- Á ! Mẹ ơi , nó giật tóc con ! Hu hu hu ... - Ả gào toáng lên ăn vạ .
Rõ là dơ ! Tự nhiên ra tát người ta mấy phát rồi khóc ré lên !
- Này ! Này , tóc giả này , có lấy không ? - Tôi chìa ra trước mặt cô ta .
- Giả đây ! - Phương giật phắt lấy bộ tóc giả và đội vội lên đầu .
- Này , cậu có biết "cái răng cái tóc là góc con người" không ? Thế mà cả răng lẫn tóc của cậu đều giả hết là sao hả ? - tôi lại gần và hỏi ( ko có ác ý đâu ^^ )
- Hỏi gì mà lắm thế ? Mà cô bao nhiêu cân thế ?
- Tui ... 47 kí - tôi nhành miệng ra cười .
- Thảo nào , suýt nữa thì đè tôi gãy cả xương sống .
Điên quá ! Con nhỏ này , sắp chết đến nơi mà còn già mồm . Tuy vậy , tôi vẫn cố hỏi thăm "Hoạn Thư" :
- Sao rồi ? Chết chưa ?
- Sắp ... mà cô có cái gương ở đấy không ? - ả hằn học .
- Này , cầm lấy ! - tôi gườm gườm .
- Á ! - Phương rú lên khi vừa nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương - Trời ơi ! Không thể tin được ! Đồ đọc ác ! Cô cũng là con gái sao không nhẹ tay một chút chứ ! Cào tróc cả phấn trên mặt người ta rồi đây này !
Chúa ơi ! Con điên mất !
- Đừng có mà tưởng bở ! Hôm nay chẳng qua là tôi chưa ăn sáng thôi ! Nếu không thì ... Vì thế tốt nhất là cô hãy tránh xa Quân ra , rõ chưa ? - vừa "chát" phấn , ả vừa hăm dạo tôi .
- Cô có vẻ rất thích sao chổi ! - Tôi thăm dò .
- Đúng ! Tôi học với cậu ấy từ hồi cấp hai , tôi thích cậu ấy từ năm lớp sáu , vì thế cô đừng có đến gần cậu ấy nghe chưa ?
- Cô thích sao chổi thật lòng à ?
- Nếu tôi nói tôi thích cậu ấy thật lòng thì cô sẽ rút lui chứ ! - Phương nhìn tôi như cầu khẩn .
Tôi thở dài , suy nghĩ một lát ...
- Không được đâu ! VÌ ... TÔI CŨNG RẤT THÍCH SAO CHỔI ! - để nói ra được câu này thật khó khăn , nhưng dù sao cũng phải tranh đấu một lần chứ ! Dũng cảm thật ! ( há há , mình cũng đáng khâm phục đấy chứ ) .
- Cô ... nói gì ? Cô thật cứng đầu ! Thôi , tôi sẽ tính sổ với cô sau ! Việc trước tiên cần làm là phải đi chỉnh sửa lại mái tóc và khuôn mặt đã ! Hãy đợi đấy ! Rồi cô sẽ phải hối hận , cậu ấy sẽ đá cô cho mà xem ! - rồi ả hất tóc quay đi . ( biết thế đã cắt phăng bộ tóc giả và ghè vỡ hàm răng giả của ả oài ! )
- Trên trời có mấy ngôi sao ... "chổi" nhỉ ?Giọng nói này chỉ có thể là ...
Cậu đứng đây từ bao giờ thế ?
- Từ lúc bắt đầu cuộc chọi trâu ! - hắn cười .
- Hay nhỉ ! Cậu thấy thế mà không biết đường vào can à ?
- Lúc đầu Quân cũng định vào can vì nghĩ "trâu Milu" sẽ yếu thế hơn ! Nhưng ai ngờ Nam sung sức cắn xé người ta không thương tiếc đến nỗi văng cả răng và tóc ra ! Ghê thật ! Bái phục lun !
- THế thì sao ?
- Chả sao ! Nhưng Quân vừa nghe thấy có ai đó nói rất thích "sao chổi" thì phải !
- Đâu ! Làm gì có ai ! Tai cậu có vấn đề à ?
- Chắc vậy ! Mà thôi , Quân cũng biết là cả đời này chẳng nghe được ai đó nói với mình điều gì đâu ! Uổng công hôm nọ mình tỏ tình trước bao nhiêu người ! - hắn thở dài ( dài khoảng 1cm ) .
- Thôi , đành về lớp vậy ! - hắn quay đi .
- Khoan !
- Sao ? Đổi ý rồi hả ? Chịu nói rồi hả ?
- Tôi định nói là ...
- Nói gì ? Quân đang nghe đây !
- Dưới chân cậu có rác ! Nhặt lên đi !
- Điên mất thôi !
- Hai người vẫn cãi nhau như thế thì sao trở thành một cặp được !
- TÙNG ! - lần đầu tiên cả tôi và ' hắn ' cùng đồng thanh .
- Ừ ! Tùng đến rồi nè ! Tùng nghỉ có mấy hôm mà hai người có cần xúc động thế không ? - Tùng trở lại với khuôn mặt dễ thương .
- Sao cậu lại đến đây làm gì ? Tưởng ốm liệt giường rồi chứ ! Chết chưa ?
- Tục ngữ có câu : người khoẻ mà rủa người ốm thì sẽ chết sớm ! - Tùng nhe răng cười .
- Tục ngữ này ở đâu ra thế ? - Quân trau mày .
- Tục ngữ do tôi vừa mới sáng tạo ra đấy ! Hì ! Thôi , tôi không thèm cãi nhau với "cái chổi" . Tôi đến là có chuyện muốn nói với cả hai !
- Tùng định nói gì thế ? - tôi lo lắng .
- E hèm ! Cậu lại đây ! - Tùng túm cổ áo Quân lôi lại . - Tôi mà còn nghe thấy cậu cãi nhau với "công chúa" của tôi một lần nữa thì đừng có trách ! Cậu ... à , hai người phải hòa thuận nghe chưa ?
bạn đang dọc truyện tại truyenteen9x.com chúc bạn online vui vẻ
- Cậu ... - Quân tròn mắt vì ngạc nhiên .
- Tùng à ...
- Nam nghe này ! Tên sao chổi này là người ... tàm tạm , ừm , tuy chỉ tốt bằng 1/10 Tùng thôi , nhưng cũng đáng để Nam chọn làm bạn trai một thời gian ngắn đấy ! Bao giờ Nam chán hắn thì đá hắn lộn cổ xuống cống rồi gọi Tùng nhá ! Há há há !
- Cái gì ? Cậu chán sống rồi à ?
- Không ! Tôi là người luôn lạc quan yêu đời ! Không có bẩn tính như một số người ! Dù sao thì cũng ... chúc ... hạnh phúc ! - Tùng nói rồi quay đi .
- Khoan đã Tùng ! - tôi nói .
- Tùng không sao cả ! Tùng nghĩ kĩ rồi ! Có lẽ Nam hợp với cậu ấy hơn Tùng ! Vì có tranh cãi , có hiểu lầm thì cả hai mới tìm được điểm chung trong đó ! Thêm một bằng chứng nữa chứng minh câu "ghét của nào trời trao của nấy" là chính xác 100% . Nam cố lên nha ! Hic , cảm giác của Tùng bây giờ như ... ông bố sắp gả con gái vậy ! Hu hu , cố lên con gái nhé ! - trông cái mặt cậu ấy kìa ...
- Thôi ! Tùng đi đây ! Tùng sẽ theo cái tên Minh gì đó học cách ... "kua gái" . Có câu : " kua gái là một nghệ thuật và người kua gái là một nghệ sĩ " ! Hì , bye "công chúa " !
- Theo cái tên Minh đó chỉ có nước ... còn cái khố mà mặc ! Dù sao ... tôi cũng , cảm ơ .. ơn cậu ! Tôi nghĩ là ... - Quân ngập ngừng .
- Ê ! Sao ông dám phỉ báng sư phụ tôi ! Được rồi ! Bắt tay cái nào "chổi " ! - Tùng chìa tay ra phía trước .
- Á ! Ông làm cái trò gì thế ? Bắt tay kiểu gì mà đau thế hả ? Ông chơi tôi à ?
- Tùng là người quân tử ! Có thù phải trả chớ ! Thôi , coi như xong hết nợ nần ! Friend ! - Nói rồi Tùng chạy biến . - Bye "công chúa" nhá !
Tôi phải cảm ơn Tùng vì những gì cậu ấy làm cho tôi hôm nay ! Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và cả thanh thản nữa ! Thật may vì mọi việc đã diễn ra như thế này !
- Ê ! Gì mà ngẩn tò te thế ? Định theo tên ấy hả ?
- Sao cậu thắc mắc nhiều thế sao chổi ?
- Đừng gọi sao chổi nữa ! Gọi Quân đi ! Đã đến lúc phải gọi Quân rồi đấy !
- Cậu mơ à ?
- Chả lẽ Nam định gọi Quân là sao chổi mãi à ? Gọi Quân đi , gọi Thường Quân đi ! Năn nỉ mờ !
- Thôi được rồi ! T ... Th ... Tổ quốc ơi !
- Sao lại là Tổ quốc ?
- Tổ quốc là tên đại diện cho Thường Quân rồi còn gì nữa !
- Cậu mà không gọi Thường Quân là ... không ổn đâu đấy ! - hắn đe doạ .
Tôi hít một hơi thật sâu và ...
- Thường Quân - Sao chổi ! Thế được chưa ?
Tôi cười và hắn cũng cười . Cầm tay hắn dạo quanh sân trường và thấy mùa đông năm nay thật ấm áp ! Dù thế nào thì hắn vẫn mãi là "sao chổi đáng ghét" của tôi !
HET
125