ngã chổng quèo mà đúng ak . -bổn tiểu thư xô tên đó hồi nào . rõ ràng là do hắn
yếu quá mà thôi . triết vũ lắc đầu. hai bên đang cãi nhau bỗng một giọng nói vang
lên : -này nguyệt tử hàn cô lại định gây rối nữa đó hả . -lâm triết vũ. tử hàn nhìn anh rồi quay phắt đi. -xem ra cô ta vẫn còn giận .. -giải tán đi nếu không muốn tất cả theo tôi lên
phòng kỉ luật. tử hàn quay người đi : -nguyệt tử hàn xin lỗi vì đã hỉu lầm cô. tử hàn khựng lại quay nhìn anh : -tôi ko quan tâm đồ đáng ghét . nói xong cô lạnh lùng quay bước. đi đến cầu
thang tử hàn nhoẻn miệng cười : -tên mọt sách đó xin lỗi mình ư . về nhà , papa ko có ngó xuống nhà bếp cô nhíu
mày : -này bà linh bà đang làm cái quái gì vậy, -a tiểu thư. tôi đang làm chocolate . -bà tặng ai ak. -ấy tiểu thư đừng hỉu lầm tôi làm cho tiểu thư với
ông chủ ăn chơi. -ừ à mà bà làm riêng cho tôi một cái nhé . -tiểu thư tặng ai ak. -không ta ăn thôi nhớ là làm đẹp vào đấy. -vâng ạ. bà linh lắc đầu : -xem ra tiểu thư cũng đã biết yêu rồi hihihi đêm hôm đó : -a lô . -là tớ mạnh khương đây -có gì không -ra bar nhé. -không cậu biết tớ không thích đến những chỗ
như thế mà vả lại tớ không biết uống rượu -cậu không thể nhường tớ một lần sao chỉ một lần
thôi mà. -tớ thôi được rồi chỉ một lần thôi đấy. giữa tiếng nhạc sập sình của quán bar triết vũ
bước vào tỏ vẻ khó chịu. mạnh khương vẫy tay : -triết vũ đây này. -cậu thật là sao lại đến những chỗ như thế chứ. 30 phút sau ... -triết vũ cậu ngủ rồi sao . -thật là chỉ mới có hai ly mà đã như thế đúng là
không biết uống thật. -thôi giải tán đi nhã kỳ triết vũ tôi giao cậu ấy cho
cô đó . mạnh khương nháy mắt ,nhã kỳ cười : -cứ yên tâm tôi biết mà. khách sạn LASS : -cho một phòng đi -vâng -triết vũ để em đưa anh vào phòng.anh nặng quá
đi nhìn gương mặt ửng đỏ của triết vũ nhà kỳ nói : - ngủ cũng dễ thương chứ bộ thật là tại sao em lại
thích một tên mọt sách như anh chứ. ngay cả rượu
cũng không biết uống. anh có biết không lần đầu
gặp em đã thích anh mất rồi anh đẹp trai nhưng lại
quá lạnh lùng với em em thì có thua gì con nhỏ tử
hàn đó chứ tại sao anh lại quan tâm nó hơn em. con nhỏ du côn đó thì có gì tốt chứ. triệu nhã kỳ
này đã muốn cái gì thì phải có cho bằng được anh
phải là của em chứ không phải của con nhỏ nguyệt
tử hàn đó. sáng hôm sau , triết vũ cảm thấy đầu đau như búa
bổ anh ngồi phắt dậy nhìn bên cạnh mặt tím đen : -cái cái gì thế này... triết vũ vội cài lại nút áo bỏ đi , nhã kỳ nhếch
miệng : -xì đồ thỏ đế. tại trường ACCEL nhìn học bàn đầy quà triết vũ ngồi phịch xuống
bàn : -triết vũ hôm nay sao trong cậu xanh xao thế
không khoẻ ak -à không sao mạnh khương hỏi : -không sao thật chứ -không. mạnh khương quay đi : -xin lỗi triết vũ. giờ toán thầy đang giảng thì gọi ; -triết vũ em lên làm bài này cho thầy triết vũ giật mình đứng dạy : -vâng thầy bảo.. -em hôm nay sao thế không khoẻ ak -em em không sao triết vũ lên làm thầy hỏi ; -hôm nay trò nhã kỳ không đi học sao . viên phấn trên tay triết vũ rơi xuống : -triết vũ em.... -cho em đến phòng y tế -uk lớp nhốn nháo cả lên -ôi anh ấy làm sao thế đau lòng quá đi -anh mong mau khoẻ lại nhé tử hàn đặt cuốn truyện đang đọc dở xuống : -hắn ta làm sao ấy nhỉ. ngồi phịch xuống ban công triết vũ ôm đầu ; -ôi rốt cục mình đã làm gì thế này. tại ngôi biệt thự đường RAYS: -huhuhu ba ơi con làm sao sống nổi nữa đây -nhã kỳ có gì con nói đi con không nói làm sao cha
biết được. -con........ [img][/img]tử hàn bước ra ban công nhìn triết vũ : -ê không khoẻ hả . triết vũ trả lời : -không sao. -lâm triết vũ... triết vũ nhíu mày nhìn tử hàn , gương mặt cô tựa
thiên sứ : -cô lại muốn giở trò gì nữa đây. tử hàn xịu mặt cô hét lên : -ê chảnh vừa thôi chứ ai thèm giở trò anh tưởng
mình đẹp lắm sao ai mà thèm thích anh chứ mơ
tưởng vừa vừa thôi chớ. triết vũ chớp mắt con nhỏ này hôm nay có vấn đề
à. tự nhiên kêu xong rồi chưởi là sao chứ. tử hàn
đùng đùng bỏ đi, đến cầu thang cô khựng lại : -mình có nên đưa không ta mà tại sao mình phải
đưa chứ ăn sướng hơn không. -lâm triết vũ. triết vũ quay lại , tử hàn thảy lên tay anh một thanh
chocolate : -à tại tôi không thích ăn đồ ngọt anh ăn giùm đi. mặt cô đỏ ửng , nói xong rồi chạy đi, triết vũ nhìn
theo : -cảm ơn em tử hàn [img][/img]triết vũ trở về nhà ông lâm nét mặt vô
cùng tức giận : -lâm triết vũ tên hư hỏng này mày đã gây ra
chuyện gì thế hả. triết vũ sững sờ nhìn triệu nhã kỳ ông triệu cũng ở
đó nét mặt cũng vô cùng tức giận : -chủ tịch lâm không cần phải giải thích gì nhiều
ông có chịu trách nhiệm không hả. nhã kỳ nép vào người chủ tịch triệu mắt đẫm
nước : -huhuhu cha ơi chắc con chết mất. -chủ tịch triệu ngài đừng nóng tất nhiên là phải
chịu trách nhiệm rồi . -hừ tôi mong là ông không thất hứa chủ tịch lâm
ạ. chủ tịch triệu và nhã kỳ đã bỏ về ông lâm trừng
mắt nhìn triết vũ : -hừ tên hư hỏng này mày dám làm vậy với nhã kỳ
ư tao thật thất vọng về mày. triết vũ ngồi phịch xuống ghế ánh mắt vô hồn . hôm sau.... - chết rồi lại thức trễ trời ơi là trời .... tử hàn phóng vèo ra khỏi phòng . -tử hàn con không rửa mặt sao . -thôi khỏi con lên trường rửa cũng được .(í ẹ) -chà dạo này con bé tử hàn biết lo đến trễ học ta
mừng cho nó -hihihi cô chủ chăm học để báo hiếu ông chủ ấy
mà. -ôi con gái cưng con làm ta vui quá. tử hàn phóng vèo lên xe : -nhanh lên ta sắp trễ rồi đó -vâng thưa cô chủ . -nhanh lên mới được .... nếu không ta sẽ lỡ mất. -ôi cô chủ làm tôi vui quá cuối cùng cô cũng
thương tình ông chủ mà đến trường . -dừng xe lại. -ơ đây là .... mặt kệ tên tài xế còn ngơ ra tử hàn phóng vào
trong rồi mang ra một cài mã tấu miệng cười lớn : -há há há cuối cùng cũng có hàng rồi phen này tụi
bây sẽ chết với bổn tiểu thư . chốc cô nhìn lão tài xế gương mặt ác quỷ chốc
biến mất : -ơ hihihi ta mua cho bạn ấy mà . đi đến trường thôi -ơ dạ dạ ( rùng mình chăm chăm nhìn thanh mã tấu
ôi tiểu thư ) dừng trước cổng trường tử hàn nhún vai : -chà đã đóng cửa rồi à. -ơ tiểu thư thế phải làm sao . tử hàn cười : -chuyện nhỏ . -á tiểu thư cô làm gì vậy -leo cây không thấy sao mà còn hỏi. tử hàn phóng lên cây cao : -ái chà thế là đủ rồi . 1..2...3 nhảy cô phóng ... '' phịch'' tên tài xế đứng như tượng : -ôi khủng khiếp -thôi ta vào lớp đây. bỗng một giọng nói vang lên : -nguyệt tử hàn ta đã dặn trod bao nhiêu lần rồi hả
trò có phải là học sinh nữ nữa không vậy hả. -oái thầy miệng móm . -trò rừ rừ mau theo ta lên phòng kỉ luật . -oái thầy ơi đừnhg nhéo tai em mà -đáng sợ. tên tài xế lẩm bẩm..... [img][/img]tử hàn bươc vào lớp tay cầm tờ giấy kỉ
luật. nhã kỳ khoanh tay nhìn cô : -hừ tử hàn giương mắt thách thức : -xí . -đồ xấu xí. nhã kỳ nhìn cô , tử hàn nhíu mày tay nắm chặt : -cô... cô chốc mỉm cười : -ái chà hình như mình nghe lầm thì phải làm sao
một con nhỏ xấu hơn mình lại chê mình xấu được
nhỉ. vịt bầu làm sao hoá thành xiêm la được kìa
( hô hô hô khâm phục mình quá đi ) -cô.... -thôi tôi còn có chiện good bye see you no again
(ôi sao hôm nay mình giỏi thế này khâm phục quá
đi) tử hàn bước ra ngoài cầm tờ giấy gấp máy bay ,
phóng thẳng xuống lầu . chiếc máy bay phi thẳng
xuống và đáp trên đầu thầy miệng móm : -chết ông miệng méo . -trò nguyệt tử hàn trò chết với tôi...... tử hàn chán nản trở về lớp học : -ông là lắm mồm xui xẻo quá đi đọc truyện mệt đang đọc một giọng nói vang lên : -trò kia em đang làm gì thế hả -đọc truyện không thấy sao mà còn hỏi đuôi à hay
không biết đọc chữ để tui đọc giùm cho Công Chúa
Siêu Quậy Và Ác Ma Học Đường nghe chưa -trò.... tử hàn giật mình : -chết cha hình như....ông hói -trò xéo ra ngoài cho tôi tử hàn đứng trước cửa lớp: -thầy ơi cho em mang cuốn truyện ra luôn đi thầy . -câm ngay tử hàn biểu môi : -xì thầy cổ hủ quá bây giờ internet tiến bộ rồi hô
hô hô tiết học trôi qua một cách nhanh chóng . đến cuối
tiết hai : -ơ hôm nay lớp ta vắng à -dạ không ạ -thế -ùm bên ngoài kìa thầy theo hướng ông thầy như muốn dộng chân lên
trời . tử hàn ngồi ngoài ban công tay cầm điện
thoại đọc truyện tay cầm hộp bánh : -trò kia .......... -ôi nữa hả buổi học của tử hàn cùng một lúc làm 3 người thầy
kính mến phải nhập viện . ôi ác quỷ --W w w . K e n h t r u y e n . P r o-- -tử hàn con không thể nhường ta sao =không papa thua ùi -hừ độc ác ấy đừng ăn con vua của ta không ta cắt
cơm ăn đấy -hừ ai ác biết liền à -he he he -hiện nay tập đoàn lâm thị một trong những tập
đoàn chủ lực của nước ta quyết định hợp tác cùng
triệu gia cho một dự án lớn. hai công ty cũng cho
biết lễ đính hôn của triệu tiểu thư và công tử lâm
triết vũ sẽ được diễn ra vào 3 tháng tới con cờ trên tay của tử hàn rơi xuống : -tử hàn con sao vậy -con con không sao xin lỗi con về phòng -ơ tử hàn bỏ chạy vào phòng : -không không thể là cậu ấy được đây chỉ là mình
nghe nhầm thôi không [img][/img]tử hàn bước vào cổng loáng thoáng đã
nghe : -ôi thật không nhã kỳ và triết vũ sẽ đính hôn ư -ừ cậu không xem ti vi à -ôi hoàng tử của lòng em anh đã có chủ rồi sao hu
hu -ôi triết vũ tim tử hàn như thắt lại : -chẳng lẽ tất cả là thật sao tất cả như sụp đổ dưới chân cô . tử hàn chạy
nhanh : -triết vũ tôi không muốn tin triết vũ thần tình lạnh lùng đi dọc hành lang : -lâm triết vũ tử hàn hét lên , anh giật mình quay lại : -nguyệt tử hàn -có thật không -cô nói gì tôi không hiểu -cậu thật sự thích nhã kỳ sao -cô cũng nghe rồi đó triết vũ cay đắng nói . tử hàn hét lên : -không tôi muốn nghe từ miệng cậu cơ cậu nói đi -tử hàn triết vũ im lặng rồi đáp: -không sai tôi yêu triệu nhã kỳ tử hàn nghe như sét đánh ngang tai hai hàng
nước mắt đã lăn dài trên má : -tại sao chứ tại sao cậu thích nhã kỳ mà lại làm tôi
hiểu lầm tại sao cậu lại nhận so co la của tôi tại sao
cậu lại quan tâm tôi -tử hàn -tôi hận cậu tử hàn bỏ chạy đi. triết vũ nắm chặt tay : -không anh không làm em hiểu lầm anh yêu em
nhưng anh không thể nói vì điều đó chỉ làm em
đau khổ hơn thôi anh xin lỗi tử hàn trong giờ toán thầy đang giải bất chợt gọi : -trò tử hàn lên làm bài này cho tôi không có động tĩnh . tử hàn với tư thế ngă người
ra sao lấy sách che lại . thầy Long tức giận bước
xuống lách cuốn sách ra : -ai cho trò ngủ trong giờ hả tử hàn trừng mắt : -ông đang làm cái quái gì thế hả cút thầy giật mình : -trò ánh mắt ẩn chứa sát khí đến lạnh sống lưng tử
hàn đứng dậy : -tôi ra ngoài -ờ ờ trò ra đi thầy sửng người tại sao ánh mắt lại đáng sợ đến
như vậy không khí im lặng đến đáng sợ ,mạnh khương
cũng đứng lên : -thầy cho em ra ngoài -ờ triết vũ im lặng không nói gì nhã kỳ bĩu môi : -xì thế thì có gì mà sợ chứ tử hàn đứng ngoài ban công ánh mắt vô hồn : -tử hàn tử hàn nhìn mạnh khương : -có gì sao -cậu vẫn lạnh lùng với tôi đến thế sao mạnh khương cười buồn : -cậu tìm tôi có gì không -có vẻ cậu vẫn ổn -ý cậu là sao -tôi đã lo cho cậu... -sao cơ... tử hàn nhìn mạnh khương : -nhìn người mình yêu buồn trong lòng tôi vô cùng
đau đớn cậu có biết không -khương.. -tôi mãi mãi chỉ yêu mỗi mình em cho dù ánh mắt
em không hề hướng về tôi nhưng tôi vẫn sẽ
không thay đổi tôi yêu em tử hàn đừng khóc nữa
nhé. -cảm ơn cậu khương tử hàn mỉm cười : - chúng ta quen nhau nhé . mạnh khương ngây ra trong 5 giây rồi cười : -cậu đang tỏ tình với mình ấy à có nên đồng ý
không ta -ế cậu mà không đồng ý tớ sẽ quánh cậu đấy -thôi được nể tình cậu tớ đồng ỳ -hứ làm cao kìa triết vũ dựa người vào tường : -mạnh khương là người con trai tốt chúc em hạnh
phúc tử hàn -ôi sao tim mình lại đau thế này [img][/img] tử hàn ngồi xuống bàn triết vũ đã chuyển qua bàn
khác cô cười : -khương à -sao -tớ chuyển trường nhé -cậu nói gì vậy mạnh khương ngạc nhiên : -tớ cảm thấy nơi này không hề hợp với mình tớ
không muốn ở đây thêm bất cứ giây nào nữa -hàn vì vũ sao -không chuyện này không liên quan gì đến hắn cả tử hàn bước ra ngoài , mạnh khương cười buồn -dù cậu đồng ý quen tớ nhưng tớ có cảm giác trái
tim cậu không bao giờ hướng về tớ cậu yêu vũ
đến vậy sao thế còn trong cậu tớ là gì -ê mày nghe tin gì chưa con nhỏ nguyệt tử hàn đó
chuyển khỏi ACCEL đó -ờ mà sao dậy ACCEL đâu phải ai muốn vào thì vào -vậy mới nói nó ngu tại nó ngu quá mới về TAW
chứ gì -tụi mày nói xong chưa dậy -oái nguyệt tử hàn ''bốp'' ''bốp'' ''binh'' ''binh'' tử hàn phủi tay bước ra cổng bất chợt cô và triết
vũ chạm mặt nhau : -cô chuyển trường sao -phải tử hàn lạnh giọng : -mạnh giỏi nhé -cám ơn đã quan tâm hai người đi ngang qua nhau triết vũ cười buồn : -có cần lạnh lùng với tờ đến thế không tử hàn tử hàn nắm chặt tay: -tại sao cậu lại chúc tớ mạnh giỏi khi tớ chuyển
trường chứ triết vũ -tử hàn cậu làm gì lâu vậy tớ còn phải vào học nữa
đấy -biết rồi tử hàn leo lên xe mạnh khương lắc đầu : thiệt là mạnh khương cười : -tử hàn nè -gì -khi cậu đi cậu sẽ nhớ gương mặt xinh giai của tớ
đấy -í ẹ -ế gương mặt này là sao cậu không nghe danh
hoàng tử mặt trời sao -ờ ờ cậu chính là người vẫn thường xuất hiện vào
những giấc mơ tuổi thơ của tớ -ai hoàng tử hả he he -không ông kẹ -cậu -ha ha ha tử hàn cười lớn : -mạnh khương à cảm ơn cậu nhiều lắm nhờ có cậu
mà tớ đứng lên tớ sẽ quên hắn mau thôi Hôm sau là ngày hẹn đầu tiên : -cậu làm gì mà lâu quá vậy - he he bận tí chuyện đi chơi thôi -tử hàn nè -hả -cậu có thể dẹp giùm cái đó được không cậu sẽ
làm mọi người sợ đấy tử hàn nhìn thanh mã tấu trên tay cô cười : -hi hi quên ùi dẹp ùi đi âu chơi giờ -uhm khu giải trí -chơi gì -những trò chơi cậu thích trừ oánh lộn -ok ngoắc tay nào VÀ..... Trên tàu lượn siêu tốc : -á aaaaaaaaaaaaaaa.....(tiếng hét của mạnh
khương) -hài trò này chán chết kiếm trò khác cảm giác mạnh
hơn đi Ngôi nhà ma : -á aaaaaa má ơi ma cứu con với "bốp" "binh" "bốp" tử hàn phủi tay: -dám đụng vào bà này cho mi khỏi lên trời luôn Khu câu cá sấu : -á tử hàn cậu làm gì vậy -thì bắt cá sấu không mang nó lên bờ thì làm sao
bắt được -sax Ghế đá : -cậu bệnh à sao mặt mày xanh hết vậy đi chơi tiếp
đi chứ -tớ xin cậu -hả -đừng chơi nữa nếu không tớ chết mất
thế đi đâu bây giờ -um rạp chiếu phim -hay quá coi phim kinh dị hay ba đê vậy phim ma
phim giết người dã man hay -không phim tình cảm mạnh khương hằm hè nhìn cô. ngồi trong rạp tử hàn ngồi nhai bắp nghe khương
tụng kinh về bộ phim hoàng tử ếch đang xem cô cắt ngang khi khương đang nhắt đến đoạn tên
hoàng tử: -ùm hắn giống cậu lắm đó -chứ sao tên hoàng tử đẹp trai vậy mà -không ý tớ là cậu giống con ếch lắm á hí hí hí trong rạp chiếu phim một cuộc ẩu đả đã xảy ra kẻ
gây rắc rối đó không ai khác ngoài tử hàn và mạnh
khương kết quả cả hai bị đuổi ra khỏi rạp : -rừ rừ tất cả -nè làm gì tại tớ -ai biểu cậu bảo tớ giống ếch hả -hazzi được rồi tớ sẽ không nói nữa hazzi(lại thở
dài) đúng là sự thật thì mất lòng mà -cậu.... tử hàn cảm thấy lạc lõng khi trở về TAW chẳng lẽ
cô không thể như trước kia không bận tâm một
thứ gì hết không biết đến thứ gọi là buồn cô đi dọc
hành lang các lớp học hiện lên một cách thân
thuộc : -tử hàn -gì -thầy lâm gọi -ừ -lại ông già chết tiệt đúng là đi đâu cũng chẳng
được yên sao không chết cho rồi đi cô thần rủa : -nếu tôi chết thì em cũng đừng hòng sống sót
nguyệt tử hàn ạ -oái thầy -chạy 10 vòng sân cho tôi -hu hu trần hoàng lâm em nguyền rủa thầy tiếng vọng vang tận trời xanh tử hàn ngồi phịch xuống bàn : -khốn kiếp ông dám đối xử với bổn tiểu thư như
40