- Hết rồi.
- Nhưng sao mày biết hôn ước đó bị huỷ?
- Chứ Vân ở đâu xuất hiện hả?
- Có người có tới hai vị hôn thê lận mà!
- Ừ hé sao tao nghĩ không ra.
- Vậy mày vẫn còn cơ hội trở thành bà Wang.
- Nhưng hắn như vậy thì….
- Này hay là tụi mình đi bar đi_ya tou
- Này tụi mình còn là vị thành niên đấy.
- Tao mới nghe A wei nói là tụi hắn tối nay sẽ đi bar đấy! Tối nay giải thích với hắn luôn.
- Ừ được đó_nana
- Trước tiên phải thay đổi mày thành người khác mới được.
Yatou với Nana ngồi trang điểm cho Gui rồi tụi nó bắt đầu đến bar. Tụi nó bước vào làm ai cũng sững sờ trước vẻ đẹp của tụi nó. Đây là lần đầu nó đến bar nên hơi lạ lẫm, tụi nó ngồi vào bàn cùng với tụi hắn. Nó hiện giờ mặc một chiếc váy ngắn đến đùi, lúc đầu nó đòi mặc váy dài nhưng tụi nó không chịu nó có cặp đùi dài trắng nõn thì phải khoe chứ cãi qua cãi lại nó bại trận đành cho tụi nó muốn làm gì thì làm.
- Hi!!
- Ồ cô nàng này là ai đây?
- Là bạn mới cứ gọi là Rose.
- Chào mọi người_nó cười tươi, bây giờ nó đang ngồi đối diện hắn, bên cạnh không ai khác là Vân
Hắn ngạc nhiên khi thấy nó vào, ai chứ hắn biết bộ dạng này của nó rồi nhưng hôm nay nó không vẻ ngây thơ hồn nhiên nữa mà thay vào đó là vẻ đẹp của người phụ nữ trưởng thành quyến rũ làm hắn không rời mắt được. Còn cô nàng Vân thấy hắn cứ nhìn Rose (tên nó) thì biết ngay hắn phải lòng nó rồi, máu sôi lên Vân nắm lấy áo hắn kéo vào người mình như muốn hôn hắn nhưng hắn nhanh tay lấy tay mình đẩy cô nàng ra nhưng việc xảy ra trong 5 giây nhưng cũng đủ để nó nhìn thấy như hắn đang hôn Vân. Nó không chịu được nữa rồi, nó bỏ chạy hắn rượt theo để lại cô nàng Vân không biết trời mây non nước nữa. Hắn nắm tay nó kéo lại, nó giựt tay mình ra quay người đối diện với hắn
- Xin lỗi nhưng tôi biết anh à?
- Anh biết em là Gui hồi nãy không có chuyện gì xảy ra cả.
- Tôi xin lỗi nhưng tôi không phải là người mà anh nói, xin phép anh_nó bỏ đi
- Sao em không tin anh chứ anh có làm gì sai đâu?
- Không có ư. Anh đi chơi với người con gái khác vậy mà anh nói yêu tôi ư?
- Anh đâu có muốn là cô ta đòi chứ bộ!
- Ít ra anh cũng phải nói cho tôi biết chứ!
- Em biết không dù Vân bám anh nhưng ít ra cô ta cũng chẳng bao giờ đối xử với anh như vậy.
- Vậy hả? Sao anh không lại với cô ta luôn đi.
- Nếu em muốn_hắn bỏ đi
Chẳng lẽ chuyện của chúng ta kết thúc rồi à?_nó lẳng lặng bỏ đi nó khóc. Nó quá dại khờ khi tin rằng hắn yêu nó thà nó đừng trở về còn hơn là chịu nỗi đau này một lần nữa. Rồi những giọt mưa lách tách rơi, nó vẫn cứ đi trong cơn mưa nước mắt hoà lẫn với mưa. Nó băng qua đường, rồi đèn loá lên trước mặt nó là một chiếc xe tải nó cũng chẳng muốn tránh nó đứng đó tài xế thắng gấp nhưng đầu xe đụng vào người nó từng giọt máu rơi xuống, nó khẽ nhắm mắt lại. Hắn hiện đang vẫn còn ở bar, tay hắn đang cầm ly rượu đỏ bỗng rơi xuống đất, những giọt rượu nằm trên sàn giống như những giọt máu vậy nhưng hắn cũng chẳng để ý gì vì bây giờ Vân đang ở cạnh hắn.Bây giờ trong cơn mưa này chỉ có một người con gái đang nằm đó, đôi mắt cô ướt không phải vì những giọt mưa rơi mà những giọt nước mắt của cô. Rồi có tiếng xe cấp cứu đến, rồi người người vây xung quanh để ngắm nhìn nạn nhân xinh đẹp này. Hắn về nhà, nó vẫn chưa về nhưng trời mưa như vậy không biết nó có bị gì không (giờ này mới để ý hả? Hận pa wang quá). Rồi có tiếng điện thoại đến, dì Hai nhanh chóng chụp lấy điện thoại
- Xin hỏi đây có phải là nhà của nạn nhân tên Gui không ạ?
- Vâng cô ấy có chuyện gì không ạ?
- Bây giờ cô ấy đang ở trong bệnh viện tình hình rất cấp bách.
- Cô ấy bị gì ạ?
- Cô ấy bị tai nạn xe bây giờ vẫn chưa tỉnh mời gia đình của nạn nhân vào thăm.
- Vâng chúng tôi tới liền._Dì hai nấc lên từng tiếng khi nghe tin này.
Hắn thì lên phòng nãy giờ, vì uống rượu hơi nhiều nên hắn ngủ mất tiêu chẳng hay gì cả
- Ông ơi! Gui bị tai nạn rồi_dì Hai nhanh chóng thông báo cho ông hắn. Ông hắn nghe liền gọi điện cho gia đình Gui bên đó.
- Cái gì?? Tôi đến đó liền.
Ông hắn vào bệnh viện, gặp bác sĩ
- Xin hỏi bệnh nhân Gui Gui ạ?
- À cô ấy vẫn ở trong phòng cấp cứu!
- Cảm ơn cô.
Ông hắn lập tức đến phòng cấp cứu, đèn vẫn còn bật, thấy bác sĩ bước ra
- Bác sĩ, bệnh nhân trong đó có sao không ạ?
- Cô ấy bị mất máu hơi nhiều còn đứng dưới mưa lâu nên bị sốt tuy cô ấy đã được điều trị rồi nhưng tỉnh hay không là phụ thuộc vào cô ấy thôi.
- Cảm ơn bác sĩ._lúc đó ba và chị nó đến
- Con tôi bị sao rồi?
- Nó vẫn chưa tỉnh bác sĩ bảo là nó không muốn tỉnh.
- Trờiơi! Con tôi_ba nó khóc, chị nó rơi lệ
- Wangzi đâu rồi?_chị nó phát hiện khi không thấy hắn
- Nó vẫn đang ở nhà_chị nó nghe xong máu nổi lên nó đang ở đây sống chết còn chưa biết mà hắn chẳng đến thămhỏi à. Hebe chạy đi, dừng ngay trước nhà hắn, mở cửa phòng hắn ra, cô lôi hắn dậy. Hắn thấy bàn tay ai đó đang kéo mình thì mở mắt ra
- Chị đến đây có gì không?_một bạt tay giáng vào mặt hắn, hắn ôm má mình
- Chị làm gì vậy?
- Hứ cậu hỏi tôi à trong khi cậu ở đây với con nhỏ đó thì em gái tôi hiện giờ sống chết chẳng biết cậu nghĩ sao hả?_Vân đang ngồi trong phòng hắn nhưng họ chẳng hề làm gì
- Chị nói cái gì?_hắn nghe được từ em gái là nó, sống chết là nó bị gì à?
- Cậu không biết hay giả bộ bị điếc hả? Em gái tôi bây giờ đang ở bệnh viện đó! Tôi thật sai lầm khi tin tưởng rằng cậu sẽ bảo vệ nó. Cậu nhớ lời tôi đây, cậu sẽ chẳng bao giờ gặp lại nó nữa_rồi cô bước đi
(Đọc truyện hay tại bạn nhé) - Cô là ai vậy?_Vân nãy giờ thấy Hebe đánh wangzi nên hơi tức
- Còn cô nên tránh xa tôi ra tôi có thể làm gia đình cô phá sản đó và đừng bao giờ đụng đến em gái tôi nếu cô chưa muốn chết!_Hebe hăm doạ rồi bỏ đi.
- Anh yêu, cô ta là ai vậy?_Vân nũng nịu hỏi hắn
- Cô đi ra khỏi đây cho tôi!_hắn quát lên
- Anh làm gì vậy?_Vân sững sờ vì trước tới giờ dù giận đến đâu hắn cũng chẳng la cô như vậy.
- Cô đi hay không?_hắn liếc mắt nhìn Vân làm cô nàng hoảng sợ bỏ đi. Hắn cũng vội chạy vào bệnh viện. Trước mặt hắn là ông hắn, ba của nó hắn định bước vào thăm nó thì Hebe đứng đó cản hắn.
- Anh đến đây làm gì?
- Tôi đến thăm Gui.
- Anh còn đủ tư cách sao?
- Cô nói vậy là sao?
- Tôi chỉ muốn hỏi anh một câu.
- Cô cứ hỏi.
- Trước khi vào đây, Gui làm gì và ở với ai?
Hắn nhớ những chuyện xảy ra ngày hôm nay, hắn với nó cãi nhau rồi nó bỏ đi rồi nó chẳng về nhà. Kết luận chung, là lỗi của hắn tất cả đều tại hắn. Nếu hắn không nói nặng lời với nó, nó sẽ chẳng bỏ đi rồi mọi chuyện sẽ chẳng xảy ra nhưng hối hận thì đã muộn rồi.
- Cô ấy đi với tôi ở với tôi.
- Vậy sao bây giờ nó lại như vậy.
- Là lỗi của tôi.
- Chỉ một câu thôi, tôi chỉ muốn hỏi anh 1 câu thôi. Anh có yêu Gui không?_cô nhìn sâu vào mắt hắn. Hắn có yêu nó không ư? Nếu không yêu nó hắn sẽ không như bây giờ, sẽ chẳng bao giờ cười, khóc vì một người con gái đó chính là tình yêu mà hắn dành cho nó.
- Có tôi thật sự yêu Gui.
- Vậy anh có đảm bảo sẽ không để chuyện gì xảy ra với Gui không?
- Có_hắn nói ánh mắt nhìn quyết tâm.
- Thôi được lần này tôi tin anh nhưng ba tôi sẽ chẳng dễ dàng tha thứ cho anh đâu. Tốt nhất anh nên chuẩn bị.
Rồi chuyện gì sẽ xảy ra với hắn? Hắn cũng chẳng quan tâm giờ đây đối với hắn nó là thứ quan trọng nhất, hắn chẳng biết chuyện gì sẽ đến miễn là nó luôn ở cạnh hắn là được rồi. Hắn mở cửa phòng bệnh, trước mặt hắn là nó nhưng không giống ngày thường. Khuôn mặt hồng hào ngày nào chỉ còn là khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Nụ cười trên đôi môi nhỏ nhắn nay chỉ còn là khuôn mặt lạnh tanh. Mái tóc ướt đẫm nước mưa, thân thể giá lạnh. Từng giọt nước mắt lăn trên má hắn, hắn nắm chặt lấy tay nó thì thầm như xin lỗi
- Anh xin lỗi, anh không bảo vệ em được!_hắn khóc trước nó.
Rồi nước mắt ướt đẫm áo nó nhưng nó chẳng cảm nhận được gì, bây giờ hồn nó đang phiêu lạc ở phương nào. Nó thấy trước mắt mình là một khu vườn hoa hồng xanh mà mẹ nó từng dẫn nó đến. Nó thấy một bóng người nhưng không phải là mẹ nó, nó nhận ra ông lão lộm khộm ấy là ông nó, nó mừng rỡ chạy lại
- Ông ơi!_ông nó dang tay ôm lấy nó vào lòng.
- Cháu yêu của ông, sao cháu lại đến đây.
- Cháu cũng chẳng biết nữa nhưng cháu muốn đi với ông.
- Cháu thật sự muốn không?
- Cháu muốn._nó vừa nói thì có một bóng người hiện ra hơi mờ nhưng nó nhận ra nụ cười đó không ai khác ngoài hắn
- Là anh ư?
- Ai vậy?
- Là người mà ông hứa hôn cho cháu.
- Cháu yêu cháu có yêu anh ta không?
- Không._nó nhớ lại những lời mà hắn nói với nó
- Thật không?
- Thật.
- Vậy ta cho cậu ta biến đi nhé.
- Đừng….
- Ta biết cháu yêu cậu ta mà.
- Nhưng anh ta chẳng yêu cháu đâu, ở đó cháu chỉ cảm thấy đau khổ thôi.
- Cháu yêu này, trong tình yêu không chỉ có hạnh phúc mà còn có đau khổ nữa. Những nỗi đau ấy có thể làm cháu đau nhưng nó còn làm cho tình cảm trong cháu ngày một lớn dần, qua những đau khổ ấy hai người mới yêu nhau hơn, biết quý trọng nhau hơn. Ta nghĩ cháu rất yêu cậu ta đấy.
- Cảm ơn ông.
- Thế mới là Gui của ông chứ. Hãy cố lên vì tình yêu của mình nhé và đừng bao giờ bỏ cuộc._ông vẫy tay chào nó khi nó đang chạy về phía hắn.
Nó từ từ mở mắt, thấy hắn đang ngồi khóc dưới tay nó, nó mỉm cười
- Không biết sao mà tay ướt thế nhỉ?_nghe thấy giọng nó hắn ngẩng đầu lên, ôm nó vào lòng. Hai người thầm mỉm cười.
- Hừm._ba nó lên tiếng, hai người mới buông ra
- Ba! Con nhớ ba quá à!
- Tưởng quên luôn rồi chứ!
- Quên ai chứ ba chẳng bao giờ đâu!
- Nhóc con mai mốt không được làm ba buồn nữa nhe!
- Con biết rồi.
- Còn tôi bỏ cho ai hả?_chị nó
- Chị Hebe đứng đó làm em hổng thấy, nhớ chị nhất luôn!
- Thiệt hông đó?
- Thiệt mà!
- Thôi nghỉ đi em còn yếu lắm đó.
Rồi bụng nó kêu lên cũng phải rồi cả ngày hôm nay có ăn gì đâu mà hổng đói. Nhìn xuống bụng mình rồi nhìn qua hắn
- Biết rồi! Anh đi mua chứ gì!
- Yêu anh nhất!_câu nói tuy ngắn nhưng cũng làm mặt hắn đỏ lên vì ngượng sau khi tỉnh dậy nó hơi bị chạm mạch hay sao đấy nói những lời mà chưa bao giờ nói cả. Nhưng cũng đáng yêu đó chứ_hắn mỉm cười.
- Ba này! Con nhờ ba một chuyện được không?
- Con cứ nói.
- Trước tiên con cần giấy với viết rồi ba đặt máy bay cho con đi….
- Sao con lại muốn vậy?
- Ba cứ chiều con đi mà!
- Thôi được rồi, công chúa của ba.
- Con cảm ơn ba. Ông không được nói với Wangzi đấy.
- Ta biết rồi._ông hắn mỉm cười. Rồi nó bắt đầu nắn nót viết.
Hắn vào bệnh viện, tay đang cầm bịch cháo nóng hổi, mở cửa phòng thấy nó đang nói chuyện vui vẻ với ông hắn
- Cháo đến rồi này!_hắn giơ lên
- Ừ em đói bụng quá à!
Hắn đút cho ăn, sau mấy phúc tô cháo sạch bóng, rồi ông nó về chỉ còn nó với hắn
- Anh có vẻ mệt đấy anh về nhà nghỉ đi!
- Anh muốn ở lại với em cơ!
- Thôi cũng được nhưng lên đây nằm với em đi, ở đólạnh lắm đó.
- Nhưng…
- Anh hổng lên thì em không cho anh ở lại đó!_hắn làm theo lời nó, cả hai ôm nhau, lần đầu tiên nó với hắn cảm thấy ấm áp như vậy cả hai ngủ ngon cho đến sáng.
Những tia nắng sớm chiếu vào cửa sổ như bắt đầu một ngày mới. Hai người trên giường vẫn ôm nhau ngủ cho đến khi có tiếng ho. Nó mở mắt để nhìn mọi thứ thì nó thấy Yatou với Nana đang đứng ở đó.
- Dậy rồi hả chị?
- Coi bộ tui tao làm phiền rồi!_nó chẳng hiểu gì cả cho đến khi nó nhìn lại vòng tay của hắn ôm lấy người nó, nó lay hắn dậy mặt đỏ dần.
- Mày có sao không?
- Không sao tao khoẻ hẳn rồi.
- Mai mốt có chuyện gì thì phải báo cho người ta đó.
- Tao biết rồi.
- Thôi mày ở đây mạnh khoẻ nhé tụi tao đi học đây.
- Ừ_nó nhìn sang hắn giờ này hắn vẫn còn đang ngủ không thôi hắn cũng chẳng khác gì nó ngượng đỏ mặt. Hắn bây giờ trông thật đẹp trai, ánh sáng buổi sáng làm cho khuôn mặt trắng ngần của hắn rạng rỡ hơn, đôi mắt khép nhẹ lông mi đen dài trông hắn cực kì baby luôn. Nó lấy điện thoại lưu lại hình hắn ngủ rồi lấy làm màn hình luôn, hôn lên bức ảnh rồi hôn vào má nó. Như cảm nhận được đôi môi ấm áp của nó, hắn mở mắt rồi kéo nó vào lòng. Nó thầm mỉm cười.
Sau khi ăn sáng xong, bây giờ thì nó cảm thấy hơi chán vìchẳng có gì làm cả. Hắn như hiểu phần nào suy nghĩ của nó.
- Muốn đi công viên chơi không?_hắn vừa hỏi mắt nó sáng lên
- Đi sao hổng đi.
- Vậy mau thay đồ đi anh chở.
..k e n h t r u y e n . p r o..
Vào trong công viên, dù vẫn hơi yếu nhưng nó vẫn tỏ ra ham chơi hết mức. Nó chơi trò này đến trò khác làm hắn chóng mặt mà trò nó chơi toàn trò chơi mạo hiểm không. Hắn tuy không yếu bóng vía nhưng sức hắn có giới hạn chơi vậy ai mà hổng chết mới lạ. Sau một hồi chơi, hắn với nó ngồi nghỉ. Rồi hắn dắt nó về nhà sau một ngày chơi mệt mỏi. Nó bước vào giường rồi nghe có tiếng gõ cửa, nó mở cửa là hắn.
- Anh đến đây có gì không?
- Anh có cái này cho em?
- Cái gì vậy?
- Nhắm mắt lại đi._nó làm theo lời hắn, rồi hắn kéo nó xuống nhà, dắt nó ra khu vườn hoa hồng hắn quỳ xuống, nó mở mắt ra
- Gui em có đồng ý trở thành vợ anh không?_nó sững sờ ngạc nhiên, nước mắt rơi của sự sung sướng.
- Tất nhiên là em đồng ý rồi_hắn lấy trong áo ra một cặp nhẫn chữ W&G được làm bằng kim cươngở mỗi bên là nửa trái tim. Hắn đeo vào tay nó
- Đến khi cuối đời cũng không được tháo ra đấy!_hắn gõ nhẹ vào mũi nó. Nó cười giơ tay ngắm nhìn chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh trăng. Hắn với nó ôm nhau.
Sau khi tỉnh dậy khỏi cơn ngủ nhìn xung quanh không thấy nó đâu, chỉ còn để lại một lá thư
“Ông xã này, giờ này ông xã dậy chắc bà xã đi rồi, còn ở đâu thì bí mật. Ông xã càng kiếm bà xã càng trốn đó. Bà xã sẽ đợi ông xã thành tài tới chừng đó vợ chồng mình gặp nhau. Ông xã nhớ đó, tuy bà xã ở xa nhưng lúc nào cũng để ý tới ông xã hết đó. Liệu hồn mà giữ thân mình bà xã mà biết ông xã đi với người nào là chết với bà xã đó nghe. Yêu ông xã nhất, hãy đợi chờ như những bông hoa hồng xanh nhé!”
Hắn phì cười khi đọc bức thư hổng biết tới chừng đó ông xã còn giữ mình được không?
Bây giờ tại sân bay, có một người con gái xinh đẹp đang mỉm cười tạm biệt gia đình mình.
- Con có chắc khi làm điều này không?_ông hắn hỏi
- Con chắc mà!
- Lỡ nó có người khác thì sao?
- Ông yên tâm đi anh ấy hổng dám đâu. Thôi con đi nhé!
- Ừ! Cháu đi mạnh khoẻ nhé!
- Bye ông!
4 năm sau tại Pháp có một chàng trai đang ngắm nhìn dòng sông Thames nổi tiếng, hắn nhớ đến nó người con gái mà hắn chờ đợi 4 năm. Bốn năm trước, hắn quyết định đi du học ở Pháp để rèn luyện bản thân. Hắn nhìn xuống ngón tay áp út của mình đang hiện chiếc nhẫn W sáng lấp lánh. Không biết bào giờ ông xã mới gặp được bà xã đây?_hắn thầm nghĩ thì có một chàng trai đi đến gõ vào vai hắn
- Sao nhớ đến người yêu hả?
- Chứ ai nữa!
- Mà sao mày hay đợi đến 4 năm vậy khâm phục mày thiệt!
- Yêu mà mày, tao cũng chẳng biết làm gì hơn.
- Yêu thật khổ phải không?
- Ừ!!
Khi hắn đến Pháp học, bao nhiêu nàng theo vì vẻ mặt đẹp trai của hắn nên có thể nói hắn là hotboy ở đây. Nhưng ai tỏ tình hắn cũng từ chối bằng cách giơ ngón tay đeo nhẫn của mình lên như muốn nói hắn đã có bạn gái rôi. Cách đối với ai cũng hiệu quả ngoại trừ một người cô ấy tên là Jess cô ấy bám hắn rất dai
33