát tôi bằng một trái bóng rổ.
"- Cậu muốn gì?" Tôi cố gắng mở cửa xe, nhưng vô ích, nó đã khoá.
"- Hôm nay buồn buồn, bắt cóc cậu đi chơi một bữa." Cậu ta cười hehe đáp.
"- Tôi không đùa nhá, tiểu tử, tôi muốn về nhà." Tôi khó chịu gầm lên.
Cậu ta hoàn toàn phớt lờ, chỉ cao giọng nói với bác tài ngồi ghế trước:
"- Lái đi."
Chiếc xe lao vút vào dòng người tấp nập trên phố như một tia chớp bạc.
"- Khoan đã, còn xe đạp của tôi?" Tôi lo lắng kéo kéo áo cậu ta.
"- Yên tâm, sẽ có người đem về tận nhà. Bây giờ thì ngồi yên đi."
Tôi khoanh tay, nghiêm nghị nói với Phi Long:
"- Nhưng tôi không được đi với người lạ."
"- Trước lạ sau quen, không sao cả." Cậu ta khoát tay cười gian xảo.
Tôi mím môi:
"- Nhưng rốt cuộc cậu muốn gì?"
"- Khiết Du, cậu làm ơn bình tĩnh đi." Phi Long cau mày.
"- Hửm???" Sao cậu ta biết tên của tôi?
"- Trịnh Khiết Du, lớp 11A3 trường Olympus, nhóm máu O, cao 1m68, nặng 60 kg, thích màu xanh biển, số điện thoại 09XXXXXX, ghét ăn bông cải, số đo ba vòng..." Câu ta tuôn một tràng ồ ạt.
Tôi sợ hãi nhìn cậu ta:
"- Bạn trẻ, cậu không phải là hacker đó chứ?"
Phi Long xoa cằm cười không nói...
Chao ôi...
"- Nhưng mà rốt cuộc tại sao hôm nay lại bắt cóc tôi?" Tôi quay lạivấn đề chính.
"- Tôi muốn làm hoàng tử của cậu." Phi Long cười một nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, nhìn tôi vui vẻ nói.
Tôi lườm cậu ta, khoát tay:
"- Được thôi, hoàng tử, cứ gọi ta là mẫu hậu."
Phi Long: "......"
Tôi hài lòng ngồi thoải mái, chí ít phải dẫm nát cái ý định tán tỉnh của cậu ta đã, rồi mới yên tâm nói chuyện. Cậu tưởng tôi tầm thường à?
(Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^)
CHƯƠNG 13.1:
Hẹn hò bất đắc dĩ
Nơi mà Phi Long đưa tôi đến, hoá ra chính là sân bóng.
Đó là một mảnh đất rộng, xanh ngát và ngập nắng, quanh năm lúc nào cũng lộng gió, hồi bé tôi thường ra đây chơi thả diều, hoặc đào kho báu với lũ bạn.
Phi Long lôi tôi xuống xe như một bịch khoai tây (tôi nhăn nhó), sau đó phẩy phẩy tay ra hiệu cho ông tài xế lái xe về.
Thế là trong khoảng sân rộng mênh mông ấy, chỉ còn lại tôi và cậu ta...
Mọi người thông cảm, nhưng thật sự đầu óc tôi từ lâu đã bị phim truyền hình gặm mòn, vậy nên, ở hoàn cảnh này, tôi đột nhiên nảy ra những suy nghĩ vô cùng, khụ, không lành mạnh. = =
"....Tin giờ chót, vào ngày X tháng Y năm Z, ở một sân bóng tại quận T, người ta phát hiện xác một thiếu nữ mặc đồng phục học sinh, hay nói đúng hơn là mặc những gì còn sót lại của bộ đồng phục đó. Nạn nhân không mang theo giấy tờ trên người, hiện vụ án đang được chờ điều tra làm rõ...."
Tôi rùng mình, dẹp, không nghĩ linh tinh nữa, cùng lắm tôi sẽ cho cậu ta một chưởng bất tỉnh nhân sự rồi bắt xe ôm về, cảnh tượng nói trên hoàn toàn không phải dành cho tôi, không phải dành cho tôi ô ô ô!!!
Mặt khác, trực giác của tôi mách bảo, cậu ta không phải người xấu.
Đang đắn đo một cách hoảng loạn, thì bỗng nhiên có một hình ảnh hay ho đập vào mắt tôi, làm tôi nhất thời đần mặt ra như một cái bánh bao mốc, không suy nghĩ được điều gì nữa.
Đó là... Phi Long cậu ta đột nhiên sảng khoái cởi áo ra á á á á!!!! >"<
Tôi rú lên:
"- Biết ngay cậu là thứ dê lồm xồm biến thái mà, bớ làng nước ơi cứu tôi với, ở đây có một tên họ Sở lưu manh, biến chất, @@#****$$%^*##%!!!!"
Phi Long hoảng hồn dùng tay bịt miệng tôi lại, thế là tôi lấy hết sức bình sinh cắn cậu ta một phát!
"- Cậu im lặng thì tôi sẽ buông ra. Dùng cẩu xực quyền cũng chẳng có tác dụng đâu, tôi bị cắn quen rồi." Cậu ta gầm gừ.
Tôi vẫn kiên cường gặm gặm nhay nhay bàn tay cậu ta như gặm một cái đùi gà, cậu ta vẫn ngoan cố không chịu buông.
Thế là, người đi đường hôm ấy được nhìn thấy một cảnh tượng trên cả khủng khiếp. >_<
Một thiếu niên ở trần rất phong lưu, dùng tay bịt miệng một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng nàng thiếu nữ này lại ờ, không bình thường, liên lục gặm ngon lành tay của người thiếu niên.
Một cậu bé kéo tay ông nội mình, chỉ chỉ về hướng đó hỏi:
"- Ông ơi, hai anh chị ấy đang tập võ ạ?"
Người ông nhìn theo, sau đó mặt mày tái mét như lục bình trôi, hốt hoảng bịt mắt đứa cháu lại, rối rít nói:
"- Bi, con đừng nhìn, nhìn vào sẽ hư!!!!"
Haizz, đầu óc người lớn quả là...
Sau khi tôi nhay nhay gặm gặm tay Phi Long được vài phút, cậu ta bất chợt nghi hoặc nhìn tôi, hỏi bằng giọng kì quái:
"- Khiết Du, rốt cuộc cậu đã chích ngừa chưa?"
Tôi nhả tay cậu ta ra, ngơ ngác:
"- Hửm???"
Phi Long đẩy tôira, buồn rầu nhìn bàn tay của mình, bi thương nói với tôi:
"- Tôi không muốn bị bệnh dại..."
Tôi: "........"
Lại đột nhiên nhìn kĩ cậu ta, quả thật tiểu mĩ nam này có thân hình không tệ, rất săn chắc, không có bụng cũng không mềm nhão, eo thon thon rắn rỏi...
*Phụt*
Dòng máu mũi thanh xuân của tôi đột nhiên phun trào.... Haizz, điều này có thể lý giải được, trước đây tôi chỉ toàn thấy ba ông anh đáng tuổi bô lão của mình ở trần thôi, tương đối nhăn nheo, còn đây đây đây là một mỹ nam hừng hực sức sống, nước miếng tôi chưa rớt long tong long tong đã là may lắm rồi. *_*
Phi Long cười híp mắt:
"- Hehe, không tồi chứ?"
Tôi lấy lại bình tĩnh, cười thô bỉ nói với cậu ta:
"- Đúng là không tồi, cậu làm ở đâu mà hàng tốt thế, trông rất tự nhiên..."

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 157