watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Kiếp Nô Lệ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Đúng lúc nó đang định dắt xe ra thì hắn loạng quạng đi vào trong tình trạng say mèm.
_Cậu chủ!! Cậu sao zậy?? – nó hoảng hốt, quăng cả xe để chạy lại đỡ hắn
_Tôi… tôi… hức… tôi… tôi tôi… tôi…
_Tôi j hoài zậy??? Có chuyện j từ từ nói, để tôi đưa cậu lên phòng.
Đúng lúc đó bé Trang đi xuống. Nó liền nói
_Hôm nay xin cô giáo nghỉ zùm anh nha!!
_Dạ, sao zậy anh??
_Anh 2 em nè!! Ko biết có chuyện j mà say xỉn đến độ này!!
_Zậy thôi, anh ở nhà chăm sóc ảnh zùm em. Hôm nay mọi người xin nghỉ hội đồng rồi. Có j để em xin phép cho.
_Ờ, cảm ơn nhóc.
_Ko có chj, mà anh nhớ đừng để ba em biết đó!!
_Ừ, thôi em đi học đi!!
_Anh – bé Trang vuốt cằm
_Hở?? J??
_Cho em mượn xe đạp nha!!
_Ờ, mà em biết đi hok?? Coi chừng té á!!
_EM biết mà! Hồi nhỏ có lần mẹ tập cho em đi xe đạp đó!!!
_ừ zậy cẩn thận nha!
_Bye anh..
Kết thúc cuộc nói chuyện, bé Trag dựng xe lên rồi đạp nhanh tới trường. Còn nó chờ cho con nhỏ đi khuất bóng rồi ms dìu hắn lên phòng
_Thiệt tình, làm j mà lại đến nông nỗi này chứ?? – nó càm ràm pha cho Kha li nước chanh
_Cô… tên thật của cô là j zậy?? - hắn có vẻ đã tỉnh hơn
_Ơ, cậu hỏi làm j??
_Thì cô cứ nói đi!!
_Tôi là… Chế Phương Điệp.
_Điệp nè!! Tôi gọi zậy được ko??
_Tùy cậu. Có chuyện j??
_Tôi… tôi…
_J thì cậu cứ nói đi, tôi tôi hoài!!
_Giờ tôi kể cô nghe 1 câu chuyện nhé??
_Hứng j nữa đây?? Được thôi!!
_Ngày xửa ngày xưa, có 1 nàng công chúa lọ lem nọ, sống ở 1 vương quốc xinh đẹp. Vì hoàng cảnh bắt buộc, cô phải giả trai tham gia quân đội để nuôi sống cả nhà. Cô đã giấu kín được bí mật của mình trong 1 thời gian dài, rất dài, nhưng cô ko ngờ rằng vị hoàng tử của vương quốc ấy đã biết cô là con gái. Anh ta luôn âm thầm theo dõi, bảo vệ cho cô. Cho đến khi người bạn thân của hoàng tử xuất hiện, hắn ta cũng biết cô là con gái. Hắn ta rất thích cô, và cô cũng rất thích hắn ta. Vậy cô nghĩ hoàng tử phải làm j để có được tình yêu của mình đây??
_Hãy sống thật vs chính mình. Nói ra hết lòng mình cho cô gái đó biết. Như thế dù có bị từ chối nhưng cũng vẫn được nhẹ lòng.
_Lãng xẹt zậy??
_Tôi nghĩ zậy đó!!
Hắn ko nói j thêm, cứ trầm tư suy nghĩ như 1 ông cụ
_Cậu chủ!!
_Từ nay đừng gọi tôi là cậu chủ nữa. Nghe xa lạ lắm. Kêu tôi bằng tên đi!!
_Kha hả??
_Ừ…
_Zậy có được ko??
_Được!!
_Ừ, Kha nè cậu muốn ăn j để tôi nấu cho?
_Cô biết nấu ăn sao??
_Ừ thì biết!! Nhưng ko biết có ăn nổi ko!!!!
_Thì cô cứ nấu đi!! Mà tôi là người đầu tiên được ăn món ăn do cô nấu sao?
_Ừ, đúng là thế - nó cười toe
_Zậy thì cô nấu đi!! Nấu j tui cũng ăn...
Cháp 20:
Nó vừa nấu ăn, vừa hát líu lo ở dưới bếp khiến hắn bật cười.
_Nè, sao cô nhí nhảnh quá zậy??
_Ko biết nữa!! à mà sao cậu tỉnh rượu nhanh quá zậy??
_Tôi có say đâu!!! Chỉ hơi hơi thôi hà!!
_Ừ… zậy thì tốt. Nhìn cậu lúc nãy tôi tưởng cậu say lắm chứ??
_Thôi làm nhanh đi!! Đói quá à!!
Nó lại tiếp tục làm. Nó vui mừng vì người đầu tiên nó nấu ăn cho lại là hắn. Hình như nó đã thích hắn thật rồi thì phải.
.
_Ngon hok?? – nó hỏi
_Cũng tạm được!!
_Ko biết đâu!! Cậu ăn gian quá, tôi nấu zậy mà “cũng tạm được” hả??
_Ừ thì ngon…
_Yeah!!
_Sao??
_Cậu thấy ngon làm tui zui quá!!
Nó ngây thơ, mà ko biết câu nói của mình làm ai kja đỏ mặt
_Cô cũng đi!!
_Thôi, cậu ăn đi!!
_Nè!! - hắn đút nó
Mặt nó thoáng đỏ nhưng cũng há miệng ra nhai và nuốt…
_Sao?? Thấy đồ tui đút ngon hơn ko?
_No.1!!
_Hì, ăn nữa đi nè!
Hắn tiếp tục đút cho nó, và nó vẫn tiếp tục ăn miệng thì cười tươi như hoa. Lần đầu tiên hắn thấy bộ dạng con nít cũng là bộ dạng thật sự đó của nó. Mặt hắn thoáng đỏ lên.
Sau khi chén sạch nồi cháo thịt bầm, nó bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Dù sao thì nghỉ học ở nhà cũng ko biết làm j nên nó dọn nhà zùm Kha luôn. Kha thấy tội nghiệp nó làm 1 mình trong căn nhà rộng thênh thang ấy nên bay zô phụ 1 tay luôn. Nói là zọn zẹp nhà cửa nhưng hình như tụi nó bày bừa ra thêm thì đúng hơn. Lau nhà j mà nhà toàn là nước, lau kính thì kính nứt , rửa chén thì chén bể , dọn phòng thì phòng như cái chuồng heo!! (ngã)
Nếu có cuộc thi nào nói về phá phách thì đây là số 1. 2 tụi nó mà đi thi phá thì chắc chắn sẽ đoạt được huy chương vàng.
.
Ngày hôm sau, mọi người trong nhà đều ngao ngán cái thành quả lao động của 2 tụi nó. Lần sau ko ai dám để cho tụi nó lao động kiểu này nữa nếu ko là khổ dài dài luôn. Con bé Trang thì cười khúc khích khi nhìn thấy “bãi chiến trường” do nó vs Kha gây ra...
.
_Anh chị quậy zậy ko sợ ba em la hả?? – bé Trang ngồi xuống giường nó
_Thì 2 thằng con trai quậy có j lạ đâu?? – nó ngạc nhiên
_Ba em là người rất tinh mắt. Chị cứ cư xử như thế này thì ko chừng chị sẽ bị phát hiện đó. – bé Trang trầm giọng xuống.
_Ừ chị nhớ rồi!! Em đúng là cô bé tốt… ờm…
_Chị định nói j? – Bé Trang tròn mắt
_Em vs thằng Thành ct luôn hả??
_Vâng. Dù sao thì tình cảm của em vs hắn cũng ko sâu đậm lắm.
_Chị thật có lỗi…
_Em đã nói chị ko có lỗi j rồi cơ mà! Chị đừng tự trách nữa…
_Ừ, thôi em về phòng nghỉ đi. Mai chị chở em đi học bằng xe đạp hen?
_Dạ. G9 chị… - Bé Trang nháy mắt rồi chạy tót về phòng.
Chỉ còn lại 1 mình, nó phì cười. Con bé này đúng là 1 cô bé tốt. Khi biết nó là con gái đã ko những ko giận mà còn giúp đỡ nó che dấu thân phận nữa. Nhưng bị mật của nó đã dần bị bại lộ vs quá nhiều người. Nó lo chẳng bao lâu sau nữa ông chủ (tức ba của Kha) cũng sẽ biết được thân phận thực sự của nó… đến lúc đó ko biết số phận của nó sẽ thế nào nữa…
Cộc cộc…
_Vô đi ạ!! – nó vọng ra.
_Em chưa ngủ hả?? – là anh Duy
_Dạ sắp rồi anh! Mà sao anh ko ngủ đi…??
_Anh ko ngủ được. Em đi dạo vs anh nha??
_Vâng.
Nó và anh thả bộ trên đường. Khung cảnh lúc này thật giống vs ngày xưa, khi mà nó vs anh vẫn còn yêu nhau… bầu ko khí im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ. Nó ghét sự im lặng này, định cất tiếng trước nhưng anh đã chặn họng nó
_Em…
_Em thấy khó chịu khj đi vs anh hả??
_Dạ ko!! Chỉ là em thắc mắc tại sao anh lại ko ngủ được.
_Là vì… có vẻ như… Thư ko thích anh trở về đây lắm thì phải??
_Vâng đúng là thế!! Nhưng mà anh yên tâm đi, nó là người tốt mà. Nhất định nó sẽ chấp nhận anh thôi. Anh cũng là người tốt mà.
_Hì, em vẫn còn tình cảm vs anh sao?? – anh đột ngột chuyển chủ đề.
_... Vâng, tình cảm anh em!! – nó hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng đáp.
_Ừ, zậy thì tốt. Anh thực sự ko muốn làm em đau lòng.
_Ko đâu!! – nó vội xua tay.
.
Khuya. Nó cứ trằn trọc mãi ko thể nào ngủ được. Nó nghĩ tới anh, anh ấy thật đáng thương… đã mất đi người mà mình yêu thương nhất rồi, nay còn phải từng ngày chịu sự ghẻ lạnh của Thư nữa thì…
.
Sáng, nó dậy sớm làm bữa sáng. Đây là lần thứ 2 nó bước zô bếp từ khi tới đây. Xong xuôi đâu đấy, nó lên gọi anh vs pé Trang xuống ăn. Sau khi gọi bé Trang, nó chạy sang phòng anh.
Cộc cộc…
Cộc cộc…
Cộc cộc…
Nó gõ mãi mà ko thấy anh trả lời bèn mở cửa bước vào phòng.
Căn phòng đã được sắp xếp gọn gàng. Còn anh thì ko có ở trong này.
Nó định đi ra nhưng bỗng có 1 cơn gió thổi lên, 1 tờ giấy bay tới trước mặt nó.
Nó đóng cửa sổ lại rồi bước tới nhặt tờ giấy lên.
“Điệpà, anh ko xứng đáng để em đối xử tốt zậy đâu. Hơn nữa Thư cũng ko thích anh ởđây… anh phải đi thôi, em nhớ giữ gìn nhé!! Tạm biệt em, đứa em gái đáng yêu của anh…”
Cuối cùng thì anh cũng đã quyết định, anh đã lựa chọn sự ra đi. Chắc anh ko muốn thấy tình bạn của nó vs Thư bị sứt mẻ.
Đọc xong, nó chỉ thở dài ko nói năng j.
.
Suốt buổi học, nó cứ chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ… đôi mắt lơ đễnh. Hắn thì cứ nhìn qua nó bằng con mắt kì lạ… Có lẽ hắn sẽ ko bao giờ hiểu được vì sao nó lại như thế đâu.

Trở lại vs cặp đôi Trân và Thiên, cô bé này cứ bám riết lấy Thiên làm chàng ta cảm thấy rất khó chịu, và có 1 người nữa cũng rất khó chịu…
_Em có thể thôi bám anh được ko?? – Thiên nhăn nhó
_Ko, em đã nói rồi. Anh trai kết nghĩa ở đâu thì em ở đó chứ??
_Nhưng… anh ko thích thế này!! – Thiên bực mình quát lên
_Anh… ghét em sao?? – Trân rơm rớm nước mắt
_Đừng có khóc. Anh ghét nhất là loại con gái mau nước mắt đó!! – Thiên quát
_Vâng. Em làm anh cảm thấy phiền sao? – Trân nín ngay lập tức
_Đúng. Từ nay đừng có bám theo anh nữa…
Trân bất ngờ… ko ngờ Thiên lại máu lạnh như thế… nó cứ tưởng Thiên cũng thích nó, nhưng ko ngờ Thiên lại thấy phiền toái khi bị nó bám riết như thế… nó bất lực chạy vụt đi, nước mắt tràn ra…
Thiên chỉ đứng nhìn theo mà ko giữ con bé lại. Biết làm sao được, Thiên vốn chỉ coi con bé là em thôi, nhưng từ khi biết con bé có tình cảm đặc biệt vs mình thì cậu ko thể ko lạnh lùng vs cô bé. Tuy cô bé ko nói ra nhưng về chuyện tình cảm thì Thiên rất nhạy cảm nên có thể cảm nhận được tình cảm của cô bé dành cho mình nhiều thế nào… nhưng Thiên ko thể đáp trả vì cậu đã thích 1 người khác, 1 người mà cậu biết là sẽ chẳng bao giờ thích cậu. Cậu chỉ có thể đứng từ xa nhìn người đó thôi.
Thiên dù rất buồn nhưng cũng ko thể bày tỏ lòng mình vs cô bé đó, vì cô bé đã có bạn trai, nếu Thiên xen vào thì chẳng khác nào tự biến mình thành kẻ thứ 3, mà Thiên thì ko muốn làm kẻ thứ 3 (sĩ diện đây mà).
.
_Diệp, đi chơi hok?? - hắn bỗng gọi to tên thật của nó.
_Diệp là ai zậy?? – Trung nhao nhao.
_Im đi!! – Tiên gắt – đừng có kêu cái tên đó ở chỗ đông người.
_Nè, Diệp là ai?? Tụi bay giấu tao cái j zậy?? – Trung tiếp tục bon chen
_Mày im đi, tao có mỏ kêu ở đâu là quyền của tao!!!
_Tụi bay nói j đi chớ!! Giấu tao cái j hả?? – Trung tức sôi máu.
Cứ thế, 3 cái miệng hợp lại thành 1 cái chợ xôn xao cả 1 góc lớp. Nó đang học bài mà cứ cái tình trạng này thì ko thể tập trung được. Bực mình, nó đạp bàn
_TỤI BAY IM HẾT ĐI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Rồi nó phóng ra ngoài cửa sổ, cầm theo quyển sách tìm chỗ yên tĩnh để học bài. Cả lớp nhìn nó bằng con mắt kjnh ngạc. Từ hồi ms chuyển về đây tới giờ, đây là lần đầu tiên nó thể hiện “khinh công” của mình trước toàn thể bàn dân thiên hạ. Bọn con gái đã ngưỡng mộ, nay càng ngưỡng mộ nó nhiều hơn.
_Này, đây là tầng 3 đó!! – Tiên hét lên
_Thằng khùng kja!! – Trung cũng góp loa…
Riêng Kha, hắn chỉ ngồi khoanh tay im lặng. Ở nhà hắn chứng kiến cảnh này ko biết bao nhiêu lần rồi.
Nhớ 2 ngày trước, hắn đang tỉa cây dưới vườn (cái khu vườn nó bị lạc trong đó hồi ms tới đây đó), nó thì đang phơi đồ ngoài ban công. Bỗng nhiên gió nổi lên làm rơi cái “đồ nhỏ” của nó. Nói ra thì hơn xấu hổ, nhưng lúc đó nó vội nhảy ra ngoài chụp vs theo cái “quần” ấy, rồi ms nhận ra mình đã nhảy ra khỏi ban công và đang “rơi tự do”. Nhưng nó ko hề nao núng, nhanh như cắt nó với tay chụp cái thành lang can của phòng ngay dưới phòng nó, rồi nó thoăn thoắt leo lên như “khỉ leo cây”, nó thậm chí còn ko thèm đi vô nhà để lên mà leo ở phía ngoài tường nhà… ặc, hắn nhìn nó leo mà kính nể luôn.
_Này có sao ko?? – Tiên la vọng xuống
Cháp 21:
Nó chụp được cành cây gần đó, rồi đu người phóng lên. Nó thủng thỉnh đi trên cành cây mong manh đó mà như đi trên mặt đất. Con này hình như ko biết sợ là j thì phải…
_Sao mày ko nói j hết zậy?? Cứ ngồi im nhìn là sao?? – Tiên bực mình
_Nói nó cũng ko có nghe đâu, tụi bay nói chi phí calo.
_Mày là cái thằng zô tình nhất trên thế gian.
_Tao á hả?? Hồi giờ tao là zậy mà!!
Sao cái tụi này thích đấu khẩu vs nhau zậy nhỉ?? Nó đã đi xa tận 2km rồi mà vẫn nghe được tiếng tụi hắn cãi nhau, nhức cái đầu thiệt. đành vậy, nó đi tới 1 chỗ khá vắng vẻ trong trường. Ko khí thật yên lặng.
Nơi này như thế vì 1 tin đồn là ở chỗ này ngày trước có người tự tử, hằng đêm người ta nghe tiếng khóc ai oán của cô gái đã tự tử vì thất tình đó. Vì sợ ma nên ít khi có người lai vãng tới chốn này. 1 nơi lí tưởng để học bài…
Nó đang ngồi phía sau cây sồi già, bỗng nhìn thấy bé Trang. Khoảng cách này đủ gần để nó nghe lỏm được câu chuyện, nhưng cũng đủ xa để ko ai phát hiện ra nó nghe lén…
_Cậu đừng theo tôi nữa!! – Trang bực tức chỉ vô mặt Thành
_Nhưng… Thành chỉ là… Thành thực sự thích trag. Còn đối vs anh Cường chỉ là thoáng qua thôi!!
_Cậu nói zậy mà nghe được sao?? Tôi kjnh tởm cậu thật đó!! Chỉ vì tình cảm thoáng qua vs chị Điệp mà cậu nói vs tôi như thế, thử hỏi làm sao tôi chấp nhận cậu được??
_Thành xin lỗi Trang mà!! Nhưng sau khi nói ra thì Thành cảm thấy hối hận zô cùng… cho Thành…
Chát… 1 cái tát nảy đom đóm dành cho Thành… Trang thấy thật kjnh tởm con người này, đã theo nó suốt 2 năm trời, zậy mà chỉ vì tình cảm thoáng qua vs DIệp đã vô tình bỏ rơi con bé. Giờ lại năn nỉ xin quay lại. Nực cười hết sức.
_Tôi nói lại lần chót, tránh xa tôi ra nếu ko anh tôi sẽ xử cậu đây!!
_Con nhỏ này, - Thành xoa má – nói nhẹ ko nghe muốn anh đây giở bạo lực hả???
Nhưng như cắt, Thành kéo tay bé Trang lại rồi đè con bé xuống. Như đã nói, nơi này vì 1 tin đồn nhảm nên ít khi có người tới đây… dù Trang có kêu gào cỡ nào cũng ko có người tới cứu. Mặt con bé từ xanh lè chuyển sang xám ngoét… miệng cứ kêu gào la hét, vùng vẫy hòng thoát khỏi tay của thằng Thành nhưng ko thể… nước mắt con bé cứ tuôn trào ra, miệng hình như đang lẩm bẩm cái j đó…
Thành từ từ cởi nút áo của Trang ra…
1 cái… 2 cái…
Bất bình trước thái độ sàm sỡ quá đáng của Thành, nó tính nhảy ra nhưng chợt khựng lại.
Anh hùng Thiên nhà ta ko biết từ đâu nhảy ra bụp cho Thành 1 trận nên thân. Đầu tiên, cậu lên gối vào bụng Thành, tiếp theo là “liên hoàn thụi” vô lưng, sau đó nữa, cậu móc ra trong túi quần 1 con dao bấm rách 1 đường dài lên cổ Thành, gằn giọng
_Mày… tao đã lầm tưởng mày là người đàng hoàng nên ko nói ra… nhưng mày dám giở trò vs cô bé này, tao sẽ ko tha cho mày đâu. Biến đi, nếu còn dám gặp cô bé 1 lần nữa thì đừng trách Thiên này vô tình.
Mọi việc diễn ra quá nhanh khiến nó bất ngờ, thằng Thiên đó ở hốc bờ tó nào chui ra zậy cà?? Còn thằng Thành nữa, lâu nay tưởng hắn là người đàng hoàng, ko ngờ lại là 1 tên sở khanh. Thật sai lầm khi Điệp đã tin tưởng mà giao con bé Trang cho hắn…
Thằng Thành lồm cồm bò dậy chống trả, nhưng vs thực lực của nó thì ko thể nào là đối thủ của Thiên được.
_Tao đã cho mày 1 cơ hội, chính mày làm mất đó nha!! Đừng trách tao!! – Thiên nhướn mày, nói nhanh.
Cậu nhấc hòn đá ở kế bên (gấp 2 lần hòn gạch xây nhà) ném thẳng vào tay Thành cho tới khi 2 bàn tay hắn nhuốm đầy máu, các ngón tay đó đã bị hết…
Kể ra thì cũng thấy hơi dã man thật nhưng mà đáng đời lắm. Ai bảo dám đi sàm sỡ con gái nhà người ta giữa ban ngày làm chi??
Điệp ngồi đằng sau cây sồi bụm miệng cười để ko thành tiếng. Thiên nhà ta đã ra tay nghĩa hiệp làm anh hùng cứu mĩ nhân bất đắc dĩ lần thứ 2 rùi… hì.
_Anh Thiên… - Trang khóc thút thít
_Đừng nói j hết!! Em mau quên đi, anh đưa em lên phòng y tế!! – Thiên cởi áo khoác ngoài ra khoác lên người Trang. Rồi Thiên bế con bé lên (như hoàng tử bế công chúa í), gương mặt đau khổ… nhìn thấy khuôn mặt đó, nó dám cá là Thiên đã thích nhỏ Trang rùi…

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 218