watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Cô Nhóc Đại Ca
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Cố chống cự thì được gì, cuối cùng mãy cũng sẽ là đồ bỏ đi thôi_ Cô ta lại cười, một nụ cười đáng sợ
Nó không thốt lên lời được, đang tìm cách để thoát khòi đây.
Cho tay vào túi quần, nó lần ra điện thoại rồi khẽ khàng nhắn tin cho Ngân ( thuộc lòng bàn phím điện thoại rồi, không nhìn cũng nhắn được, có mem nào vậy chưa??). Hà, đã gửi được rồi, nó hắt 1 hơi ra. Nguyệt Nga để ý thấy tay nó để trong túi quần vội giựt ra.
- Mày đã kịp gửi tin nhắn cho bạn mày rồi cơ à? Mà có cũng chẳng kịp đâu bởi vì tao sẽ xử mày ngay bây giờ đây_ Nói rồi cô ta vứt điện thoại của nó xuống đất, dẫm lên, nghiến nó thành từng mảnh nát vụn.
Nó thở hồng hộc, con người thật của cô ta cũng chỉ có vậy, một thứ rác rưởi
- Cô nghĩ mình hay à? Cô làm thế này vì cái gì, Nhật Thiên à? Chỉ là lòng đố kị cao ngút trời của cô thôi. Cô cứ đánh tôi đi rồi Nhật Thiên sẽ đến với cô chắc, hoang đường
- Mày đừng ở đó mà dạy đời tao_ Mặt cô ta tối xầm rồi vung đập đạp vào người nó, còn trúng phải cái vai đang bị thương, nó kêu lên một tiếng nhỏ
- Dừng lại đi_ một tiếng nói cất lên từ người nào đó.
Người đó tát thật mạnh vào mặt Nguyệt Nga rồi chạy tới bế thốc nó lên. Mắt nó mờ mờ không nhìn rõ được đó là ai, ngật lịm đi trong vòng tay đó nó thì thào gọi “ Duy, Duy”
Sáng ra tình dây thấy mình nằm trong bệnh viện, nó hoảng hốt bật dậy, cái tay đau làm cho nó phải nhăn mặt lại. Tay thì đã được băng bó cẩn thận rồi, trên mặt thì đầy những vết bầm tím.
Nó đang cố gắng hồi phục lại bộ nhớ thì Ngân tông cửa bước vào ôm chầm lấy nó:
- Jan Hằng, mày làm tao lo đến phát khóc đi được, huhu_Cô bạn bỗng chốc òa vỡ, nó luống cuống không biết làm sao thì ới để ý đến Nhật Thiên đang ngồi ngủ ở chiếc ghế bên giường bệnh. Cái cảnh này làm cho nó nhớ lại hôm bữa khi thăm hắn ở bệnh viện. Bất chợt Nhật Thiên khẽ động đây lôi kéo nó trở về với thực tại.
- Này, mày nhỏ nhỏ miệng lại giùm tao, anh ấy tỉnh dậy rồi kìa_Nò kéo áo con bạn_Anh dậy rồi hả Thiên
- Ừm_Khẽ vò mái tóc rối, Nhật Thiên tươi cười với nó_Em tỉnh dậy lâu chưa, người còn đau không? Anh đi mua cái gì cho em nhá?
- Vâng, em cảm ơn. À, anh là người giúp em hôm qua ấy ạ??
- Hả, à….ừm_Luống cuống trả lời rồi cậu ta quay gót đi
Ngân khẽ chau mày, khó chịu với Thiên. Nó thấy vậy nên hỏi:
- Này, có chuyện gì mà khó chịu vậy,anh ta làm gì mày mà mặt khó chịu vậy
- Không, chằng qua là tao……._Cô chưa kịp nói hết câu thì hắn và Đông đẩy cửa bước vào, tên đó bắt đầu cười hô hố:
- Chết chị chưa, lại đi đánh nhau nên bị thương nè. Cho chừa, từ giờ đừng có mà đi gây sự nữa nhá
- Cậu nói cái gì vậy hả tên khỉ kia_Nó phi cái gối vào mặt tên Đông đáng nguyền rủa
- Ai da, tay đau mà khỏe dữ
- Công nhân anh Thiên tốt thiệt, nếu không có anh ấy thì chắc tôi chết rồi
- Hả, chị nói gì, Nhật Thiên á, chứ không phải là.._ Tên đó liếc mắt về phái hắn
- Xời, cậu nghĩ sao vậy, tên này mà cứu tôi ư. Thiên còn tốt hơn hắn nhiều_Nó phẩy tay
Mặt hắn tối xầm, đá mạnh cửa phòng rồi bước thật mạnh ra ngoài. Nó khó hiểu, sao vậy mình nói sai à???


Chap 20:
Nó tản bộ quanh khuôn viên bệnh viện cùng Nhật Thiên. Anh đưa cho nó cái bánh rán đường:
- Em ăn đi cho nóng
- Em cảm ơn_Nó trả lời nhát gừng, trong đầu vẫn đang còn 1 điều muốn hỏi
Khi nãy:
Hắn đá mạnh cửa và
bước ra ngoài, nó vẫn ngu ngơ chưa hiểu gì. Ngân đẩy nó:
- Mày vừa phát ngôn cái gì vậy hả?
- Sao, tao tưởng là Thiên cứu tao mà
- Hồi nào, anh ta nhận bừa đó. Lúc mày nhắn tin cho tao, tao đã gọi cho Duy ra chỗ mày mà
- Vậy sao mày không nói sớm. Thảo nào hắn giận dữ vậy
Hiện tại:
- Anh Thiên, em hỏi chuyện này anh trả lời em nha
- Ừ, em nói đi
- Anh không phải là người giúp đỡ em lúc ở sân sau đúng không_Nó nhìn thẳng vào mắt Thiên
- À, thì đúng là không phải nhưng …….
Nó không đợi Thiên nói hết câu đã chạy đi, bỏ mặc anh ở lại
Bíp, nó ấn cái nút đỏ trước cửa, mong đợi 1 tiếng hắn ở nhà
- Ai vậy_Cái giọng lạnh lùng vang lên, nó mừng hết lớn
- Cậu ra mở cửa cho tôi đi, tôi có chuyện muốn nói với cậu
- Có gì thì nói luôn đi, tôi không rảnh_Nghe cái giọng là nó biết hắn đang dỗi, đành phải xuống nước vậy
- Thì cậu ra mở cửa đi
1 lúc sau cánh cửa cũng bật mở, hắn xuất hiện lừng lững trước mặt, không 1 chút biểu cảm, lạnh tanh, nhìn xoáy vào nó. Nó hơi sợ ánh mắt này nhưng thôi kệ, xin lỗi trước đã:
- À ừm, vừa này tôi có không phải với cậu, cho tôi xin lỗi
- Hừ_Hắn hắng giọng, điệu bộ vẫn chưa vừa ý
Cái đồ khó chiều, nó nguyền rủa thầm trong bụng nhưng vẫn tươi cười
- Tôi xin lỗi đến nước này mà cậu còn chưa vừa lòng sao?
- Tôi. Không. Thích_Hắn nhấn mạnh từng chữ rồi đóng sập cửa ngay trước mặt nó
- Cái gì, cậu dám làm vậy với tôi đó hả, thì được, ta đây cũng không thèm, giận thì giận.
Nó tức tối đá thật mạnh vào cánh cửa. Được 1 lúc thì cái mặt nhăn lại như khỉ ăn ớt, khó coi kinh khủng, miệng rên:
- Ui da, cửa gì à cứng ngắc vầy nè_Nó co giò nhảy tưng tưng. Cử động mạnh làm cho bả vai đang bị thương đau nhức nhối, nó liền ngồi bệt xuống đất, ôm lấy cái vai mà xo lấy xoa để.
Cánh cửa mở ra lần nữa, hắn đứng đấy không nói gì, chỉ kéo cái tay kia của nó vô nhà
- Ngồi yên đấy_Chỉ vào 1 cái ghế sofa gần đấy, hắn ra lệnh cho nó
- Xì_Nó nguýt 1 hơi rõ dài rồi đủng đỉnh đặt mông xuống
Hắn đi vô bếp lục lọi cái gì đấy. Nó cũng không quan tâm, chì ngồi đấy dò xét, nhìn chăm chú nhà hắn như cái bảo tàng, đôi khi xuýt xoa:
- Chà, cái bình gốm đẹp quá.
- Lọ hoa kia bự ghê
- Ôi, bức tranh nhìn….khó hiểu quá
Vân vân và vân vân. Hắn bước ra, tay cầm lọ thuốc, giọng trầm trầm:
- Làm gì mà chỉ trỏ lung tung thế, chị ngồi yên coi nào
Hắn kéo tay nó qua 1 bên, nhẹ nhàng đổ thuốc lên vết thương ở bả vai. Nó khẽ nhíu mày lại, giật giật, hơi đau
- Chị ráng chịu tí đi, đánh nhau thì được mà lại không thích bị đau_ Lời nói như có chút trách móc nhưng không hiểu sao nó cảm thấy rất vui khi được hắn quan tâm.
- Đỡ đau hơn rồi_Nó lắc nhẹ cánh tay
- Đỡ rồi thì tốt, chị lên phòng nghỉ đi, lát nữa xuống ăn tối
Sau bữa ăn:
- Bà chị có muốn coi phim không?_Hắn lắc lắc trong tay dĩa DVD mới cóng
- Có có. Ôi, lâu lắm rồi không coi phim, cậu mua phim gì vậy?_Nó nhanh nhảu chộp lấy cái dĩa, nhìn chằm chằm vào cái tựa đề và nụ cười lơi lỏng giữa không trung_Sao lại là phim ma, tôi sợ ma lắm_Mặt nó méo xệch, chỉ vào cái nhan đề “Căn nhà ai oán”
- Không thích thì đừng có coi, càng tốt chứ sao?_Hắn buông lời châm biếm
- Hừ, ai mà thèm sợ chứ. Sợ gì, chỉ là phim ma bình thường thôi mà_Nó mạnh miệng

- À, trùi ui, cái mặt gì mà máu me không nè.
- Gớm ghiếc quá, tắt ti vi đi
- Kinh khủng, kinh khủng
- Chúa ơi cứu con
Nó quẫy đạp lung tung, hai tay bám chặt lấy tay hắn, răng thì va lập cập (thế mà nãy hùng hồn lắm cơ)
- Trời ơi, chị có tính cho tôi coi phim nữa không??_Hắn quát lên, lông mày chau lại có thể giết chết được con ruồi
- Híc_Nó ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn hắn_Nhưng tôi sợ
Gương mặt ấy làm cơn giận trong hắn tan mau. Kê đầu nó vào vai mình, nhẹ nhàng nói:
- Thôi chị nhắm mắt lại đi, đừng coi nữa là hết sợ đó mà
- Ưm_Nó ngoan ngoãn nghe lời, rúc đầu vào vai hắn
Được 1 lúc hắn quay sang, nó đã ngủ mất tiêu rồi, còn gối đầu lên vai và ôm tay hắn thật chặt nữa chứ. Ngáp dài rồi hắn cũng tựa mình vào nó, ngủ theo
11 p.m: Một bóng đen tiến lại chỗ hai người đang ngồi (hay nằm), gọi khẽ:
- Này tới giờ đi ngủ rồi mà vẫn coi phim à??_Thì ra là tên Đông
Tên đó thấy lạ mò lên, hai người đang ngủ trong tình trạng hơi thân thiết, hắn vuốt cằm như mấy cổ nhân cười gian xảo rồi lôi dế yêu ra căn từng góc chụp
- Mấy tấm hình này mà đăng lên trang web trường là hết sảy
- Ôi chao, góc này chụp đẹp quá
- Haha, cái ảnh này nhìn như đang hôn nhau ấy
- Tách tách_Tiếng bấm máy kêu lia lịa
Đông say sưa chụp hình cho đến kia nó khẽ cựa mình 1 cái thì hắn ta mới hoảng hốt ôm máy chạy ra nhưng trên khuôn mặt vẫn còn vương nụ cười gian xảo

============

Chap 21:
Sáng. Từng hạt nắng len lỏi vào căn phòng. Nó
lấy tay khẽ dụi mắt.
- Sáng rồi ư?_Mặt vẫn đần ra ngơ ngác. Mất 5 giây để nó hồi phục lại bộ nhớ ngày hôm qua, quýnh quáng_ Ôi mẹ ơi, mình trốn viện từ hôm qua đến giờ à. Ai da_ Cái tay đau vẫn hoàn đau, cử động mạnh làm nó nhói
- Này, cậu dậy đi_Lay lay hắn
- Gì vậy?_Mặt còn ngái ngủ, hắn che mặt lại, đáng yêu vô cùng. Nó phì cười một cái nhưng cũng đành phải gọi hắn dậy thôi_Đưa tôi đến bệnh viện thay băng, lẹ lên, tôi trốn viện từ hôm qua đến giờ đấy
- *im lặng*
- ……………….
- Thôi được rồi_Tung cái gối qua một bên, hắn cũng chịu đứng dậy_Sao chị lại ra đây mà không báo cho ai biết 1 câu chứ?
- Tôi quên_ Nó nhún vai tỏ vẻ bất cần_Tôi ra xe đợi trước nhé
Tại bệnh viện:
- Đau, ông không thể nào nhẹ nhàng hơn à_Nó nhíu mày lại quát vị bác sĩ đang thay băng cho nó
- Thưa cô, thế này là nhẹ lắm rồi, dùng nhiều thuốc giảm đau sẽ không tốt đâu_Ông ấy vẫn điềm đạm giải thích
- Hừm_Nó khẽ hừ mũi_Khi nào thì tay tôi sẽ khỏi
- Khoảng 2, 3 tuần nữa tay sẽ lành lặn. Trong thời gian này nên ăn nhiều thứ tốt cho xương và không được hoạt động mạnh. Tôi sẽ kê thuốc cho cô, cô có thể làm thủ tục xuất viện được rồi

- Chị cần tôi đưa về không?_Hắn đứng dựa lưng bên xe ô tô hỏi
- Thôi, tôi tự về được, cảm ơn cậu_Nói rồi nó cho tay vào túi áo quay lưng đi
Trên đường tấp nập những bảng hiệu Merry christmas, mọi thứ được sơn lại bằng màu đỏ ấm áp. Những hàng quán bày bán đồ trang trí nhiều màu sắc vui nhộn
- Ôi, sắp tới giáng sinh rồi_Nó thầm nghĩ, vui vẻ cười. Giáng sinh năm nay đối với nó sẽ rất đặc biệt vì có hắn mà
Nó lân la đến hàng bán đồ làm bánh kem. Đang ngắm nghía đủ thứ, bất chợt một giọng nói cất lên:
- Bạn có mua đồ làm bánh không?_Một cô gái trạc tuổi nó miệng tươi cười, có lẽ là nhân viên ở đây
- A, hả?_Nó hơi ngạc nhiên vì ngay từ đầu không có ý định này
- Ở đây bán đầy đủ mọi thứ cần thiết. Bạn có thể làm bánh tặng bạn bè, người thân hay người yêu_Cô bạn đưa ra trước mặt nó rất nhiều thứ như khuôn, máy đánh trứng, rây bột
- Hừm, có khi nào mình làm một cái tặng hắn ta luôn không?_Nó định bụng nghĩ và quyết định quất luôn bộ dùng cụ đó về
Tại nhà:
- Có chắc là không cần ai giúp không con?
- Con tự làm được mà bác, bác lên nhà đi, con ở đây 1 mih là được rồi_Nó nói rồi đẩy người bác Ny lên phòng khách
Quay trở lại với mấy thứ hỗn độn, nó xoa xoa tay, bắt đầu làm thử thôi
Mẻ thứ 1: Nó nhìn chằm chằm vô quyển sách nấu ăn
- Ừm, 200gr bột_Nhanh tay đổ bột cái tô chợt phịch phịch_Óe, đổ ra hết rồi
- Cách cách_Tiếng khuấy trứng vang đều trog tô_Hờ, cầu trời cho mọi thứ thuận buồm xuôi gió_Nó vừa mới dứt lời thì trứng trong tô văng ra hết như chứng mih sẽ không có chuyện đó dâu
Mẻ thứ 2:
Tinh toong. Tiếng báo hiệu từ chiếc lò nướng. Nó cẩn thận nhấc ra, kê mũi hít hà:
- Chắc là ngon đấy_Phập, nó cắm răng vô miếng bánh đầu tiên_Ôi, mama, sao mà ngọt quá vậy
Mẻ thứ 3: Lần này ổn hơn hai lần trước, nó cẩn thận phết từng lớp kem lên chiếc bánh. Bỗng nhiên nó vung tay quá đà làm chiếc bánh méo một bên. Thật sự là muốn khóc ra nước mắt quá
Nó vứt đống hỗn độn ở đấy, lên phòng thả người xuống chiếc giường yêu quý. Nghỉ ngơi chưa được bao lâu thì Ngân gọi điện cho nó:
- Mày tới trường với tao, có việc tao muốn nhờ mày
==========
Chap 22:
Nó vội vã chạy tới trường, Ngân đốc thúc nó phải đến càng nhanh càng tốt.
Thở dốc từng cơn, nó quên mất căn bệnh của mình. Tức ngực quá, khó thở quá. Mồ hôi chảy nhễ nhại cùng khắp gương mặt nhỏ, tay run run, chân khuỵu xuống. Nó gắng lục tìm ống thở trong túi xách chứa đầy mớ hỗn độn. Nhanh chóng tìm ra thứ mình cần, nó đưa ống thở vào miệng, xịt mạnh thuốc vào cổ họng. Dần lấy lại nhịp thở đều đặn, cơn đau ngực cũng qua đi. Nó bước chậm vào trường
Đại sảnh phòng tiệc:
- Ôi may quá, mày đây rồi vị cứu tinh của tao_Ngân ôm chầm lấy nó, cứ như thẻ nó là vị anh hùng ấy
Khẽ khàng đẩy con bạn sướt mướt của mình ra. Nó gãi gãi mũi:
- Mày tính nhờ tao làm chuyện gì nữa đây?
- Hằng à!_Ngân sụt sịt mũi làm nó cảnh giác_Tao chỉ nhờ mày một chuyện nhỏ thôi_Cô nói rồi chìa ra trước mặt nó chiếc hộp các tông lớn, trong đó đầy đủ những sợi dây kim tuyến đủ màu, quả cầu tuyết to nhỏ và các món đồ trang trí lấp lánh. Ngân nói với giọng cầu khẩn nhất có thể_Mày làm ơn phụ tao trang trí phòng tiệc cho buổi lễ giáng sinh cuối tuần này không? Tao năn nỉ mày đó. Nhiều thứ quá tao làm không xuể
Nó há hốc mồm, vì cái chuyện này mà Ngân lôi nó tới cho bằng được, cứ tưởng con bạn gặp viêc gì phải chạy nhanh đến nỗi lên cơn hen. Trán nó xuất hiện những dấu thập đỏ to đùng, thật không thể
chịu nổi mà.
- Hằng_Ngân rơm rớm nước mắt nhìn nó. Ai cha, cái đôi mắt ngấn lệ làm nó cảm thấy tội lỗi. Cơn giận như quả bóng bị xì hơi, bù lại thương cảm. Nó giật lấy cái hộp to tướng ấy, quay mặt đi
- Được rồi, tao làm cho. Đừng tỏ ra ngây thơ như vậy lần nữa với tao
- Ok, iu mày nhất. Ráng làm đi nha, có mấy người ở đây sẽ giúp mày. Tao phải ra nhà hàng đặt đồ ăn đây.
Thay vào khuôn mặt nước mắt khi nãy, Ngân vui vẻ mang lại nụ cười tự mãn cho màn kịch của mình để ép nó làm

Vật lộn với mớ dây kim tuyến loằng ngoằng, nó đang cố treo sợi dây quay quanh cái cây thông to đùng được đặt ở giữa phòng.
- Ăn thì ăn đại đi, trang với chả trí, lằng nhằng quá
Thầm nguyền rủa con bạn, nó lại phải leo lên bậc thang để vòng vợi dây qua các tầng của cái cây, rồi phải treo mấy quả cầu tuyết lên từng nhánh.
- Ừm, còn thiếu gì nữa nhỉ?_Nó xoa xoa cằm rồi búng tay cái tách_Phải rồi, bọt tuyết. Lọ tạo bọt đâu rồi?
Nó loay hoay nhìn cái lọ ở giá đựng đồ phía trên. Cao quá mà nó lùn tí ti. Tay không thể với cao hơn vì đang đau. Nó không biết làm thế nào
- Sao mà lùn thế, để tôi lấy cho nhé!_Một giọng nói trầm ấm vang sau gáy nó, thật quen thuộc. Xung quanh người ấy tỏa ra mùi trà xanh dễ chịu, dịu nhẹ thoang thoảng vương lại nơi mũi nó để cánh mũi bé nhỏ cứa hít lấy hít để. Nó ngạc nhiên quay lại
- Là cậu?
Hắn không nói gì, vươn tay lấy cái lọ tạo bọt rồi lúc lắc trước mặt nó như để trêu tức
- Coi người ta này. Đồ chân ngắn_Nó ngớ người ra, hôm nay tên này biết đùa cơ à.
Thấy nó á khẩu hắn mất cả hứng. Ném chai tạo bọt vào người nó, hắn vò mái tóc rối có trật tự của mình, miệng lầm bầm
Nó phì cười, ra là hắn đang cố troll à, nhìn dễ thương thật đấy.
- Này đồ ngốc_Nó gọi. Hắn ngúc ngắc đầu quay lại, nó xịt mớ bọt vào khuôn mặt hắn.
Bọt dính vào tóc, vào bộ quần áo được là phẳng ắp và cả cái mặt điển trai ấy nữa. Nó cười vang, xịt vào người h

Trang: « Trước 156
7
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 182