mấy cây pháo hoa… Trong khoảnh khắc tôi quên
được Thục. Tôi chỉ nghĩ đến bố. Bố nên thấy cảnh
này. “Bằng!”- Anh Khoa gọi tôi. Có 1 phụ nữ đang đứng
cạnh anh. Tôi chạy tới. “Gì vậy ạ?” “Chị này tìm em.” Tìm tôi? Chị ấy trông lạ hoắc, tôi có quen đâu. Chính
xác là tôi chẳng quen ai trong này cả. Chiếc xe taxi của anh tài xế đồng hương đang trên
đường đưa tôi ra Hà Nội. Thực ra có sự phân vân
trước khi tôi quyết định, nhưng bài hát trong máy đã
thôi thúc tôi. Dẫu ko muốn nhưng tôi phải thú nhận,
tôi chưa bao giờ mong gặp lại anh ta như lúc này, tôi
cần ai đó bên cạnh ngay trong đêm Thánh, và người đó, lại là Bằng. Rõ như 1 chân lý mà tôi ko tài nào bác
bỏ được. Tôi gọi điện báo anh Hải là sáng mai tôi sẽ đi chuyến
bay từ Hà Nội. Giọng anh chỉ ậm ừ chẳng hỏi thêm
(may phước!), tôi nghĩ anh đang phải tập trung vào
mấy tờ Q, J, K.. “Em ngủ đi, đến anh gọi dậy.” – Anh tài xế bảo tôi.
Cảm thấy hơi mệt, tôi cũng ngả đầu vào ghế nhắm
mắt lại. Nhìn thấy tờ giấy nhỏ ghi “VIP-Cong ty KOYAKI” gắn
trên áo chị ấy, tôi nghĩ chị là 1 khách mời ngồi ghế
đầu. VIP mà. Nhưng sao lại tìm tôi? “Em là Bằng?” “Vâng. Chị biết em?” “Bằng, chơi trống, ban nhạc đường phố…ở Hà Nội?” “Vâng?” “Ôi trời.” Chị ấy kêu lên tiếc rẻ, à ko, giống như tức tưởi
chuyện gì đó. Tôi cứ trố mắt ếch ko hiểu gì. “Sao chàng lại vào đây khi nàng ra đó…” – Chị lắc đầu
thở dài. “Chị nói gì?” “Em biết Thục phải ko?” Chữ Thục trong câu nói của chị như điện xẹt ngang
óc tôi, nó làm tôi dựng đứng tất cả xúc cảm, từ mạch
máu cho đến tóc tai. “Thục? Chị quen cô ấy?” - Tôi nói to và nhanh, rồi ngó
quanh quẩn – “Cô ấy đâu? Cô ấy có đến ko?” “Thục…đi Hà Nội rồi.” 37.Ngày 24 tháng 12 năm.. Cuộc sống là 1 cuộc rượt đuổi. Ko biết nó đúng trong
trường hợp nào nhưng với tôi lúc này thì là thế. Tôi
vào đây còn cô ấy ra kia. Trời hỡi. Tôi ko nói được
trọn câu: “S..ao..? gì..c..cơ?” “Lẽ ra nó ở Hải Phòng. Nhưng đang ra Hà Nội…Đồng
nghiệp đi cùng vừa cho chị biết. Chị nghĩ nó ra để tìm
em… rõ khổ, em lại đang ở đây. ” “Cô ấy…đang ra? Bây giờ?” “Uh, có lẽ nó sẽ tới Hà Nội trong vòng 2-3 tiếng nữa.” Thục tìm tôi. Cô ấy tìm tôi. Ko lẽ nào tôi lại bỏ mất cơ
hội này. Thục lại chỉ có 1 mình, cô ấy sẽ thấy thế nào
nếu ko gặp tôi? Cô đơn và lạc lõng lắm. Ko thể để cô
ấy ở đó 1 mình. Ko thể. Tôi là Nobita sâu ngủ. Chị hai đã nói vậy, và đúng
thật. Ở đâu tôi cũng ngủ được, ngủ ngon lành. Xe cứ
chạy bon bon, trên tay tôi vẫn cầm tấm ảnh ở Quốc
Tử Giám. Tôi đã bỏ nó trong bóp, lúc nào cũng mang
theo. Lý do à? Có trời biết. Tôi định gọi điện về nhà báo chuyện chuyến bay bị
hoãn, nhưng điện thoại lại mất sóng. Tôi nhìn đồng
hồ - 8h40. Có lẽ cả nhà đang ăn bánh, huhu… Tôi túm áo anh Khoa – “Anh có bao nhiêu tiền, cho
em mượn hết!”. Anh Khoa ngó tôi trân trân. Tôi giục -
“Em phải mua vé máy bay ngay bây giờ!” Chợt hiểu ra, anh đưa tiền cho tôi và bảo tôi đi
nhanh. Tôi vội chạy ra ngòai nhưng chị nọ níu tôi lại
– “Em ra đó?”. Thấy tôi gật đầu, chị rút tấm card trong
túi nhét vào tay tôi – “Số của Thục. Gọi tìm nó sẽ dễ
hơn. Mắc công lại lạc nhau.” Oh! Tôi chỉ muốn ôm chị để cảm ơn…. CHị là Ông già
Noel của tôi. À ko, bà già Noel. ……… Chuyến bay lúc 9h sắp khởi hành, họ ko cho tôi vào.
Nét mặt của cô gái tiếp viên khó đăm đăm… Tôi phải
sử dụng năng khiếu bẩm sinh – “Nào, cô nàng xinh
đẹp… Tớ sẽ quỳ xuống đấy, làm ơn đi.” “Xin lỗi, ko được. 10 phút nữa máy bay cất cánh rồi.”
– Cô gái cố nói nhỏ nhẹ, tôi nhìn vào bảng tên trên
ngực áo của cô ấy. Tên Linh. “Linh có nghe bài 25 minutes ko? Biết tại sao anh ta
trễ 25 phút ko? Vì có 1 cô tiếp viên dù rất xinh
nhưng lại ko cho anh ta lên máy bay!” “Hả??” Anh tài xế gọi tôi dậy – “Em muốn đi đâu? Chúng ta
đến Hà Nội rồi.” Tôi lờ đờ mở mắt, ngó ra ngoài, hơn 11h mà đường
phố vẫn nhộn nhịp người xe. Có lẽ vì là đêm Giáng
sinh. “Anh chạy nhanh thật.” – Tôi vuốt lại tóc, nghĩ
tới nơi họ chơi nhạc – “Anh đưa em đến góc phố
Tràng Tiền, đối diện Nhà Hát Lớn”. Nhìn xuống tay mình, tôi vội cất tấm ảnh vào túi trở
lại. Tim tôi đập mỗi lúc một nhanh. Tôi cuối cùng đã ngồi được trên máy bay. Tôi phải
cảm ơn Chúa vì một là cô tiếp viên ấy có ấn tượng với
bài hát này và cũng biết xiêu lòng, hai là người quản
lý bên trong cũng ko khó quá. Michael Learns To
Rock chắc còn chưa biết lý do tại sao anh chàng
trong bài hát lại trễ 25 phút. Đổ mồ hôi hột. Tôi lục túi quần lấy tấm card ra. “Đòan
Du Thục – Project Assistant”. That’s my girl. Finally I
found you. Tôi hôn cái card cái chụt làm ông khách
ngồi cạnh nhìn tôi lom lom. 38.Ngày 24 tháng 12 năm.. 11h30. Rất nhiều người tụ tập trước nhà hát, chắc là có
chương trình nhạc hội nào đó. Từng cặp từng cặp
sánh đôi, họ đội mũ len đỏ, cầm bong bóng trái tim
và cười rất hạnh phúc... Tôi thì phải xách cái va li,
lang thang 1 mình, người chỉ khóac độc 1 chiếc áo
jacket, ko khăn choàng, ko mũ, ko găng tay. Một cảm giác cô đơn chợt xâm chiếm tôi, khi tôi ko thấy ban
nhạc của Bằng ở đâu cả. Tôi nghĩ mình chưa tìm đúng chỗ, vì những đêm lễ
thế này thì họ phải chơi chứ! Hay là, họ vào trong
Nhà Hát? “Bác cho hỏi..” – Tôi đến chỗ 1 quầy bán bánh kẹo –
“Ban nhạc hay chơi ở đây, hôm nay họ ko đến sao?” “Cô hỏi nhóm cậu Khoa à?” Khoa là ai? Cái tên nghe quen quen, hình như trong
lúc kể chuyện Bằng có nhắc tới. Tôi gật đầu. “Họ vào Sài Gòn rồi. Đi hôm qua.” Máy bay hạ cánh đúng 11h30. Tôi lao ra ngòai ngoắc
đại 1 chiếc xe ôm và bảo ông ta tới trạm xe búyt
Quốc Tử Giám. Ko hiểu sao tôi nghĩ tới nơi ấy. Kệ, cứ
đến đó đã. Nếu ko có, tôi sẽ gọi Thục. Đúng là ko có. Cô ấy đến Hà Nội chưa nhỉ? Tôi mở
điện thoại bấm số Thục...Ko ai bắt máy. Khoan… Có thể cô ấy đến chỗ Nhà Hát. Chị kia bảo cô
ấy ra tìm tôi cơ mà. Thục có thể tìm tôi ở đâu ngoại
trừ nơi đó? Ngốc thật! Chuyện này thật… buồn cười. Tôi đi 1 chuyến taxi dài
từ Hải Phòng ra, còn anh ta thì bay vào Sài Gòn, cùng
cái ngày tôi rời khỏi đó. Tôi tự hỏi ko biết 2 chiếc máy
bay chở chúng tôi hôm qua có bay lướt qua nhau ko. Chúng tôi ko có duyên, thậm chí là…vô duyên hết
sức. Tôi ngồi lên chiếc va li, chẳng biết làm gì ở đây nữa.
Chuyến bay sớm nhất ngày mai cũng là 6h. Ôi trời
ơi… Tôi đã bị ma ám rồi, tại sao tôi lại nghĩ tới việc lên
đây tìm anh ta? Về khách sạn ngủ có phải hơn ko. Tôi
buồn ngủ quá…dù đã ngủ mấy tiếng trên taxi mà mắt
vẫn cứ díp lại… Tôi mở túi lấy điện thoại, chắc đã có sóng. Một cuộc
gọi nhỡ. Số lạ. Gọi cách đây 5 phút. 0914… số thuê
bao phía Bắc. Khách hàng? Hay là…anh Hải thua hết
tiền bị người ta…giữ lại?? Tôi ko mất nhiều thời gian lắm để tìm ra cô ấy. Vì đôi
mắt tôi đặc biệt nhạy với hình ảnh của Thục. Mái tóc
của cô ấy. Gương mặt của cô ấy. Tỏa sáng, bất cứ ở
đâu. Dù đêm hay ngày, dù trong rừng người tấp nập
đi chơi lễ… I miss you so much, dear. Thục ngồi trên chiếc vali to, hình như đã thấm mệt. Cô
ấy đang cầm điện thoại và gọi cho ai đó… Máy tôi rung. Cô ấy gọi tôi. “Alo?” “Xin lỗi, anh vừa gọi tôi?” “Uh. Tớ gọi để nói – Merry Christmas.” Tôi lập tức đưa điện thoại ra nhìn kỹ số gọi để chắc
rằng đó ko phải là Duy. Đương nhiên ko phải Duy,
giọng nói ấy…giống Bằng hơn. Tôi hơi lớn tiếng, vì
căng thẳng - “Ai vậy??” “Thục ko nhận ra kẻ lừa đảo Thục à?” Vậy là tôi ko sai, chính anh ta. Nhưng… - “Sao anh
biết số tôi?” “Bà già Noel đến và cho tớ, vì tớ ngoan mà.” – Tôi
nghe tiếng cười khẽ của Bằng – “Thục đang ở đâu
thế?” Cô ấy ngưng lại, thở ra khói. Tôi chỉ đứng cách Thục
có 10m, mà cô ấy ko nhận ra. “Tôi…đang ở Hải Phòng” – Thục nói trong giọng run,
tôi đoán cô ấy lạnh. Người trong ấy đâu quen được
cái rét của nơi này. “Hải Phòng có Nhà Hát Lớn à?” – Tôi trêu vì biết tỏng
Thục đang nói dối – “Thế thì tớ cũng đang ở Hải
Phòng!” “Gì chứ??” Thục ngước lên, tìm quanh và cũng sớm nhìn thấy
tôi. 39.Ngày 24 tháng 12 năm.. 11h45 Tôi ko thể tin là anh ta đã đứng đó. Ngay khi tôi đinh
ninh rằng anh ta hẳn phải đang ở Sài Gòn. Tôi có
đang mơ ko? Người ấy tiến lại gần tôi, mỉm cười. – “Huề nhé, tớ nói
dối 1 lần, Thục cũng vậy.” Mặt tôi đỏ bừng. Tôi… đúng là nói dối, bởi làm sao có
thể biết tôi ở đây nếu anh ta ko có ở đây? Vậy mà…
trời hại. Tệ quá. Tôi ko muốn Bằng nghĩ rằng tôi đến
để tìm anh ta. Tôi đành đánh lạc hướng – “Ko phải…
anh vào Sài Gòn sao? Anh ko đi cùng họ à?” Bằng lắc đầu, chìa cho tôi tờ cùi vé máy bay. Tôi chỉ
thấy lờ mờ… “Tớ vừa bay từ đó ra.” Thục nhìn tôi rồi giật tấm vé để xem. Cô ấy vẫn ko tin.
Cô ấy chắc là con cháu của Tào Tháo mấy đời sau
quá, cực kỳ đa nghi. “Anh bay ra để…tìm gặp tôi à??” “Uh. Đuổi tìm Thục gian nan quá.” “Anh……Sao phải thế?…” Câu hỏi này, biết trả lời sao ngòai lý do ấy. Nhưng tôi
sợ nếu nói lại điều đó, có khi cô ấy sẽ nổi giận như
lần trước. Vì thế, tôi im thinh. “Vì…anh yêu tôi à?” – Thục hỏi làm tôi bất ngờ, và dĩ
nhiên là tôi phải thừa nhận – “Uh, vì tớ yêu Thục. Tớ
ko muốn để Thục ở đây, cô đơn 1 mình.” Tất cả vẫn là dấu chấm hỏi. Sao Bằng biết tôi ở đây?
Sao anh ta có số điện thọai của tôi? Sao anh ta phải
đón 1 chuyến bay ngược trở ra đây ngay trong đêm?
Có thực là..vì tình yêu? “Nhưng… tại sao lại yêu tôi?” – Tôi vẫn cố tìm cho
mình 1 sự tỉnh táo , thứ rất cần lúc này. “Tại sao à?…uh…thì …” – Bằng hơi lúng túng 1 lúc, có
vẻ ngượng, rồi sau đó làm động tác như đang đánh
đàn ghi ta, giọng ngân nga lời hát. “…People say I'm crazy and that I am blind Risking it all in a glance And how you got me blind is still a mystery I can’t get you out of my head….” Và cười rất chân thật – “A Mystery. Tớ cũng ko biết.” Tôi bị đánh gục hòan toàn, ko phương chống đỡ. Thục siết chặt tấm vé trên tay và mắt cô ấy như có
nước. Tôi ko chắc đó là nước mắt, nhưng tôi cảm
nhận sự nghi ngờ trong đôi mắt của nàng đã tan
biến. Điều đó làm tôi hạnh phúc, thứ hạnh phúc lần
đầu tiên tôi có được – rất khác với loại hạnh phúc khi
khán giả vỗ tay tán thưởng. Môi Thục khô và tái, vai cô ấy khẽ run rẩy. Tôi rút
chiếc khăn trên cổ và quàng cho cô ấy. Thành thực
mà nói, tôi ko cần mang nó nữa, vì tôi đã trở lại Hà
Nội. Tôi ko thất hứa với An, Thục cần nó hơn tôi. Khi tôi vừa quấn chiếc khăn sang vòng thứ hai, Thục
kéo nhẹ ngực áo khóac của tôi và áp đầu vào đó. Cô
ấy…đang tìm 1 sự che chở. Tôi biết, nàng tiểu thư của
tôi rất mỏng manh… Tôi quên hết mọi thứ, nào là định kiến, nào là con trai
Bắc, nào là lừa dối, nào là Duy.. Quên cả sự kiêu
hãnh, quên luôn sự thận trọng đề phòng… Chưa ai
có thể làm tôi trở nên như thế này. Tôi ko hiểu sao
mình lại tựa vào anh, có lẽ, tôi mệt mỏi và chơi vơi
quá. Lý trí của tôi biến đi đâu mất rồi. Bằng chỉ đứng yên, hai tay vòng ra sau ôm hờ tôi. Có
lẽ anh sợ tôi phản ứng. “Cảm ơn..” – Tôi thì thào trong lòng Bằng, khi pháo
hoa được bắn lên điểm 12h00. Chúng tôi, và mọi
người đều nói – “Merry Christmas”. 40.Ngày 25 tháng 12 năm.. 00h15 “Khi nào Thục về?” – Bằng xách vali cho tôi và đưa
tôi đi ra khỏi đám đông đang hò hét, nhảy múa. Tôi
chỉ việc bước theo chân Bằng – “Sáng mai.” “Thế tối nay Thục ở đâu nhỉ?” – Anh ta đưa tay lên
vịn cằm để suy nghĩ – “Thục có đói ko?” Tôi lắc đầu. Tôi chỉ muốn có cái giường để lăn ra ngủ,
ko muốn ăn uống chi. “Buồn ngủ à?” – Bằng quay sang, chắc mặt tôi để lộ
ra điều đó – “Đi theo tớ.” Rồi anh kéo tôi lên xe taxi. Tôi nghĩ ngay đến khách sạn nơi An làm, ko xa nơi
Nhà Hát lắm. Thục che miệng ngáp, rõ ràng cô ấy rất
mệt. Đi 1 quãng đường dài từ Hải Phòng lên, rồi lại
lang thang ở đấy để tìm tôi… Cả tôi cũng đuối lắm rồi,
cả ngày chuẩn bị cho buổi diễn hơn 30 phút, cộng
thêm chuyến bay 2 giờ đồng hồ nữa. Ko khí yên lặng làm tôi thấy mình cần nói 1 điều gì
đó. – “Tớ nợ Thục 1 lời xin lỗi.” “Về cái gì?” – Thục ngước sang nhìn tôi, thắc mắc. Tôi
hơi cúi mặt – “Vì tớ đã lừa Thục.” “Tôi quên chuyện đó rồi.” – Tiếng Thục trầm lắng,
trong xe hơi tối nhưng tôi có thể thấy cô ấy mỉm
cười. Ko tươi lắm nhưng đích thị đó là 1 nụ cười. Tôi
mở ví ra… Bằng rút trong ví của anh ra tờ polime 100 ngàn, chìa
cho tôi. Tôi quá mệt để hiểu ra là anh đang muốn làm
gì, nên trán tôi cứ nheo lại – “Sao vậy?” “Tờ bạc này là của Thục. Giờ tớ trả lại, để xóa lời hôm
ấy tớ nói.” “Lời nói nào?” “Tớ bảo nếu Thục đưa tiền cho tớ, thì ta xem như ko
biết nhau. Mà chuyện đó thì ko thể …” – Bằng cười và
mở lòng bàn tay tôi nhét tờ tiền vào đó. Lúc này mới
nhớ đến lời nói đó. “Giờ tớ là bạn trai Thục nhé!” – Câu nói thêm của
Bằng làm tôi chưng hửng – “Bạn trai cái.. gì?” Giọng cô ấy lớn làm anh lái xe cũng giật mình, tôi chỉ
buồn cười thái độ đó. Ý định của tôi đã quá rõ,
nhưng câu nói đó lại ko có chủ ý gì cả, 1 câu đùa
thường dùng của tôi thôi. “Thì tớ là bạn, mà là nam, nên là bạn trai. Trừ khi
Thục ko cho tớ là bạn.” – Tôi giải thích rồi mở cửa xe
– “Đến rồi.” “Bạn thôi. Bỏ chữ “trai” đi.” - Cô ấy nói và bước ra
khỏi xe – “Anh định thuê khách sạn cho tôi sao?” “Phải đấy. Thục cần nghỉ ngơi mà.” Bằng bước lên trước, nhưng rồi chợt quay lại – “Mà
bạn bè sao xưng hô nghe lạnh lùng vậy?” Lạnh lùng à? Có lẽ. Ko hiểu sao tôi có thể xưng “em”
dễ dàng với anh tài xế ở Hải Phòng, nhưng lại rất
khó khi nói chuyện thân mật với Bằng. Suy cho cùng
thì anh tài xế kia ko “gây nguy hiểm” cho tôi, còn
Bằng thì… khó nói lắm. Tôi chỉ lạnh lùng để tự vệ thôi. “Thường Thục nói chuyện với bạn mình thế nào?” “Thì…xưng tên.” “Như thế với tớ nhé.” – Anh ta nháy mắt rồi tiếp tục
tiến vào trong. Khách sạn Apollo. Tôi ko định thuê
khách sạn ở vì tôi sẽ bay trong vòng chưa đầy 6
tiếng nữa. Tôi chỉ định tìm nơi nào để nghỉ chân thôi. “Tôi ko thuê phòng đâu.” 41.Ngày 25 tháng 12 năm.. Thục nói cô ấy ko cần phải nghỉ lại phòng khách sạn,
và đề nghị sang chỗ nhà hàng ngồi. Tôi mở máy định
gọi An, thì cô ấy lại xuất hiện vừa đúng lúc. “Cậu… sao cậu…lại ở đây?” – An rất ngạc nhiên khi
thấy tôi, sau đó cô ấy nhìn sang Thục. Tôi ko biết diễn
tả thế nào ánh mắt của An lúc này, cô ấy hình như ko
vui lắm. “Tớ về sớm hơn mọi người chút thôi” – Tôi nói bằng
vẻ mặt tí tởn - “Tớ định gọi cậu, hôm nay cậu trực à?” “Đêm nay khách sạn có tiệc Noel nên tớ phải ở lại.” –
An trả lời tôi nhưng cô ấy chỉ nhìn Thục, người đang
im lặng lắng nghe cuộc trao đổi giữa tôi và An. Cô gái ấy có 1 đôi mắt sâu thăm thẳm, có hơi giống
đôi mắt của Bằng, nhưng nó ko nồng nhiệt thân
thiện như Bằng. Đó là 1 đôi mắt nhiều tâm trạng, đặc
biệt khi cô ấy cứ nhìn tôi. Điều đó làm tôi thấy không
thoải mái. Lần gặp trước ko như thế, cô ấy cười rất
32