- À... Em nhớ rồi_ nó nhàn nhạt nói_ hình như hôm đó anh còn bị Ana chửi cho té khói vì can tội giẵm lên giày cao gót thì phải?
- Em vẫn như ngày xưa nhỉ? Lạnh lùng, vô cảm_ Kang In nhăn mặt_ Mà em toàn nhớ những cái xấu của con trai bọn anh vậy nhỉ? Mấy vụ tỏ tình hoành tráng nhất quả đất thì em lại ko hề bổ sung vào bộ não tẹo nào. Chán thật! Em như bị đứt dây cảm xúc ý!
Nó vẫn thản nhiên ko chút cảm xúc, ngắn gọn nói khiến Kang In muốn bật ngửa:
- Anh bây giờ mới biết hả?
- Trời ơi! Xỉu mất!
Nhân viên từ nãy tới giờ hoá tượng. Gì mà tỏ tình? Gì mà màn tỏ tình hoành tráng nhất quả đất? Cái gì là đứt dây tình cảm? Họ quen biết nhau?
- Mà... Em tới đây làm gì?_ Kang In đổi chủ đề, hỏi nó.
- À, em...
- Thưa tổng giám đốc tôi đã tới!_ Thư kí Elly từ thang máy vội vàng chạy tới_ giám đốc tới lâu chưa ạ?_ quay sang Kang In_ Chào phó giám đốc!
- 9 phút 52s_ nó nhìn đồng hồ, lạnh giọng_ được rồi, Elly cô chuẩn bị họp công ty đi. Phải xử lý hết vụ này.
- Dạ. Tôi biết rồi, thưa tổng giám đốc!
Thư kí đi mất. Nó quay lại nhìn đám tượng đang mắt chữ 0 mồm chữ A, thấy buồn cười lắm nhưng ko thể cười, đành đổi sang giọng lạnh lùng run sợ:
- Mấy người này sao vậy? Ko nghe thấy hả?
- Tổng... Tổng giám đốc... Là... Là em hả?_ Kang In lắp bắp, nhìn nó.
- Đúng! Chuyện này nói sau. Bây giờ đi chuẩn bị họp giải thích cho tôi vụ ăn cắp tài liệu vừa rồi_ nó nói xong bỏ đi để lại cơn gió lạnh thổi vù vù vào mấy người kia.
- Tổng... Tổng giám đốc... Là Nguyễn Bảo Nhi sao? Một trong Nhị công chúa tài năng?!? Trong phòng họp lúc này phải phát biểu một câu rằng đây là một nhà bằng băng chứ ko phải là nhà bình thường. Ai cũng toát mồ hôi lạnh khi nhìn thấy vị chủ tịch cũng như vị tổng giám đốc đáng quý này. Nó chỉ ngồi im lấy tay gõ gõ lên bàn, tạo thành những tiếng âm thanh khô khốc. Y như một cuộc tra tấn tinh thần vậy. Mọi người đều thầm kêu than xin chấm dứt cái kiểu đe người khủng khiếp này. Thà rằng quát mắng ầm ĩ còn đỡ hơn bây giờ. Ngay cả ngài Kang In đáng quý của chúng ta cũng đang trong hiện trạng đông cứng ko dám ho he gì. Cuối cùng nó cũng \"nhân từ\" mở miệng nói nhưng đều làm tất cả rùng mình:
- Nói! Tại sao lại như vậy? Phó giám đốc Kang, anh giải thích cho tôi!
Kang In ớn lạnh. Tuy là người đã từng quen biết với nó nhưng anh ko ngờ rằng nó lại lạnh lùng và đáng sợ như vậy:
- Thưa... Thưa chủ tịch...
- Gọi tôi là Tổng giám đốc_ nó cắt ngang_ những lúc này ko dùng đến chức danh chủ tịch điều hành công việc. Phó giám đốc Kang, chẳng nhẽ anh mới làm việc ở đây có hai tháng nên ko biết quy củ?
- Xin... Xin lỗi Tổng giám đốc_ Kang In hơi run run trước khí thế của nó, nhưng rồi vẫn cố gắng bình tĩnh tối đa để báo cáo công việc_ Về việc tài liệu quan trọng bị rớt vào công ty đối thủ, đó là do mạng của công ty đã bị phá mật khẩu bảo vệ. Có lẽ đó là do người làm trong công ty phá. Hơn nữa, người đó rất rành về vấn đề này.
- Hacker?_ nó nhíu mày_ Điều tra cặn kẽ cho tôi. 3 ngày, đúng giờ này ba ngày sau mấy người phải điều tra xong cho tôi. Ko mấy người tự biết hậu quả.
- Vâng, thưa Tổng giám đốc_ Kang In thở phào, cung kính.
- Tăng ca làm bản tài liệu mới cho tôi. Hoàn thành trước một tuần, nhớ đó!
- Vâng!_ người trong phòng họp đồng thanh.
Nó đứng dậy kết thúc cuộc họp. Mọi người đứng dậy theo. Nó nhớ ra điều gì đó, đành mở miệng nói tiếp, mang một chút đe doạ:
- Còn nữa. Cấm ko được tiết lộ chuyện tôi trở về. Nói với tất cả nhân viên khác nữa. Nếu ko...
Mọi người lạnh xương sống, ko tự chủ mà gật đầu. Hài lòng, nó nói tiếp:
- Và... Thay toàn bộ nhân viên tiếp tân cho tôi. Thái độ như thế ko thể chấp nhận được!
Gật đầu tập 2.
Nó rời khỏi phòng là lúc toàn bộ nhân viên thở mạnh một tiếng, nghĩ lại mà rợn người. Ko ngờ một cô gái mới có tầm 16, 17 tuổi mà sức sát thương lớn đến vậy. Thế này thì ko chết vì bệnh tật thì cũng chết vì khủng bố tinh thần mất!
Nó về biệt thự nhà mình ở Mĩ. Nó khá nhỏ so với căn biệt thự ở VN. Nhưng nó lại thích căn biệt thự này. Đập vào mắt khi bước vào cổng là Hoa hồng đen và xanh xếp xen kẽ với nhau. Cây phong lan rất quý được xếp thành một hàng treo cao dọc đường đi. Căn biệt thự màu trắng tương phản với màu hoa ko gây chói mắt mà rất hài hoà với nhau.
Phòng khách bên trong là một trong những khu vực kiến trúc đẹp nhất biệt thự. Đồ đạc trong này chủ yếu là bằng pha lê và thuỷ tinh. Bật đèn lên, tất cả đều lung linh đến lạ kì. Nó bước nhẹ lên căn phòng luôn luôn chỉ hai màu: đen và trắng.
Nhấc chân tới giường, nó nằm phịch xuống. Quá mệt mỏi! Vừa tới Mĩ là nó lao đầu vào công ty giải quyết công việc. Cũng là để muốn hình ảnh một ai đó tránh xa mọi suy nghĩ trong đầu. Một người mà ai cũng biết là ai...
Một giọt nước khẽ rớt ra trôi theo gò má bé nhỏ. Tim nó vỡ vụn. Thà rằng nó ko thừa nhận tình cảm của mình, cứ mặc nó lặng lẽ trong đáy trái tim... Như vậy có lẽ tốt hơn chăng?
~
Một nơi xa nào đó, có người vẫn đang chơi đùa với một cô bé mà vẫn chưa biết gì. Chỉ thấy... Trong lồng ngực chợt nhói lên rất đau...
Mặc dù...
Ko biết người con gái mình yêu đang cách mình rất xa...
Và giọt nước đó tràn trên khoé mắt cô ấy...
Khóc thầm...
Yên lặng...
~end chap 17~
0
Chap 18 (chap cuối)
Ba năm sau...
Trong văn phòng giám đốc tập đoàn Pink.
- Anh hai, chuyện này là thế nào?_ một cô gái tầm 20 tuổi khuôn mặt tức giận, đập tờ báo xuống nhìn chàng trai bên cạnh
Chàng trai cười cười, tay vẫn đang nhâm nhi tách cà phê nhàn nhã trên ghế salong, chờ cơn tức của cô gái qua đi mới cất giọng nói:
- Anh chỉ muốn tốt cho em thôi. Em ko thấy vậy sao?
Cô gái vẫn lườm lườm chàng trai đang cực kì thoải mái ấy, trong bụng một cục tức:
- Tốt? Anh nghĩ vậy sao? Tốt mà thông báo cho cả thế giới này biết em là chủ tịch Pink và em đã quay lại điều hành ư? Hả?
Đến lúc này chàng trai thu lại vẻ nhàn nhã lúc trước, nhíu mày nói với cô gái, giọng mang đầy vẻ tức giận:
- Thế em nghĩ định giấu tới bao giờ nữa? Một năm, mười năm hay cả đời? Em ko thể trốn tránh bất cứ điều gì mà phải đối mặt với chính nó chứ! Điều em thật sự muốn giấu là điều gì đây, Băng Băng?
Nó- Nguyễn Hàn Băng Băng đang tức giận bỗng nhiên sầm mặt xuống, vẻ hoảng loạn hiện rõ trên đôi mắt. Điều đó ko qua khỏi mắt anh, Quân liền tiếp tục công kích nó:
- Em xem em hiện tại mình như thế nào đi! Ba năm nay em như một cái máy ko cảm xúc, chỉ biết công việc và công việc thôi! Em tự coi mình là cái gì vậy Băng Băng? Là con người hay rôbốt biết nói và hành động theo ý mình? Ba năm nay hai nhìn em như vậy quá đủ rồi!_ hít một hơi dài, Quân nói tiếp_ Ngay chuyện trở về Mĩ và làm việc em lại ko nói cho ai biết, kể cả cô bạn Ana thân nhất của em và người đang rất y... À ko, Minh Tuấn. Em có biết họ rất lo cho em ko? Ko thư từ, ko email, ko lấy một cuộc gọi tới. Em có nghĩ tới cảm xúc của mọi người ko hả?!?
Nó vốn rất hoảng loạn, bây giờ lại nhắc cái tên \"Minh Tuấn\" khiến nó càng hoảng loạn hơn. Ở trước mặt anh hai của mình, nó ko kiềm chế được cảm xúc mà cứ thể hiện hết ra. Bề ngoài, nó là một con người mạnh mẽ nhưng thực chất nó có một tâm hồn rất yếu đuối, cần sự bảo bọc che chở mà thôi.
Nó hơi lắp bắp nói với Quân, tinh thần ko hề tốt chút nào:
- Em... Ko có chuyện gì giấu mọi người cả. Chỉ là...
- Chỉ là sao?_ Quân hỏi ngược lại pha chút bực tức.
- Ko, ko. Chỉ là... Em muốn tự lập ko liên quan tới ai thôi_ nó ngoái đầu ra chỗ khác, ko dám nhìn thẳng vào mắt Quân.
- Vậy sao?_ Quân cười khẩy_ Em nghĩ với lý do đó hai sẽ tin lời em hả? Em đã tự lập và sống từ năm 11 tuổi rồi đó thôi. Thành lập Pink cùng với Ana và đưa nó trở thành tập đoàn rất lớn mạnh như...
- JS_ nó cười nhạt cắt ngang lời Quân_ từ khi thành lập công ty, thực ra Pink lúc đầu phải dưới sự bảo hộ của JS mới tồn tại được. Mặc dù ko nói nhưng em hiểu tất cả. Họ ko nói với em vì biết em sẽ từ chối nhận sự giúp đỡ. Chỉ vậy thôi!
- Cho dù là thế đi_ Quân hạ giọng, nhưng rồi cứng miệng nói tiếp_ Nhưng chỉ nhờ sự bảo hộ đó làm sao công ty phát triển như ngày nay chứ? Em có suy nghĩ điều đó ko?
- Tất nhiên là có_ nó nhàn nhạt thở dài_ Đúng!
- Thì vậy_ Quân trầm giọng nói tiếp_ Đó ko phải là lý do em trốn tránh.
- Em...
Cốc cốc cốc!
- Ai đó? Vào đi_ nó trở lại vẻ mặt băng giá và giọng nói lạnh lùng nghiêm túc khiến người khác phải rùng mình ớn lạnh.
- Là tôi, thưa chủ tịch_ thư kí bước vào, mặt lấm tấm mồ hôi do sự ảnh hưởng của câu nói của nó_ Tôi muốn báo cáo lịch làm việc ngày hôm nay và đặc biệt là chúng ta có họp của hội đồng ban quản trị. Tôi...
- Được rồi. Cô ra ngoài đi!_ nó cắt ngang lời thư kí_ mang cho tôi lịch đây là được.
- Vâng_ thư kí cúi đầu rồi vội vã đi ra ngoài. Thà ở địa ngục còn tốt hơn ở đây nữa. Ko khí trong này như muốn đè chết sinh mạng bé nhỏ của cô vậy.
Quân nhìn thấy vậy cũng chỉ biết thở dài.
\" Nguyễn Hàn Băng Băng, bao giờ em mới thoát khỏi cái vỏ bọc này đây? Lạnh lùng... Khó đoán... Đâu phải em chứ?\" Nó trở lại về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi và rất nhiều những điều ngoài ý muốn. Nó vốn chưa chuẩn bị bất cứ thứ gì cho sự xuất hiện của mình với toàn thể những người trong giới kinh doanh. Sở dĩ, ngoài lý do nó muốn giấu ra, nó ko muốn lộ diện vì còn rất ghét tiệc tùng với các công ty làm ăn. Nó ghét sự hào nhoáng của nó. Họ chỉ cố lấy lòng những công ty lớn để trục lợi cho công ty của chính mình mà thôi. Thật giả tạo!
Tiếng chuông biệt thự vang lên đánh thức suy nghĩ của nó. Nó hơi nhíu mày kì lạ. Giờ này ai gọi cửa chứ? Rất ít người biết được nhà nó cơ mà? Nhưng rồi nó cũng đứng dậy đi ra cổng.
- Xin hỏi là...
Chưa kịp dứt câu, nó đã bị một thân ảnh tới ôm chặt mình, kèm theo tiếng nấc não nề:
- Băng Băng... Bà đi... đâu suốt ba năm qua vậy hả? Bà có biết... tôi lo lắng lắm ko? Sao bà ko gọi cho tui lấy một cuộc gọi? Ko có lấy một cái nhắn tin bảo bà ko sao? Rốt cuộc bà có coi tui là bạn của bà ko hả? Sáu, bảy năm nay bà nghĩ tui là ai hả? BĂNG BĂNG!!!
Nó rất bối rối nhìn trân trân vào thân ảnh đang ôm mình khóc thảm thiết đó. Cuối cùng, nó chỉ có thể cất nhẹ một tiếng, giọng man mác buồn:
- Ana, xin lỗi.
Ana nghe xong, vội đẩy nó ra và thét lên:
- XIN LỖI? BÀ TƯỞNG MỘT CÂU XIN LỖI LÀ XONG SAO? BỌN TUI TÌM BÀ RÒNG RÃ SUỐT BA NĂM MÀ BÂY GIỜ CHỈ ĐỔI LẠI ĐƯỢC MỘT CÂU XIN LỖI CỦA BÀ THÔI HẢ? BÀ QUÁ ĐÁNG CŨNG PHẢI CÓ MỨC ĐỘ THÔI CHỨ!
Nó thất thần. Nó đã vô tâm như vậy thật sao? Nó đã bỏ mặc bạn bè mà chỉ nghĩ tới chính mình, ko hề quan tâm tới cảm nhận của người khác. Nhìn cô bạn Ana đang khóc mà nó thấy tự khinh chính bản thân mình. Khoé mắt rớt ra một giọt nước khẽ trôi theo gương mặt nó và
rơi xuống tạo thành một tiếng \"tách\" rất nhỏ trên mặt đất. Nó nghẹn giọng, cảm thấy khó nói hơn bao giờ hết:
- Tui... Xin lỗi... Tui có lỗi với bà... Tui ko biết. Ana lại một lần nữa chạy tới ôm nó và khóc. Nhưng khác một điều là nó cũng khóc theo mặc dù ko ra tiếng, cắn môi nhìn cô bạn có thể khóc thoải mái trong vòng ôm của mình ko chút do dự. Đôi lúc, nó cũng muốn được khóc như thế...
5 phút...
10 phút...
15 phút...
- Được rồi, đừng khóc nữa. Mau vào nhà đi_ nó dỗ Ana_ ko là tớ đi nữa bây giờ. (dỗ hay doạ đây)
Nghe thấy câu nó đi thì Ana vội nín khóc, gật đầu lia lịa rồi theo nó vào nhà. Ngồi xuống ghế trong phòng khách, nó im lặng một lúc lâu mới nói:
- Ana, bà bây giờ có thể hỏi tui mọi điều. Nhưng sẽ có một số câu tui ko thể... trả lời bà được...
- Tui biết rồi_ Ana nói nhỏ_ Ba năm nay... Bà ở đâu?
- Ở đây_ nó thản nhiên nói_ làm việc ở đây luôn.
- Tui ko đùa_ Ana cau có_ Bà đâu có ở đây. Tui tìm hiểu rồi mà! - Ko hề đùa và cũng ko muốn đùa_ nó nhàn nhạt nói, tay cầm cốc trà_ Tui có cho phép ai nói đâu mà họ dám hó hé. Mất việc như chơi!
- Bà...!_ Ana định nhảy dựng lên, nhưng rồi cũng bình tĩnh lại_ Câu tiếp theo... Tại sao bà đi mà ko nói cho ai biết? Muốn đi cũng phải nói chứ?
- Tui có nói!_ nó nhún vai, nhìn bộ mặt ngơ ngác con nai vàng của bạn mình ý hỏi ai thì nó suýt phì cười_ Anh hai! Về sau còn có papa của tui nữa!
- C.á.i... G.ì_ Ana điên tiết_ thế mà cũng nói cho được hả?
- Bà hỏi thế nào tui trả lời vậy_ bình thường như cân đường hộp sữa (=.=\")
- Ok ok! Câu tiếp theo_ Ana tức đến run hết đôi vai, tự nhủ cố nhịn, rồi sắc giọng bắt đầu trầm xuống, hơi lấp lửng_ Lý do... tại sao cậu bỏ đi... trong ba năm qua? Nó im lặng ko trả lời. Cái vẻ mặt khá thoải mái của nó lúc nãy bây giờ đã biến sắc thành gương mặt tối tăm và mang cái gì đó rất u buồn. Nhưng chỉ thoáng qua trong vài giây, sắc mặt của nó trở lại vẻ bình thường.
- Câu này... Cho phép ko trả lời_ nó hơi lạnh giọng pha chút buồn bã.
Ana thấy rất khó hiểu nhưng cũng ko muốn nó buồn nên cũng đành cho qua.
\"Làm sao tui nói cho bà biết được. Lý do đó... Là hắn... Minh Tuấn... Tui thích hắn... Nhưng hắn đã thích người khác... Một cô bé rất dễ thương... Tui phải quên hắn... Muốn trốn tránh hắn... Vì thế, tui đã biến mất để quên hắn... Nhưng ba năm nay... Tui vẫn chưa thể thoát được cái hình ảnh hắn trong đầu mình. Tuy vậy, tui cũng sắp đối diện với hắn rồi... Đến đâu thì đến...\"
- Được rồi! Câu cuối cùng... Mấy năm vừa rồi, bà cảm thấy mình như thế nào? Vui? Buồn? Cô đơn? Mệt mỏi? Câu hỏi khiến nó bần thần suy nghĩ. Cảm giác thế nào ư? Là thế nào?
- Câu này... Mạn phép ko trả lời_ nó nhàn nhạt lên tiếng, nhanh chóng đổi chủ đề_ Ana, Key và Ken sao rồi?Ana vẫn mải suy nghĩ về câu nói của nó mà ko trả lời. Nó có nói điều gì khó hiểu đâu? Thật là...
- Ana! Ana!
- À, hở?_ Ana giờ mới định thần lại, ngơ ngơ mặt lên ý hỏi nó.
Nó đành thở dài nhắc lại câu và nhân tiện bổ sung:
- Key và Ken đâu? Họ thường hay đi cùng bà cơ mà? Sao qua bà qua Mĩ ko thấy mặt họ? Và còn..._ nó lấp lửng nhưng rồi lại bỏ qua_ À thôi hết rồi!
- Ừm..._ Ana vẫn chưa chú ý lắm_ Key à... Cậu ta đi lưu diễn bên Hàn ko được về lúc này nên chưa thấy mặt. Nếu ko thì bà biết rồi đó. Còn ông xã mình..._ nhận ra mình nói hố, cô vội sửa lại_ À nhầm Ken thì nói đang bận gì đó nên chưa thể tới. Hì. - Ừm. Ông xã?_ nó mặc kệ những câu Ana nói, để ý mỗi từ \"ông xã\" mà Ana vừa phát biểu_ Từ khi nào tên Ken làm chồng bà rồi vậy?
- Ơ... À... Thì... Thì gọi vậy thôi... Có... Có cái gì đâu!_ Ana cảm thấy sắp nguy hiểm, nhích người ra sát thành ghế.
Nó đột nhiên nhếch mép cười nham hiểm khiến Ana rùng mình méo mặt. Trở lại vẻ bình thường, nó nhắm mắt uống trà rồi nói giọng khó hiểu:
- Vậy hả? Thế sao lắp bắp như gà mái đẻ vậy? Ko khai thì tui sẽ nói bí mật của bà.
- Bí mật gì? Tui chả có bí mật gì hết á!_ Ana nghếch mặt lên nhìn... trần nhà.
- Thế sao? Chuyện hôn ước... hơn ba năm trước thế nào? Muốn tui nói ko?
- Bà cứ việc nói_ Ana cười \"chói loá\"_ tui ko cấm.
Nó nhìn thấy nghi nghi. Suy tính một hồi, nó tiếp tục \"sự nghiệp\"
- Uầy! Chà chà. Vậy thì nên khẩn trương lên mới được. Mai mình gọi điện_ nó vẫn nhìn Ana kích đểu. - Mời! Alô bây giờ cũng được_ Ana bây giờ ko để ý tới nguy hiểm cận kề trước mặt, vẫn sung sướng nói chơi nó.
- Sao vậy?_ nó cười nửa miệng chơi câu cuối cùng_ Tên Ken... Tên đó biết hả?
- Ko những rất biết mà anh ấy chính là vị hôn phu..._ nói tới đây Ana bịt miệng lại. Ôi trời ơi!
157