watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Ánh tà dương
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


như vậy mà. Đẩy tay của anh ra, cô xoay người, lên tiếng đã ra lệnh:
“Có hai việc, một, đi rửa bát, hai, đi tắm.” Thấy Chu Đông Dã bĩu môi không
chịu đi, Hàn Lương trừng mắt nhăn mũi, vẻ mặt ghét bỏ nói:
“Mẹ không cần đứa con hôi như vậy, đi tắm nhanh lên.”
Lời vừa nói ra, Chu Đông Dã liền đau đớn lết người tắm rửa.
Hàn Lương nghĩ, đêm nay người này bất bình thường như vậy, e rằng cả đêm mình
không thể an tâm. Cô dọn bàn, gấp hết các tài liệu sách vở, mở nhạc, rót một
ly sữa uống, chờ anh tắm xong quay lại.
“Mẹ, tắm cho con với.” Một câu của Chu Đông Dã khiến Hàn Lương phun sữa ra
khắp bàn, cô thầm cảm thấy may mắn vì thu dọn các ghi chép đúng lúc.
Lau dọn bàn xong, Hàn Lương đi vào phòng tắm đã thấy Chu Đông Dã trơ trụi nằm
trong bồn tắm lớn, làn da hấp hơi thoáng ẩn phấn hồng. Cô không thể không thừa
nhận, anh chàng này thật đúng là mê người, nhất là lúc ở trần.
“Sao đột nhiên lại gọi mẹ? Con không tự tắm được sao?” Hàn Lương thản nhiên nói.
“Nhưng mà, trước kia mẹ tắm cho con rất thoải mái mà, con lười cử động lắm.”
-Chu Đông Dã làm nũng, giọng nói khàn khàn nhỏ nhỏ.
Hàn Lương nghe thấy thanh âm đó của Chu Đông Dã, trong lòng run rẩy đáp:
“Hả, con nhớ rõ mẹ từng tắm cho con rồi á?” Cảm thấy hơi kỳ quái.
“Đương nhiên, mỗi ngày sau khi con về, mẹ đều tắm cho con mà.” Chu Đông Dã suy
nghĩ, mơ màng nói: “Nhưng mà gần đây, hình như không tắm nữa thì phải.” Nói tới
đây đột nhiên vươn tay muốn ôm: “Mẹ, con rất nhớ mẹ.”
Hàn Lương thật bó tay bó chân, thì ra trí nhớ của anh ta phân ra làm hai hệ
thống không liên quan tới nhau, say rượu là một người, tỉnh rượu là một người,
thế này có thể coi là nhân cách phân liệt hay không?
Hàn Lương cầm khăn mặt, bất đắc dĩ lại gần, trong lòng thầm nghĩ, tôi không cố
ý nhìn ngó sờ mó anh nhé, chính anh bắt tôi phải làm thế, về sau tỉnh ra đừng
có trách tôi đấy.
Vừa tới gần đã bị hai tay của Chu Đông Dã vươn ra ôm chặt, bước chân loạng
choạng, hai người đều ngã xuống bồn tắm, nước bắn ra tung tóe.
Chương 17
Hàn Lương bị chìm trong nước, theo bản năng nhắm chặt hai mắt. Lát sau khi mở
ra liền thấy gương mặt phóng đại của Chu Đông Dã cách mình chưa đến một cm,
nghe được cả hô hấp của nhau. Không rõ Chu Đông Dã đang say hay tỉnh, ánh mắt
rạng rỡ lấp lánh nhìn cô. Thân cận người khác như vậy khiến Hàn Lương cảm thấy
hơi kỳ quặc, định lùi về phía sau một chút, nào ngờ không thể động đậy.
Lúc này cô mới phát hiện, mình đã bị Chu Đông Dã đặt ở dưới thân, tư thế hai
người nằm trong bồn tắm không khỏi khiến người ta liên tưởng lung tung.
Hàn Lương đỏ mặt, nhất thời không nói gì. Trên người Chu Đông Dã thoang thoảng
mùi xà phòng, hô hấp nóng bỏng liên tục phả vào khóe miệng Hàn Lương, cũng yên
lặng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm, tựa như có tia sáng kỳ dị.
Không khí mờ ám khiến Hàn Lương cảm giác mê muội, trong lòng thoáng rung động.
Có một anh chàng khỏa thân đẹp trai như thế ôm chính mình, cho dù làm mẹ,
cũng rất khó không động tâm a.
Hàn Lương khe khẽ thở dài: “Chu Đông Dã, anh định hôn tôi à?”
Chu Đông Dã nghe vậy, khóe miệng nhếch lên cười, không hề đáp lời, cúi thấp
đầu xuống, hôn.
Chậm rãi tiếp xúc, mềm mại khẽ cắn, đây là một nụ hôn thật dịu dàng.
Môi rời ra, hai người đều cảm thấy cực kỳ ngọt ngào, Chu Đông Dã mỉm cười nhìn
môi Hàn Lương, lẩm bẩm nói: “Tôi thích.” Sau đó lại hài lòng hôn thêm mấy cái
nữa, xong không đợi Hàn Lương phản ứng đã đột nhiên gục xuống,
ôm Hàn Lương ngủ luôn.
Hàn Lương vẫn không nhúc nhích, nằm trong bồn tắm chờ hoàn hồn rồi liền quăng
luôn ngọt ngào của nụ hôn vừa rồi ra sau đầu. Thân mật cùng một con ma men
như vậy đúng là cả đời chỉ có một lần, lại còn phát triển đến mức này với
một chàng trai xa lạ, chính cô cũng không ngờ được. Thế này là thế nào?
Một hồi tuồng kịch không ai biết ngoài chính mình, nghe qua ‘độc đáo’ thật đấy.
Hàn Lương vỗ vỗ đầu, quyết định quên luôn chuyện vừa xảy ra, dù sao ngày mai
sau khi anh ta tỉnh lại cũng chẳng nhớ được cái gì.
Tiện thể tắm luôn cho cả hai, kéo Chu Đông Dã tới tận giường, Hàn Lương đã
mệt muốn chết.
Đối với Hàn Lương mà nói, hôm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, rất nhiều bất ngờ.
Công tác bàn bạc thành công, Đỗ Lộc xuất hiện, phút cuối còn xảy ra một màn
kịch tính. Hàn Lương rã rời, không còn sức lực và tinh thần làm việc tiếp,
phơi quần áo, dọn dẹp một lúc liền đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Chu Đông Dã tỉnh dậy nhưng không mở mắt, quấn chăn lăn về chỗ cũ. Đúng vậy,
chuyện ngày hôm qua, anh đều nhớ rất rõ ràng, rất chi tiết, nhất là nụ hôn kia.
Nếu nói đêm qua anh không say cũng không đúng, có điều chưa say đến mức
không biết gì như mọi khi. Ngày hôm qua anh dựa vào men rượu, cùng với bản
năng theo đuổi tình cảm của bản thân, làm ra một số chuyện mà bình thường
tuyệt đối anh sẽ không làm, thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ đến.
Bây giờ tỉ mỉ ngẫm lại, từng chút từng chút một, trong lòng Chu Đông Dã bắt
đầu thừa nhận, hình như mình đã thật sự yêu cô nàng quái dị Hàn Lương.
Yêu từ lúc nào, yêu như thế nào anh hoàn toàn không biết, chính là cảm thấy
mình không thể chịu được, không muốn nghĩ đến, cũng không chấp nhận cho cô
ở trong vòng tay một người khác, bên cạnh một người khác; chỉ hi vọng cô nhìn
anh, ở cùng một chỗ với anh, nấu cơm cho anh ăn, hôn anh, để anh có thể ôm
chặt cô vào ngực, làm tình cùng cô.
Rốt cuộc biết vì sao anh không đáp lại Phương Lam, rốt cuộc biết vì sao nghe
thấy tiếng của Đỗ Lộc tâm trạng liền buồn bực, rốt cuộc biết vì sao ở trước
mặt cô anh luôn thất lễ, cũng biết vì sao anh lại để ý đến sự thất lễ này
đến thế, vẫn lo sợ bất an. Nhưng, biết được tất cả thì đã sao?
Chu Đông Dã khép mắt, đột nhiên cảm thấy hơi sầu não, tình cảm như vậy đối
với một người đàn ông hơn ba mươi tuổi có thể coi là sự hủy diệt. Tuổi này
đã qua thời để nói yêu lâu lắm rồi, huống chi là yêu một cô gái cổ quái như
thế. Tình yêu nảy sinh thật kỳ lạ, nhưng xúc cảm lại rất mãnh liệt.
Vào buổi sáng sớm mùa đông, Chu Đông Dã thầm nghĩ trong lòng, vì sao anh lại
lâm vào hoàn cảnh như thế này? Haiz, thật đúng là hết hy vọng.
Chu Đông Dã đứng dậy, đến ban công lấy quần áo, chậm rãi mặc vào, cơm chưa
ăn đã rời đi, quyết định để bản thân bình tĩnh suy nghĩ về tương lai
của hai người.
Cuối tuần, mọi người đều rất bận rộn.
Công ty của Chu Đông Dã nhận thêm mấy case vào đợt Noel, Chu Đông Dã vất vả
ký hợp đồng, xã giao, lập dự án, nhớ Hàn Lương, trốn Hàn Lương.
Hàn Lương xây dựng bài thuyết trình hoàn mỹ của cô ngày càng hoàn mỹ,
buổi chiều đi dạy, buổi tối làm việc, sau nửa đêm và ban ngày ngủ, cuộc sống
trôi qua cực kỳ có quy luật, thật ra Chu Đông Dã không cần trốn cũng sẽ
không gặp được cô.
Hàn Hữu sống cùng Đỗ Lộc dưới một mái nhà, dù hay cãi nhau nhưng cũng không
đến nỗi nào, một người cố gắng muốn tiếp cận Hàn Lương, một người cố gắng
ngăn cản sự tiếp cận này. Cuộc chiến tấn công phòng thủ của hai người diễn
ra gay gắt kinh khủng.
Ngày trôi qua nhanh, cuối cùng cũng đến lúc bàn giao công trình, Hàn Lương
cùng trợ lý Tiểu An hẹn giờ, sáng sớm liền tới công ty.
Lúc này Chu Đông Dã đã đợi tại phòng khách, dẫn Hàn Lương vào cửa vẫn là cô
gái tiếp tân cô có thiện cảm từ lần trước.
Mời Hàn Lương vào phòng khách, tiếp tân lại mang cà phê đến, vừa đặt xuống
liền nghe thấy giọng nói mang chút bực bội của Chu Đông Dã:
“Lý Ngọc Ninh, cô là thư ký, không cần suốt ngày lượn lờ quanh đây,
chỗ Tiểu An có nhiều việc, cô qua giúp cậu ấy đi.”
Lý Ngọc Ninh giả làm tiếp tân chỉ cười cười nhìn Hàn Lương, không nói gì
ra ngoài.
Chu Đông Dã thấy Lý Ngọc Ninh tươi cười, không khỏi ảo não chống trán,
chính anh còn chưa rõ ràng, cháu gái đã vội thừa nhận, thật nguy hiểm.
“Anh thế nào rồi?” Hàn Lương làm mẹ của Chu Đông Dã đã quen, thấy bộ dạng
đau khổ của anh liền mở miệng quan tâm.
“Không có việc gì.” Chu Đông Dã cười cười, nhìn Hàn Lương.
Không hiểu vì sao, từ sau khi biết bản thân yêu cô gái này, anh liền mong nhớ
cô hơn hồi trước. Lúc chưa biết, chỉ cần khi anh ngủ cô ở buồng trong,
một hai tháng không thấy cũng không có vấn đề gì, nhưng vừa mới hiểu ra tình
cảm của mình, mới một tuần không gặp mà anh đã không thể chịu nổi.
Hàn Lương thấy Chu Đông Dã dùng ánh mắt tham lam nhìn chòng chọc vào cô,
trong lòng hơi sợ hãi, theo bản năng dịch về phía mép bàn, nói:
“Chu tổng, rốt cuộc anh bị sao thế?”
Chu Đông Dã nghe thấy xưng hô như vậy, không vui nói:
“Hàn Lương, cô gọi tên của tôi đi, đừng Chu tổng này Chu tổng nọ,
nghe kỳ quặc.”
Hàn Lương không đồng ý, đáp: “Chẳng phải bây giờ chúng ta đang thảo luận
công việc sao? Dùng cách xưng hô như nhân viên trong công ty là đúng rồi mà?”
“Ha ha, xưng hô không những không ảnh hưởng đến công việc, còn có thể gia tăng
động lực để làm việc nữa. Cho dù cô gọi tôi là Đông Đông, tôi cũng không cho
rằng cô thiếu chuyên nghiệp đâu.” Chu Đông Dã mỉm cười nói.
“Đông Đông?” Hàn Lương nghĩ, chẳng lẽ anh ta hành động theo bản năng, thật sự
coi cô là mẹ đấy à?
“Ừm, cô đồng ý gọi tôi như vậy, tôi rất vui, chúng ta bắt đầu thôi.” Chu Đông
Dã trực tiếp xem nhẹ giọng nói nghi vấn của Hàn Lương, coi như cô bắt đầu gọi
anh một cách thân mật.
“Được rồi, Đông Đông, đây là chương trình tôi đã chuẩn bị, về phần sắp xếp,
anh cứ thử một chút, tôi sẽ ở bên cạnh giải thích.” Hàn Lương thuận theo ý anh,
bắt đầu vào việc.
Chương 18
Chu Đông Dã chạy chương trình, vừa nghe giọng nói du dương của Hàn Lương giảng
giải, vừa thí nghiệm ứng dụng.
Lúc đầu Chu Đông Dã còn phân tâm vì Hàn Lương ở bên cạnh, mọi mặt đều nghĩ đến
cô, nhưng càng về sau càng kinh ngạc nghe cô nói, chương trình thuyết minh rất
đơn giản lại được Hàn Lương làm thành một hệ thống nhỏ. Điều tra, giới hạn
quản lý, mở rộng và phát triển mối nối, tất cả đều đầy đủ.
“Hàn Lương, hình như lúc trước yêu cầu của chúng tôi không phải như này.”
-Tuy Chu Đông Dã biết thành quả của cô tốt hơn những gì công ty mong đợi rất
nhiều, nhưng vẫn muốn hỏi nguyên nhân gì đã khiến Hàn Lương tốn công làm thêm
nhiều ứng dụng đến thế. Nhíu mày, dùng giọng nói máy móc dò hỏi.
“Ừm, Đông Đông tiên sinh nói rất đúng.” Hàn Lương gật đầu, nói:
“Nếu Đông Đông tiên sinh cảm thấy điều tôi làm là thừa, đơn giản thôi, chức năng
hủy bỏ cực kỳ dễ dàng, chỉ cần lựa chọn trong chương trình là có thể trở lại
theo đúng yêu cầu ban đầu của Đông Đông tiên sinh.” Hàn Lương tiến lên từ phía
sau Chu Đông Dã, thí nghiệm cho anh xem.
“Đông Đông… tiên sinh?!” Chu Đông Dã nhăn nhó, trong lòng hơi bất đắc dĩ.
Trên đời chỉ có duy nhất cô nàng Hàn Lương này đặt thêm từ ‘tiên sinh’ đằng sau
tên thân mật của người ta mà gọi đến gọi đi thôi. “Được rồi, Hàn Lương,
cô cứ gọi trực tiếp tên của tôi đi ―― Chu Đông Dã, tôi còn thấy dễ nghe hơn.”
Vừa rồi Hàn Lương vốn cố ý, vừa nghe Chu Đông Dã nói như vậy không khỏi cười
khẽ, hơi thở mơn trớn sau cổ Chu Đông Dã, kích thích anh ngứa ngáy cả người,
tay cầm chuột run lên một chút, Hàn Lương tiện thể nhận lấy, nói:
“Tốt, Chu Đông Dã, anh xem chỗ này…”
Hàn Lương ở phía sau Chu Đông Dã, vươn tay về phía trước cầm chuột, giải thích
ý tưởng của cô từng chút một. Đây chính là thứ cô làm ra, không cần nhìn cũng
biết phải nói gì, nói một hồi, Hàn Lương bất chợt phân tâm.
Tư thế của cô gần gũi với Chu Đông Dã, gần đến mức có thể gửi được mùi xà phòng
thoang thoảng trên người anh, thật giống hương vị đêm hôm trước hai người
hôn môi. Hàn Lương hơi hoảng hốt, cúi đầu nhìn thấy Chu Đông Dã nghe đến say
sưa, mái tóc gọn nhẹ nhàng rủ xuống cổ anh, dọc theo áo đi xuống, Hàn Lương
nghĩ đến hình dáng cơ thể cùng hương thơm tỏa ra từ anh, tim đập thình thịch.
Hàn Lương biết, đây là lần đầu tiên cô động tâm với anh chàng đã khỏa thân
trước mặt mình đến mấy tháng trời.
Không khí mờ ám tản ra khắp nơi, hai người đều cảm thấy thân thể mềm nhũn.
Cô tự nhủ, không khí khiến cho tim người ta đập gia tốc không nên tràn ngập
căn phòng khách hoàn toàn trong suốt thế này được, vì thế vội vã giải thích,
vài phút sau đã nói xong. Chu Đông Dã có vẻ rất vừa lòng, đứng dậy nắm tay
Hàn Lương nói: “Cảm ơn cô, Hàn Lương, còn hoàn hảo hơn tôi mong nhiều lắm,
tôi đưa cô đi phòng kế toán lấy tiền nhé.”
Bàn tay Chu Đông Dã dày rộng ấm áp, Hàn Lương thấy anh nắm tay cô không buông,
chính mình cũng không thấy phản cảm, xem ra cô động tâm thật rồi. Trong lòng H
àn Lương thoáng cười nhạo bản thân một chút, lúc trước luôn chối bỏ mối quan
hệ vì sợ chuyện sẽ ra thế này, nhưng cuối cùng vẫn tránh không được.
Hàn Lương nhẹ nhàng rút tay, gật đầu cười, theo sau Chu Đông Dã rời phòng khách.
Chu Đông Dã dày dạn kinh nghiệm, sao lại không biết sự thay đổi của Hàn Lương,
giao tiền xong, Chu Đông Dã nói: “Hàn Lương, cô muốn đi đâu, tôi tiễn cô.”
Hàn Lương nhìn biểu tình nghiêm túc mà ân cần của Chu Đông Dã, ánh mắt như có
lửa đang âm thầm thiêu chính mình. Chu Đông Dã như vậy khiến Hàn Lương mơ hồ
sợ hãi, nhưng ngược lại cũng hưng phấn. Máy móc nở nụ cười, khẽ gật đầu,
cô im lặng đi theo anh.
Chu Đông Dã mở cửa xe cho Hàn Lương, chờ cô vào rồi đóng cửa, sau đó mới đi
đến vị trí lái xe ngồi xuống.
“Cô muốn đi đâu?” Chu Đông Dã nghiêng đầu nhìn Hàn Lương.
“Phố Nam Bình.” Hàn Lương cũng nghiêng đầu nhìn Chu Đông Dã. Thấy mắt Chu Đông
Dã nhìn mình không chớp, sáng rực như đuốc, tình hình giống hệt đêm đó,
cô không khỏi buồn cười, chẳng lẽ trước khi muốn hôn, anh bắt buộc phải mang bộ
dáng dọa người như thế này sao?
Hàn Lương đợi nửa ngày cũng không thấy Chu Đông Dã hôn mình, xe cũng không nhúc
nhích, đành phải thở dài, rướn người qua, giữ lấy cằm của Chu Đông Dã đang
ngẩn người nhìn mình, kéo lại gần, hôn lên.
Đang hôn môi chợt nghe thấy tiếng thở dài thỏa mãn của Chu Đông Dã, ánh mắt
chậm rãi khép lại. Anh gần cô như vậy, gần đến mức có thể thấy lông mi khẽ run
rẩy vì nụ hôn của cô. Thật là xinh đẹp, Hàn Lương nghĩ, ôm đầu anh càng hôn
càng sâu, mở to hai mắt nhìn gương mặt Chu Đông Dã càng ngày càng đỏ,
hô hấp càng ngày càng dồn dập, cánh tay ôm mình cũng chặt dần, Hàn Lương dùng
đầu lưỡi nhẹ nhàng rê qua môi trên của Chu Đông Dã, vừa lòng nghe thấy anh
thấp giọng rên rỉ.
Môi rời môi, nới lỏng ôm ấp, nhìn Chu Đông Dã chậm rãi mở mắt, con ngươi lấp
lánh ánh lệ, mê man làm say lòng người. Một Chu Đông Dã toàn thân hỗn độn,
mặt mày hàm xuân như vậy thật sự mê người, trong đầu Hàn Lương tràn ngập cảnh
tượng ảo ảnh kiều diễm, gần như muốn rên lên, lại chỉ có thể phát ra tiếng
thở dài từ đáy lòng: “Chu Đông Dã, anh thật đẹp.”
Gương mặt Chu Đông Dã chưa hết đỏ, giọng nói khàn khàn, lẩm bẩm nói:

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 20