- Thích !!!! – Hắn nói ngang bướng.
Bé cũng chả cãi gì thêm, cứ để im hắn cầm….
“Con trai là chúa ngang……. “
Gió mát dịu , trăng sáng vằng vặt….. làm bé cảm thấy thật dễ chịu và yên bình.
Mấy cô bạn bé dường như vui lắm, cứ cười nói khúc khích hoài làm bé cũng phải bật cười , hòa theo…… ^^
Một ngày đi chơi đáng nhớ……
Tối đó, về đến nhà, hắn liền nhắn ngay cho bé :
“Miss you….
Ngủ ngon nha!!!
Nhớ mơ về tui đó ^^ “
Bé mỉm cười :
“Mơ về you cho gặp ác mộng àh
Ngủ sớm đi!!!
Sáng tui nhắn you wa chở “
……….. Típ tục những ngày tháng tuyệt vời về tình bạn và tuổi học trò………..
Sáng thì hắn chở bé đi học ( Bé vẫn mang cái kính dày cộm 0 đi ốp ấy nhưng gặp riệng lũ bạn thì tháo ra)
Trưa cả lũ rủ nhau ăn cơm chung….. Cái không gian thơ mộng của bé và hắn buổi trưa đã bị lũ này quậy ko thương tiếc….
Chiều ở lại chờ bọn con trai tập bóng rồi về chung…..
Tối cả nhóm đi làm thêm….
Hum ấy là ngày đầu tiên đi làm của bọn con gái, năn nỉ gãy lưỡi lũ con trai cũng ko chịu chở đi vì lí do ….. bận đột xuất. Cả bọn đành cắn răng nhớ địa chỉ và lần theo , cuối cùng cũng tìm ra :
- Chị ơi! Bọn em tới rồi nè…….
Chưa kịp cười thì đã té ngửa bật xỉu……….
- Trời ơi….. Tui bị ám ảnh hay sao vậy nè…….. – Nguyệt Trân hét toáng lên.
(May là lúc này quán ko có khách)
Thành Vũ , Đại Thành, Minh Duy và Vũ Doanh đang dọn dẹp nhà cửa và kê lại bàn ghế…Còn Nhật Tuấn đang coi lại sổ sách…..
Bọn con trai trong trang phục….. tiếp khách (Đẹp miễn chê!! ^^). Áo tay dài xoăn gọn lên, cà vạt chỉnh tề, tạp dề trắng toát được cột ngang eo ( ui…. vẫn nam tính chít đi được), tóc tai gọn gàng , nụ cười luôn thường trực trên môi, miễn chê……..
Cả bọn ngẩng mặt lên nhìn mấy pé, cười tươi 1 cái :
- Chào mấy pé iu………..
Bọn con gái trợn tròn mắt….. Ma ám hay sao vậy nè???
Cách đó ko xa, chị Vân Khánh đang mỉm cười tươi hết cỡ…
- ỦA???? Sao mấy người này lại ở đây vậy chị?? – Bé hỏi thắc mắc trong khi mấy bé còn lại đang xử lý bọn trời đánh vì tội gọi là pé iu……. ^^
- Ừa!! Bọn nó làm ở đây lâu rồi đó chứ. Hum bữa là nghỉ phép 1 ngày, dẫn mấy em đi chơi đó. Quán chị ko có nhân viên chính thức nên bọn nó mới nghĩ là sẽ nhờ bọn em đó….
- Vậy mà chị ko nói sớm….. – Bé cười tươi – Làm bọn em mới bước vào cửa tưởng nhầm nhà…
Hix – Bé méo xẹo.
Vân Khánh cười vang………
Cuối cùng bọn con gái cũng đành phải làm thêm ở đây vì…. khoản tiền lương cao we’… ^^ với lại có thể ăn uống thoải mái ở đây nữa.
Phân lại công việc, Vân Khánh nói :
- Chị phân vầy nhé!!! Thành Vũ và Thiên Thanh sẽ phụ trách tiếp khách đôi ở phía tay phải, còn Ngọc Anh và Minh Duy sẽ tiếp ở tay trái…..Các em phải ăn ý với nhau nhé.
- Em sẽ cố gắng.
Yến Nhi và Vũ Doanh giỏi nấu ăn sẽ lo khâu làm thức ăn nhanh cho khách nhé, có gì ko hỉu, em cứ hỏi thêm Vũ Doanh nhé.
- Em hỉu, em sẽ học thêm ạ – Yến Nhi nhẹ cười
- Hà Oanh và Đại Thành sẽ lo khâu thức uống cho khách…. Cách pha chế rất dễ , em khéo tay có thể học nhanh ở Đại Thành đó. 2 em cứ phân công việc cho nhau nhé…
- Chị cứ yên tâm , em sẽ chỉ bảo cô ấy tận tình – Đại Thành nhăn răng cười.
- Còn Nguyệt Trân và Tuấn Nhật sẽ lo phần tính toán cho khách. Các em nhớ cẩn thận khâu này nhé…. ^^
- Vâng!!
- Tốt!! Chị phân công xong rồi, các em nhớ làm tốt nha. Chị phải đi du lịch típ đây…….
- DẠ!!!!! – Bon con gái hét lên – Vậy còn wan’ ăn thì sao ạ???
- Ko sao đâu!!! Bình thường chị vẫn đi ấy mà bọn nó lo được hết đấy thui. Các em cứ yên tâm đi, có gì cứ hỏi bọn nó. Thui, làm việc vui vẻ nha. Chị đi đây!!! ^^
Bọn con gái ngớ ra, ko bít ứng xử làm sao???
Vân Khánh xách vali lên, vẫy chào tươi cười cả lũ. Bọn con trai khoái chí :
- Chúc chị đi vui vẻ , nhớ mua quà cho bọn em nha.
- Làm việc tốt nhé.
- Bye chị……..
Vân Khánh đi rồi mà mấy bé vẫn y như trên mây…. làm bọn con trai cứ ôm bụng cười….
- Nè!! Ko lo thay đồ rồi ra dọn dẹp cùng bọn này hả??? Sắp trễ giờ rồi đó….
Hà Oanh nhăn mặt :
- Chuẩn bị ra vẻ ta đây là sếp nè!! Thấy ghét…….
- Hiiiii….. Đồ trong tủ phòng thay đồ dành cho nhân viên đó nghe….
- Uhm!
Cả bọn định đi, thì bị hắn gọi giật lại :
- Mặc xong ra đây bọn này chỉ cách thắt nơ và mang tạp dề cho.
- Uhm…… – Bé cười nhẹ gật đầu
Mấy bé ngoan đến nỗi lũ con trai thấy ghê ghê…….
Từng nhóm làm việc có cách thắt nơ riêng , ví dụ như : Bé phục vụ ở nhánh phải thì được thắt tạp dề lệch nơ về phía phải ở trước eo, nhánh trái ở phía trái… Còn nấu ăn thì ko thắt nơ, chỉ cuộn lại và kẹp vào trong…. v…vv…Mấy bé thấy làm việc dù có khổ nhưng rất vui, khách lại thuộc thành phần tuổi teen nên rất hay, vui vẻ…. nhưng điều làm các bé tức nhất là : Bọn con trai cứ bị mấy cô học sinh vây quanh, nhìn = ánh mắt ngưỡng mộ, hay trêu đùa bọn họ…… Tức… ^^
Còn mấy chàng cũng chẳng vui vẻ gì khi mấy pé iu cũng bị mấy anh lớn hơn chọc chẹ, làm wen…. Mỗi lần như thế các bé mặt cứ hồng hồng lên, ko dám từ chối thẳng sợ khách phật lòng….. làm mấy tên nhìn thấy tức mún xịt khói, mà ko làm gì được… ^^
Còn nhìu chuyện vui lém…. Cứ từ từ thưởng thức nha bà kon…. ^^
Mấy hum nay, mấy cô nàng chăm chỉ làm lắm, dù có bị “la mắng” đến cỡ nào thì mấy bé vẫn im lặng lắng nghe và gật gù…. ngủ. TT- - - TT
Lâu lâu bất đồng ý kiến là cãi nhau inh ỏi…… Xóm chợ mà!!! ^^ nhưng vẫn lun tuân thủ ai có ý kiến đúng hơn…
Nói chung mọi việc đều diễn ra tốt đẹp và trôi wa trong sự bình yên…. những ngày đầy nắng… ^^
Hum ấy, trời mưa to……
Tại quán…
- Ôi! Hết đường rồi, sao đây hả Vũ Doanh…….
- Để tui chạy ra ngoài mua, Yến Nhi có thể làm tiếp hok??
- Ôi ko!! Tui chưa biết cách pha chế món này….. Hay ông nhờ ai ngoài đấy mua hộ nhanh đi.
- Uhm! Để tui chạy ra xem sao?
Vũ Doanh chạy nhanh ra quán. Nhìn quanh thì thấy hắn đang rãnh , hỏi nhanh :
- Hết đường rồi , you đi mua cho tui được ko?
Thành Vũ gật đầu :
- Uhm! Cứ để tui đi……..
Đang định đi thì bé gọi hắn :
- Nè! Bàn số 5 có mấy cô bé mún nói chuyện với you đó…..
Hắn ngó theo tay bé chỉ, trợn tròn mắt :
- Hử??? Ai wen mấy bé đó đâu??? Tự nhiên bảo tui nói chyện????
Bé liếc xéo hắn :
- Biết gì you……. Lại đi, khách đợi đó……
Hắn nhăn mặt, quay lại nói với Vũ Doanh :
- Mày nhờ đứa khác đi, tao mắc rồi..
- Uhm…. – Vũ Doanh gật đầu và chạy wa chỗ những người khác.
Còn hắn thì đi lại chỗ những cô bé kia, mỉm cười……… Bé liếc nhìn theo….
Tong lúc bé còn đang nhìn hắn thì Vũ Doanh chạy ngang wa nhăn nhó , bé hỏi với theo :
- Có chuyện gì mà ông nhăn dữ vậy???
- Tôi định nhờ người nào đó đi mua đường. Chưa có ai cả…
- Để tui đi cho…. Mua ở đâu đây????
Thành Vũ lắc đầu :
- Ko được, trời mưa to lắm, Thiên Thanh đi cho nó mắng tui àh. Để tui đi, bà vào chỉ Yến Nhi trộn trái cây đi……
- Tui làm gì biết lạm thui tôi có thể đi được. Hắn ko mắng ông đâu, đừng lo. Ghi địa chỉ vào đây nhanh đi – Bé giục.
Miễn cưỡng Vũ Doanh gật đầu, ghi địa chỉ vào tờ giấy trao cho bé , nhắc nhở :
- Đi cẩn thận nghen……
- Uhm !!!
Lấy dù, đọc nhanh địa chỉ, bé dợm bước thì tiếng cười nói tại bàn số 5 làm bé chú ý quay lại……….
Hắn và mấy cô bé kia đang nói chuyện gì mà trông vui lắm… Hừ…..
Bé bực tức quay đi……. lòng đầy hậm hực…… :” Vậy mà nói ko wen…. Chỉ được cái miệng… Cười cười nói nói… Thấy ghét….!!!!!!! “.
Bé đang cú…. ^^
15′ sau, bé đã mua xong đường và đang trên đường về nhà…..
Lòng vẫn còn tức giận vì hắn…… thì :
- Chào cô em!!! Đi chơi với bọn anh hok??
3 tên mặt mày hung dữ, bọn côn đồ, đứng chặn bé lại cười nhăn nhở…..
Bé cảm thấy sắp có chuyện vui rồi đây……. 0- - - o
Lúc này, tại quán…….
Vũ Doanh đi ra đi vào, mặt mày nhăn nhó :
- Sao đi lâu thế nhỉ???
- Ko biết cô ấy có gặp chuyện gì hok??? 20′ phút rồi mà…… – Đại Thành lo lắng
- Trời mưa thế này thì….. Chắc có chuyện gì rồi đó…….
Hắn cũng ko yên, nên vội chạy đi tìm bé, nói to lại :
- Tui đi tìm Thiên Thanh nghen…. Coi quán cẩn thận đó.
- Uhm! Nhanh đi…… – Cả bọn gọi với theo.
Hắn chạy theo đường mà bé đi, lòng thấp thỏm lo sợ bé có chuyện hok hay…..
Hình ảnh cũ ám ảnh hắn (lúc bị bọn fan đánh) làm hắn như lửa đốt.
“Cầu mong bé ko sao??? Tức thật…… “
Mưa vẫn rơi xối xả………..
Lúc này, bé đang bị bọn côn đồ ép và thành tường. 1 tên cười lộ vẻ ác nhân :
- Con nhỏ này nhìn xinh xắn, trắng trẻo đấy nhỉ??? Cũng được đấy chứ hả ??
Tên khác gật đầu đồng ý :
- Quá được chứ được là tầm thường đó mày………
- Hôm nay, em may mắn gặp được bọn anh đấy. Đi chơi với bọn anh nha……. Rồi anh cho tiền………
- Hahhahahaaaaaaaaaa……………..
1 tên khác nâng cắm bé lên, cười lớn……..
Bé nhịn cho bọn chúng nói nãy giờ vì ko mún động thủ. Nhưng thấy bọn này được nước lấn tới và cơn giận về hắn còn âm ỉ nãy giờ làm bé điên lên………
Hất mạnh tay tên này ra, bé gườm mạnh :
- Bỏ bàn tay xàm sỡ của mày ra đi…………
Bị bất ngờ, tên này chới với… Cả bọn ngạc nhiên nhìn bé. Tên khác cười khảy :
- Định to tiếng với bọn anh hả em??? Chưa đến lượt đâu……
Và đấm mạnh tay vào bé , ngay lập tức bị bé chụp tay và chơi đòn Judo đánh bật tên này ra xa……… Vừa đánh bé vừa trút giận lên người bọn này :
- Này thì tiền này…… Tưởng tiền là giỏi lắm hả??? Thấy gái là nhảy vào…. ham lắm hả???? (Nói hắn ^^! ). Này thì háo sắc nè…….
Bé đánh hăng hái và mạnh đến nỗi bọn này sợ run……..
Hắn chạy ngang wa hẻm thấy cái dù bé mang theo và bịch đướng lăn lông lốc ở ngoài… Hắn hơi lo. Đúng lúc đó, nghe thấy ……… hình như tiếng của bé. Hắn ngạc nhiên nên chạy nhanh vào xem thì……..
Cảnh tượng làm hắn bật cười……..
3 tên nằm chất đống, mặt mày máu me tùm lum, sưng húp…. ^^ Còn bé thì đang đạp đạp vào người bọn chúng :
- Này!!! Sao ko đánh nữa hả??? Đứng lên coi.
Hắn đứng nhìn bé , mỉm cười……..
Sau khi đã giải quyết xong cơn giận, bé ngước lên thì thấy hắn….. đang ôm bụng cươì mình.
Giật mình… nhưng bé lờ đi…..( Đang giận mờ !!) và đi thẳng wa hắn.
Hắn ngạc nhiên vì thái độ của bé, chạy vội theo :
- Nè!!! Sao you thấy tui lại đi thẳng vậy??
Bé im lặng…….
- You đi đâu vậy???
Bé vẫn im lặng và típ tục đi….
- Đường đâu roài!!!
Hắn giả vờ hỏi. Giờ thì bé mơí khựng lại và ngớ ra…. Hình như hồi nãy…….
- Á………Áh…….
Và chạy như bay quật trở lại, nhưng hắn kéo nhanh tay bé lại :
- Tui mua rồi, trong lúc you đang đạp ko thương tiếc bọn nó… ^^
Hắn cươì tươi nhìn bé….
Và (cũng như những lần trước) bé đỏ ửng mặt vì nụ cươì ấy…. và cơn giận cũng vơi đi.
Nhưng bé cố hất tay hắn ra, vẻ mặt lạnh lùng :
- Vậy thì về!!!
Và đi thẳng…..
Hắn hok hỉu :” Bé sao lại có thái độ vơí hắn như thế chứ??? “
- Tui làm you giận gì sao???
Hắn chạy theo, hỏi han….
Bé vẫn im lặng.
Hắn đi song song vơí bé, trêu :
- You khó wa’ sẽ ế đó. Con gái mà mặt cứ nhăn hoài sẽ có nhìu vết nhăn, cươì nói nhìu vào chứ???
- Giống như mấy cô bé đó hả??? – Bé chợt thốt lên.
Hắn ngớ ra :
- Mấy cô bé nào??
Bé tức giận , hét lên :
- Mấy con bé bàn số 5 hồi nãy.
Hắn như nhớ ra và gập ngươì xuống cươì phá lên :
- Hahhahaaaa……………
Bé liếc hắn, hậm hực :
- Dzui lắm hay sao mà cươì hả???
- Ra you ghen àh………..
Chợt , bé đỏ ửng mặt , lấp bấp :
- Ghen….Gh…. Hồi….hồi…. nào???? Mấy con bé đó mà tui thèm ghen vơí you sao????
Hắn cươì típ, lần này to hơn :
- Hahah……. Đúng là như vậy roài. Mặt you vui ghê!!!!
Bé nóng bừng mặt, nước mưa cũng ko thể che nỗi xấu hổ đến đỏ ửng mặt của bé :
- Cươì cái con khỉ!!! Cươì hoài, coi chừng gãy răng bây giờ…….. hừ….
Hắn nhịn cươì, ngước lên nhìn bé….
Lúc này bé cúi gầm mặt nhìn xuống đường, mặt đỏ ửng lên…. Dươí ánh đèn mờ ảo của phố , nhìn bé thật xinh , nhất là lúc này đang mưa….
Hắn nhìn bé thật lâu , bé cũng nhìn lại…… (4 mắt nhìn nhau… Heheh…)
Hắn đứng lên, tiến lại gần bé từ từ, nhìn thật sâu vào đôi mắt đẹp kia, vòng tay ôm ngang wa eo , nâng cằm bé lên…. và đặt vào đôi môi hồng của bé 1 nụ hôn ấm áp và ngọt ngào…
Bé như nín thở trong vòng tay và đôi môi của hắn…..
Dù ko phải nụ hôn đầu tiên nhưng nó tuyệt vơì y như thế…… ^^ ÔI!!!!!!!!!!
Và dù đang giận hắn điên ngươì nhưng bé cũng ko thể ngăn lại được… vì nó wa’ tuyệt vơì….
(bạn đang đọc truyện tại kênh truyện chấm wap chấm ét hắt,chúc các bạn vui vẻ)Mưa vẫn rơi nhưng ko ngăn cản được nụ hôn của hắn và bé lạnh nhạt mà nó như ấm áp hơn và dịu ngọt hơn………
Nụ hôn dươí mưa………. (Chắc VA xỉu we’… )
Oh my god!!!! Ước gì nó lâu hơn thế…..
Được 1 lúc, chợt bé run lên. Hắn hỏi bé :
- Lạnh àh!!!
Bé gật đầu, mỉm cươì…
Hắn cươì theo, cốc nhẹ lên đầu bé (tranh thủ ăn hiếp ngươì lúc ko phòng bị) :
- Vậy về nhé!!!
Hắn đi trước, cầm tay bé dắt đi…. Hát inh ỏi còn bé thì đỏ mặt lóc cóc theo sau….
Một buổi tối đáng nhớ và ngọt ngào……….
(hahahha…….. Ngưỡng mộ mình we’!!! Hơi nổ, sr bà kon )
Về đến tiệm, mọi ngươì bổ nhào ra, lo lắng cho bé và hắn vì cả 2 ướt như chuột lột. (Cũng đáng mà!! Ko sao đâu bà kon )…….
Và ngay lập tức bị đẩy ngay vào phòng thay đồ dành cho nhân viên (nam nữ thay chung 1 phòng. Sr!!! ^^! )
Trong lúc bé còn đang lúng túng vì nụ hôn hồi nãy chưa bít ứng xử làm sao thì hắn vẫn hồn nhiên như …… ko có gì xảy ra. Tìm nhanh cái khăn lớn cho bé lau khô ngươì , hắn cươì :
- Lau nhanh đi nè rồi đưa tui…
Hắn ngồi phịch xuống ghế chờ bé.
Bé ậm ừ, cúi mặt nhận lấy cái khăn và quay lưng đi lau tóc…. vì :”Đồ chết tiệt, sao chứ nhìn mình chằm chằm thế nhỉ???? “
Oan cho hắn wa’!!! Bé đứng ngay trước mặt hắn, hắn ko nhìn bé cho bé tưởng bé ko hấp dẫn àh!!! (Tội này đáng chết lắm ó ), vả lại hắn nhìn bé dịu dàng chứ có phải chắm chằm như bé nói đâu…… Hix! Tâm lí con gái phức tạp ghê…
Bé xoã tóc ra, mái tóc đen dài tuôn ra nhẹ nhàng, rũ xuống vai…. Nhìn bé cứ như 1 thiên thần
Hắn cứ im lặng theo dõi từng cử chỉ của bé…. mỉm cươì trong im lặng….
Sau khi lau khô tóc xong, bé đưa khăn cho hắn :
- Tui lau xong rồi!! You lau đi…
- You lau cho tui đi, tui…. mệt!! – Nhăn răng cươì.
Bé nhăn mặt:
- Làm biếng thế!!!
- Kệ tui!!! Đi mà…..
Bé liếc xéo hắn nhưng cũng tiến lại gần hắn và lau tóc cho hắn……..
26