vậy sao tử hàn cầm cây com pa ánh mắt sát khí -trước đây tôi trả thù không thành còn lần này ông
chết với tôi tử hàn lén ra bãi đổ xe cô dừng trước chiếc xe đen
tuyền và ..... tử hàn sững người : -hai...hai chiếc xe ư cô nắm chặt thanh com pa : -không chỉ là trùng hợp thôi chỉ là trùng hợp thôi và một kiệt tác vừa hoàn thành thì có người ra
bãi : cô nấp vào sau một bức tường và gương mặt
quen thuộc ấy gương mặt làm cô đau khổ ấy xuất
hiện như cách đây 1 năm về trước chính tại nơi
này mái tóc bạch kim phất phơ theo làn gió như
một kiệt tác của thượng đế anh dừng trước chiếc
xe nhìn quanh ; -cái gì vậy triết vũ dựa người vào bức tường và
phía sau bức tường đó là chỗ tử hàn trốn tử hàn im lặng không gian im lặng không có thầy
lâm hay mạnh khương nào hết chỉ có cô và triết vũ triết vũ bỏ lại chiếc xe rời đi tử hàn thầm thở phào
nhẹ nhõm bỗng rầm cô vấp té tạo một tiếng động
đủ để triết vũ nghe thấy anh quay đầu lại bốn mắt
nhìn nhau : -tử hàn cô..... -tôi.... hai người nhìn nhau trong ít phút triết vũ nói : -lâu không gặp -chỉ mới vài tuần thôi mà tử hàn bắt bẻ : -dạo này chắc cô vẫn khoẻ -sao anh biết vả lại việc này thì có liên quan gì tới
anh chứ -uhm tôi nghĩ là có đấy -là sao tôi không hiểu triết vũ hằm hè chỉ vào cái xe rồi hét lên : -cô làm gì cái xe tôi thế hả -oái tôi..tưởng ... -hừ cô có biết tôi sắp có một chuyện quan trọng
cần phải làm không hả -tôi tôi không biết làm sao tôi biết đó là xe của anh
chứ không nói nhiều cho tôi mượn xe cô -cái gì tại sao tôi phải..... -nếu không thì tới đồn cảnh sát đi ... -anh .... tử hàn khó chịu lái xe triết vũ ngồi phía sau hai tay
khoanh lại : -chạy nhanh lên chẳng phải cô giỏi đua xe lắm sao -điên à đua mô tô ai đua ô tô bao giờ -đi đâu -rạp chiếu phim -điên à họp ở đó hả -tôi đi họp bạn bè cô ngu thì có -rừ chiếc xe lạng qua lạng làm không ít lần làm triết vũ
va vào kiến : -nè cô chạy kiểu gì thế hả muốn giết người à dừng trước rạp chiếu phim tử hàn khó chịu : =rồi đó tôi về đây -ê rồi hồi tôi về bằng cách nào -ê anh điên à mắt mớ gì tôi phải làm tài xế không
công chớ anh để một người con gái chở à tên biến
thái -hừ cô mà là con gái sao -í anh là sao hả -ế triết vũ tụi này ở đây nè một toán người chạy lại : -nhanh lên phim sắp chiếu rồi đó đây là ai vaajy
bạn gái à đẹp dữ nha -ai là bạn gái tên biến thái này chứ tử hàn hét lên : -mặt kệ cô ta đi vào thôi -ơ ừ tụi mình vào thôi tử hàn nắm chặt tay : -khốn kiếp mình đã không muốn gặp lại hắn giờ
còn bị hắn bắt nạt nguyệt tử hàn này không có
chữ thua trong từ điển lâm triết vũ hãy chờ đó -này cô muốn vào thì vào còn không ở ngoài đợi
tôi -hừ anh tưởng anh ngon lắm hả tôi về thích thì
báo cảnh sát đi tử hàn lục lại túi quần cô hét lên : -trời ơi chiếc chìa khoá iu quí của tôi tên khốn kiếp tử hàn theo triết vũ vào trong mọi người đều ổn
định chỗ ngồi riêng triết vũ và tử hàn vẫn còn
đứng : -cô làm cái gì vậy -ngồi chứ làm gì -ế đó là chỗ của tôi mà -tôi không biết tất cả là tại anh nên bây giờ cái giá
anh phải trả là tôi sẽ cướp lấy cái ghế này tử hàn phùng mang trợn mắt nhìn triết vũ anh
quay người đi để không ai thấy anh đang cố nín
cười . tử hàn khoanh tay , triết vũ nhíu mày rồi ngồi
xuống cạnh cô : -tên dê xồm làm gì vậy -ngồi đây là ghế tôi tại sao tôi không được ngồi
chứ -anh... -không thích ngồi chung thì cô xuống đất mà ngồi
đi -anh....được ngồi thì ngồi sợ chắc tử hàn không thèm nhìn anh nữa nhìn lên màn
ảnh là phim đang nổi tiếng ở hàn quốc GET LOVE tất
cả mọi người đều ngước nhìn lên màn ảnh rộng : - tiểu khiết cô làm gì vậy hả -á hạo dương -cái..cái...điện thoại của tôi cô....... -em đang làm việc tốt mà sao anh lại nhìn em như
vậy em vừa chà rửa cái điện thoại cho anh đấy -cô....cô đừng nói là cô rửa bằng nước nha -vâng không những thế em còn rửa nó bằng xà
phòng nữa đó -trời ơi cô cút khỏi nhà tôi ngay -ha ha ha cuối cùng cũng trả thù được rồi hạo
dương anh dám đụng đến nữ hoàng 2 mặt đinh
tiểu khiết này ư anh chán sống thật rồi tử hàn cười nhẹ cô có cảm giác cô gái này rất
giống tính cách của cô quân tử báo thù mười năm
chưa muộn mà bộ phim cứ tiếp tục và : -hạo dương tôi hỏi anh anh đã từng yêu tôi chưa -tiểu khiết cô cũng thấy rồi đó -không tôi muốn nghe từ miệng anh nói cơ -tiểu khiết cô... -anh nói đi -tôi chưa hề yêu cô người tôi yêu là tiểu mẫn -anh... -bây giờ cô đã nghe rồi đó tiểu khiết nước mắt ngân dài : -hạo dương tôi hận anh anh không yêu tôi tại sao
anh còn quan tâm đến tôi tại sao anh còn nhận
socola của tôi tôi ghét anh tử hàn tay nắm chặt : -cô sao thế không xem tiếp à tử hàn im lặng rồi hỏi -nếu anh là hạo dương anh sẽ nghĩ gì -không nghĩ gì cả -theo anh hạo dương có thích tiểu khiết không -có -thế tại sao anh ta không thừa nhận -vì anh ta có nỗi khổ tâm tiểu khiết cứ nghĩ rằng
mình đau hơn bất cứ ai nhưng hạo dương mới là
người đau hơn ai hết tử hàn nhìn triết vũ : -nếu tiểu khiết không thể nào quên hạo dương thì
sao -cả hai sẽ khùng đau khổ -tiểu khiết và hạo dương ai nhẫn tâm hơn -tiểu khiết -tại sao -vì làm như thể thì hạo dương sẽ bị lay động và
càng đau nhìu hơn nữa tử hàn cười : tôi đang đọc một cuốn truyện nó rất hay và tôi rất
thích câu nói này tôi đọc cho anh nghe nhé mặt dũ không nhìn nhưng triết vũ biết cô đang
khóc : -Nếu một ngày... A cảm thấy chán e... ... Hãy ôm e vào lòng thật chặt... ... Cảm nhận những giọt nước mắt đang làm ướt vai a... ... Tìm về cảm xúc ngày nào...đừng vội buông tay a nhé... ... Bởi vì cảm xúc của a chỉ nhất thời... ... Còn tổn thương trong e sẽ làmãi mãi. Ký ức Vì em không thể quên được anh triết vũ im lặng một lúc sau tử hàn ngả vào lòng
anh : -tử hàn tử hàn cô ngủ rồi à -triết vũ cô bạn của cậu sao thế -ờ ngủ rồi -giờ sao đây -các cậu cứ tiếp tục đi tớ đưa cô ta về cái đã -ơ à ừ cậu cứ đưa cô ấy về đi triết vũ bế thóc cô đi : -chậc cô nặng gớm triết vũ nhìn tử hàn anh bỗng thầy nhói trong tim : -tử hàn tôi xin em đấy đừng để tôi lay động vì em
thêm một lần nào nữa như thế là quá đủ rồi chỉ 2
tuần nữa thôi tôi và em sẽ ko còn gì nữa tôi cầu xin
em đấy có được không đừng làm tôi lay động
thêm bất cứ giây phút nào nữa triết vũ cuối xuống và hôn lên môi cô thật nhẹ : -tạm biệt em nguyệt tử hàn tử hàn tỉnh dậy thì đã thầy mình đang ở nhà trời đổ
mưa to tử hàn bước đến gần cửa sổ nhìn những
giọt mưa lạnh lùng không ngừng rơi cô đưa tay ra
hứng những giọt mưa đó và ở một nơi gần mà xa
một chàng trai cũng như cô đưa tay ra ngoài cửa
sổ : -tôi yêu em nguyệt tử hàn -tôi yêu anh lâm triết vũ Mưa ơi xin mưa hãy rơi đi để những giọt nước mắt
của tôi hoà vào màn đêm lạnh lẽo kia để tim tôi
được gội rửa và để tôi cứ thể quên đi người đã
gây cho tôi biết bao đau khổ người đã làm tôi khóc
người đã làm tôi cười làm thay đổi cả cuộc đời tôi hôm sau mạnh khương đến nhà tử hàn : - ờ cho hỏi tiểu thư nguyệt tử hàn đau rồi ạ -ơ cậu là.. -tôi là mạnh khương tại tôi nghe hôm nay cô ấy
không đi học -ơ dạ tiể thư bị bệnh -sao cơ sao lại bệnh mạnh khương lộ rõ vẻ lo
lắng : -dạ tôi cũng không biết chỉ biết là hôm qua đi đâu
về chẳng biết chuyện gì xảy ra tiểu thư chúng tôi
dầm mưa suốt đêm rồi đổ bệnh mạnh khương bước nhẹ vào phòng tử hàn cô vẫn
còn ngủ anh ngồi xuống bên cạnh : -tử hàn sao cô lại ra nông nổi này chứ mạnh khương nắm chặt tay cô : -cô làm như thế tôi sẽ đau lắm em biết không anh thở dài định bước ra ngoài thì tử hàn nắm lầy
tay anh lại : -tôi xin anh đừng đi có được không mạnh khương nhìn cô ngủ mà còn nói mớ nhưng
tại sao lại phải khóc chứ : -được rồi không sao đâu tôi sẽ ở bên em mà
không sao -triết vũ tôi xin anh đừng đi có được không không gian bỗng trùng xuống mạnh khương đẩy
tay cô ra : -lại là triết vũ tại sao trong lòng em chỉ có triết vũ
chứ em xem tôi là gì thế hả mạnh khương đau khổ hét lên tử hàn không có
động tĩnh mạnh khương ngồi phịch xuống nền
để tay lên trán : -tử hàn em là đồ độc ác tôi ghét em nghe em bệnh
tôi đã lo lắng đến thế này chỉ để nghe em gọi tên
triết vũ thôi sao -ơ cậu mạnh khương cậu chỉ vừa đến thôi mà -uhm tôi về đây -ơ vâng mạnh khương trở về nhà anh dựa vào tường cười
buồn : -cuối cùng tôi cũng không thể nào có được em -ha ha ha ý tôi nói là anh giống con ếch á -mang cá sấu lên bờ không mang lên thì làm sao
mà bắt được -con nhỏ kia cô có biết tôi là ai không hả -biết -thế còn không mau xin lỗi -ồ xin lỗi xin lỗi vì đã không chọi anh mạnh hơn
nữa -cô.... -bớ người ta hắn ta dê xồm tôi -nguyệt tử hàn cô làm cái quái gì vậy - làm toán chứ gì cái gì thế này -mẹ mua cho em 30 quả táo và lê trong đó em em
ăn hết 2 phần 3 số quả đó số quả còn lại lại tiếp tục
chia đều cho 5 người hỏi em ăn được bao nhiêu
quả táo] -MẸ TÔI KHÔNG BAO GIỜ MUA TÁO HAY LÊ ĐÓ KHÔNG
PHẢI MẸ TÔI -cô làm cái quái gì thế hả đây là giả sử thôi mà -xì thế thì đổi qua ki wi đi -ok ok thế cô trả lời đi -tôi sẽ ăn được hết 30 quả ki wi đó -cô điên à -chưa chắc chưa chắc -cái gì nữa -trong nhà này ai dám giành ăn với tôi hả không có
chia ai hết tất cả là của tôi ha ha ha mạnh khương ánh mắt xa xăm : -khoảng thời gian tôi bên em là những ngày vui
nhất trong đời tôi và cũng là những ngày em làm
trái tim tôi tan nát em có biết không nguyệt tử hàn tử hàn tỉnh dậy đầu cô vẫn còn nhức như búa bổ
nhìn lên trên tường tử hàn cười lạnh : -hai ngày nữa thôi sao . cánh cửa bật mở dì Thanh bước vào : -tiểu thư tỉnh rồi ạ mới nảy cậu khương đến tìm
tiểu thư rồi về liền -mạnh khương đến à tử hàn thở dài : -biết rồi bà đi nấu cho tôi 2 tô cháo đi -ơ tiểu thư có khách ạ -không ta ăn -dạ dì thanh ra ngoài lẩm bẩm : -bệnh mà còn ăn dữ tiểu thư có khác TIỆM ÁO CƯỚI -triết vũ anh thấy cái áo này sao đẹp chứ -ừ triết vũ trả lời mà mắt vẫn còn nhìn vào cuốn sách.
Nhã kỳ khó chịu : -này anh đi lựa đồ với em hay đi đọc sách vậy triết vũ nhìn cô : -anh xin lỗi -ờ không sao lựa xong mình đi ăn kem nha -anh co việc bận em đi mình ơn đi -đi mà chỉ 5 phút thôi mà -thôi dc chỉ 5 phút thôi đấy -uhm đứng trên lan canb của bờ hồ nhã kỳ hỏi : -anh không thích em phải ko -... -không sao vì em sẽ làm anh thích em đấy -... -em biết anh có chút để ý con quỷ cái tử hàn -.... -anh biết vì sao tử hàn sợ bóng tối không triết vuc nhìn nhã kỳ cô nói : lúc tụi em còn rất nhỏ em và nhỏ chơi rất thân một
hôm tử hàn rủ em chơi đánh bóng : -nhã kỳ tao với mày chơi quăng bóng nè -ok chơi thì chơi sợ gì quả bóng nhã kỳ quăng lên vướng vào một cái cây
cao : -trời ơi quả bóng của taoooo.... tử hàn hét lên nhã kỳ bực mình : làm gì la dữ tao trèo lên lấy là dc chứ gì -ừ té gãy cổ ráng chịu nha -xì nhã kỳ leo lên cây tới chỗ quả bóng một cách dễ
dàng : -ha ha mày thấy tao tài chưa tử hàn nhìn nhã kỳ cười gian : -ha cô đứng phía dưới rung cây : -á mày làm gì vậy té té tử hàn nhìn nhã kỳ khoái chí cười lớn -hu hu mẹ ơi con sợ mẹ ơi triết vũ bật cười : -không hổ danh... nhã kỳ nhún vai : -thế là em báo thù giờ con nhỏ đó sợ bóng tối còn
em thì sợ độ cao -uhm nhắc đến tử hàn tim anh lại đau nhói --W w w . K e n h t r u y e n . P r o-- rồi cái ngày ấy đến thật mau cú như ông trời đang
trêu ngươi tử hàn cô cũng đã nhận đc thiệp mời
ánh mắt tử hàn chùng xuống trong phút chốc tấm
thiệp đã bị xé nát : -rốt cục anh có là cái thá gì để tôi đau khổ vì anh
chứ anh nghỉ nguyệt tử hàn này là ai hả ngang
nhiên gửi thiệp cho tôi sao lâm triết vũ anh ngang
nhiên xen vào cuộc sống bình yên của tôi phá
hỏng tất cả biến đời tôi thành một mớ bòng bong
rồi vô tình bỏ rơi tôi ư anh là đồ độc ác không muốn sao nước mắt cô không ngừng rơi : - anh biết gì chứ đồ ngu (t/g : tử hàn ơi kiu ngox
hay hơn đấy ) triết vũ ngó nhìn đồng hồ còn khoảng 3 tiếng nữa
là tới giờ anh nhíu mày khi chiếc phone không
ngừng nhấp nháy : -tử hàn triết vũ chậm rãi nhấc máy : -alo có gì ko -gặp nhau một chút dc ko -tôi bận rồi cô biết mà -tôi đang ở trước cổng -tôi....đc rồi đợi đi triết vũ phóng nhanh ra ngoài phòng : -này cậu đi đâu vậy sắp rồi đó -uhm mạnh khương tớ ra ngoài tí -ơ kìa triết vũ triết vũ bước ra cổng tử hàn nhìn anh : --tôi tưởng cậu ko ra -có gì không -tôi muốn hỏi cậu điều cuối cùng -hỏi gì -cậu có yêu tôi không triết vũ sững người tay đã nắm chặt lại : -tại sao cô lại hỏi tôi như vậy khi tôi đang chuẩn bị
làm lễ đính hôn chứ -anh trả lời tôi đi -tôi..... triết vũ lúng túng tim anh thắt lại tại sao cô lại hỏi
như vậy chứ anh phải trả lời làm sao đây khi anh
có lỗi với nhã kỳ nếu anh nói yêu cô thì đc gì chứ
cô và anh vẫn ko thể nào đến đc bên nhau triết vũ
chùng mắt xuống tay xiếc lại : -có lẽ nếu anh nói ko điều đó sẽ giúp em đc hạnh
phúc -tôi ko thích cô. cô còn gì để nói ko] tử hàn cười : -vậy sao ha biết ngay mà hì thôi thế tôi về đây ghẹo
cậu tí ấy mà trong ngày vui phải có điều gì đó bất
ngờ chứ thế thôi tôi đi đây xin lỗi đã làm phiền bye
nha tử hàn quay đi thật nhanh triết vũ quay đi phải
chăng con đường của chúng ta ko cùng hướng về
một phía tử hàn bước khập khễnh trên xa lộ một nguyệt tử
hàn ngang tàng bướng bixng một nguyệt tử hàng
kiêu ngạo không bao giờ chịu thua trước bất kì ai
nay lại hoàn toàn thất bại trong tình yêu nước mắt không ngừng rơi cô mỉm cười nhìn
chiếc xe tải đang lao tới : -con biết rồi mẹ ơi có phải mẹ đang dang rộng bàn
tay đón con ko con đến với mẹ đây như thế với
con đã là quá đủ rồi con chào ba tạm biệt anh lâm
triết vũ RẦM...... -:-Nụ cười ngây ngô : +++ Em đánh mất trong dòng đời hối hả... ..... -:-Nụ cười giả tạo : +++ Em nhặt được từ xã hội bon chen... + + -:- Em cười :))))) +++ 1 nụ cười không thật !!!! +++ 1 nụ cười không chất và vô hồn>!< ..... -:-Và khi mà.... ....Em cố gắng để cười.... -:-Xin anh đừng... ....Làm em rơi thêm nước mắt Em xin lỗi. - Nhưng thật sự rất muốn hỏi Anh câu này . - Tình cảm Anh dành cho E là thật . . . - Hay chỉ là phút ngộ nhận nhất thời? * Tại sao cứ đến lúc Em muốn từ bỏ. - Thì Anh lại tỏ ra yêu thương. - Rồi đến khi Em hết lòng yêu thương. - Anh lại tỏ ra hờ hững?! (Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Wap.Sh chúc
các bạn vui vẻ) triết vũ ngồi xuống giữa đám đông tại sao anh lại
có cảm giác bất an như vậy , nhã kỳ cười : -triết vũ anh sao vậy -ờ không sao chủ tịch lâm hài lòng vui vẻ vui cười với chủ tịch
triệu . giữa đám đông triết vũ tay chần chừ nhã kỳ
nhíu mày : -anh sao vậy trao nhẫn đi chứ -à ừ chiếc nhẫn vừa được chạm vào đầu ngón tay nhã
kỳ bỗng tiếng chuông điện thoại reng lên ": -triết vũ gì vậy -ơ không mạnh khương khẽ chau mày nghe điện thoại : -alo tôi nghe đây -xin hỏi đây có phải là người quen của bệnh nhân
nguyệt tử hàn không ạ -bệnh ..bệnh nhân - bệnh nhân nguyệt tử hàn đang được cấp cứu tại
bệnh viện chúng tôi hiện đang rất nguy cấp chiếc điện thoại rơi xuống : -tử hàn....... tất cả ánh mắt đều dồn về anh mạnh khương lắp
bắp nhìn triết vũ : -triết vũ tử..tử hàn .... bị tai nạn giao thông rồi chiếc nhẫn kêu leng keng triết vũ như không tin
vào điều mình
112