nhanh : -tử hàn tại sao em lại ngốc đến như vậy tử hàn chủ tịch hét lên : -triết vũ mày ... mày làm gì vây nhã kỳ mỉm cười : -không sao đâu nhưng con thua rồi mạnh khương cũng chạy theo tiếng bàn tán vang
lên với chiếc váy trắng tinh khiết nhã kỳ lầm lũi bỏ
vào trong nước mắt ko ngừng rơi : -tử hàn cô giỏi lắm đừng làm sao nhé cô là tất cả
của triết vũ đấy Lúc tớ buồn nhất. . . • Là giây phút tớ nhận ra. . . • Trong cậu, tớ không hề tồn tại! • Cũng là lúc tớ hiểu ra rằng... • Không có tớ, cậu vẫn hạnh phúc đấy thôi! . . . • Buông tay - là điều tớ chọn để tốt cho tất cả. • Người ta bảo kẻ ra đi là kẻ mạnh. . . • Vậy tớ là kẻ - chiến - thắng- mang đầy vết thương. . . ! -nhanh lên mất máu nhiều quá . -không xong rồi tim đã ngừng đập rồi mau kích
điện triết vũ ngồi khuỵ xuống hai hàng nước mắt rơi
phải nước mắt này chi dành tặng cho một con
ngox một con nhỏ luôn làm phiền anh luôn làm
anh khổ tâm nhưng anh chỉ khóc vì em thôi ngox
ạ _tử hàn hãy nói đi em se ko sao phải sao các bác sĩ mệt mỏi bước ra triết vũ hỏi gấp : -bác sĩ... bệnh nhân trong này.. -ơ anh là.... -tôi là bạn trai của bệnh nhân -hơ các bác sĩ nhíu mày rồi nói : -chúng tôi đã cố gắng hết sức bệnh nhân đã qua
khỏi nhưng phải sống thực vật triết vũ như rơi xuống mười tám tầng địa ngục : -lâm triết vũ anh muốn chết hả -lâm triết vũ tôi nguyền rủa anh -nhưng tôi khát nước thế thì làm sao mà học được
cơ chứ - nè bài văn này tôi đắc ý lắm nhé Một chục chị bộ đội đội một chục hột vịt lộn bị một
bọn lạ mặt chặn lại tại cột trụ điện, chục chị bộ đội
sợ chạy lại gọi một chục cụ bộ đội, chục cụ bộ đội
chạy lại định nện bọn lạ mặt một trận, bọn lạ mặt sợ
chạy, chục cụ bộ đội rượt kịp, bọn lạ mặt bị đập
nện, một bị xệ ruột, một bị xệ thận, một bị xệ mọi bộ phận. Một chuyện thật tội nghiệp. -cô điên à -tử hàn sao lại không............... -ê cậu thanh niên hồi nãy là bạn trai bệnh nhân bị
thực vật ấy hả -ừ hìn cũng được sao mà quen một phụ nữ đã gần
60 tuổi chứ -ai bít à mạnh khương sững sờ nhìn triết vũ : -cậu làm sao vậy sao lại đứng đây về thôi -tôi không về tôi muốn ở lsji đây với cô ấy -với bà già đó đó hả triết vũ ngước mặt lên : -hu hu bà ngoại ơi sao bà ra nông nỗi này hu hu
hu -mẹ ơi hu hu hu lúc này triết vũ không biết khóc hay cười tử hàn nhìn ra ngoài những đám mây bồng bềnh
trôi : -a lô ba con nghe đây -con đi thật sao -ừ con muốn nghỉ ngơi một thời gian đừng lo 3
năm nữa con sẽ quay về với ba mà -đầu con không sao nữa -ha ha ha không chỉ trầy sơ sơ thôi mà hình như
mới nãy có một vụ tai nạn con vấp té làm mất cái
điện thoại của con rồi -cái con bé này -hi hi thôi chào ba -ừ chào con Câu nói Mình chia tay -e không hề muốn !! - Nhưng để a được Hạnh Phúc. . . -e sẽ là người buông - Vì e ngốc... - Nên giọt nước mắt e rơi chưa bh là đủ - Hài lòng không a. . . - Khi thấy trái tim e có những vết thương khôg thể
lành... nhã kỳ phì cười : -con nhỏ đó thật là.... -anh xin lỗi..chúng ta... triết vũ che miệng triết vũ lại : -không cần nói nữa đâu anh không cần cưới em
nữa -nhưng... nhã kỳ nhìn vào khoảng không rồi cười : -thật ra chúng ta chưa hề có gì cả đâu -sao -chắc anh thù em lắm phải không triết vũ im lặng nhã kỳ nói tiếp : -em đã từng cho rằng chỉ cần ở gần nhau hơn em
sẽ làm anh yêu em nhưng em đã lầm anh chưa hề
thuộc về anh..... -nhã kỳ anh.. -anh đi đi em không muốn gặp lại anh nữa nhưng
em sẽ không buông tha cho anh đâu nếu có kiếp
sau chắc chắn em sẽ tìm ra anh trước đấy nhã kỳ bỏ chạy đi giọt nước mắt long lanh rơi
xuống triết vũ đi dạo quanh công viên : -nếu có một điều ước anh ước rằng chỉ một lần
thôi anh muốn gặp lại em tử hàn 3 NĂM SAU..... ĐẠI HỌC HOWART -trời ơi đẹp quá đi triết vũ em yêu anh...mạnh
khương I LOVE YOU mạnh khương nhún vai thở dài : -hazzi đẹp trai thật là khổ -thôi đi thật phiền phức triết vũ mắt không rời cuốn sách : -a..anh triết vũ..... một cô gái vô cùng xinh đẹp gương mặt ửng hồng
tay nắm chặt một lá thư : -xinh anh hãy nhận lá thư này -oa là hoa khôi năm nhất đó mạnh khương cười gian nhìn anh : -xin lỗi tôi đang bận -nhưng em... cô gái định lại gần anh thì triết vũ đẩy cô ra lạnh
lùng : -tôi ghét bọn con gái ko biết vô liêm sỉ -thế anh thích loại con gái kiểu nào em thật lòng
thích anh mà -có cố đến mấy cô cũng không bằng được người
con gái đó đâu triết vũ bỏ đi để lại cô gái đáng thương đang ngồi
khóc tức tưởi mạnh khương thở dài : -nhóc à tên đầu gỗ đó là thế đấy dừng mơ hão
nữa mạnh khương lắc đầu thương hại bỏ đi . cô gái tên
mỹ hương hoa khôi năm nhất đứng dậy : -hứ làm gì chảnh vậy ỉ đẹp trai muốn làm gì thì làm
sao chị đây đéo cần nhá , -vậy sao??? mỹ hương rùng mình quay lại một toán con gái đã
ở sau cô tự lúc nào ai cũng sát khí hừng hực _AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.... tiếng hét thảm thiết của mỹ hương vang lên: -cho chết dám nói xấu anh triết vũ với anh mạnh
khương hả mạnh khương nhìn ra ban công : -tử hàn đã ba năm rồi đúng không ....... trên một sân bay một cô gái vô cùng xinh đẹp
bước xuống mái tóc ngắn phất phơ theo làn gió : -đã 3 năm rồi thì phải hình như vẫn chẳng có gì
thay đổi chỉ có con người là thay đổi thôi.... tử hàn lôi chiếc điện thoại ra bấm số : -apa con nghe đây -con về chưa -dạ rồi ạ tử hàn phì cười chắc apa định tổ chức tiệc đón cô
về đây : -ờ thế con về mua thức ăn hộp đỡ đi ba bận đi
công tác -còn..còn..mấy bà giúp việc đâu.... -bà giúp việc xin nghỉ hôm nay chỉ có bà lâm với
ông quản gia thôi nhưng con cũng biết rồi đó con
tự kêu taxi nha thôi thế nha...chào con iu mặt tử hàn đen lại đây là thái độ người cha đối với
con sau nhiều năm xa cách ư -chết tiệc tử hàn dạo quanh công viên cô hét lớn : -trời ơi tức quá đi à tiền mình ăn hết rồi còn đâu
(con heo nguyệt tử hàn ) -làm sao đây..aaaaaaaaaa trên gương mặc tử hàn hiện lên tia xảo hoạt và ý
nghĩ điên rồ đó đã đc thi hành ..... -ê nhóc kia..... tử hàn mặt mày hun tợn sấn tới một cậu bé gương
mặt ác quỷ làm cậu bé sợ hãi : -á ,,,,, -câm có bao nhiêu tiền đưa hết cho ta thằng bé chớp mắt rồi oà lên khóc : -hu hu hu con ko có tiền sáng giờ chưa bán đc tờ
vé số nào hết con chỉ có vé số thôi] tử hàn chắp tay lên trán : -trời ơi ta mang vé số về đốt nhà à đi giùm di trời ơi
đã nghèo còn gặp phải thằng bán vé số mang vé
số về bán chắc bỗng cô thấy xa kia có ai đang ngồi một mình tuy
ko nhìn rõ mặt vì ng đó đội nón nhưng có vẻ ko
giống tên bán vé số : -nè tên nón đen kia có bao nhiu tiền đưa hết đây ... triết vũ nhíu mày trời chưa tối mà đã có lưu manh
rồi sao triết vũ lạnh lùng quay người lại . a mắt nhìn nhau ko gian như im bặt : -tử tử hàn... -triết vũ.......... Nếu thật sự chúng ta kết thúc bằng một câu hỏi? Tôi sẽ hỏi em... Xa tôi - em sẽ thật sự hạnh phúc đúng ko? Tôi mong em nhìn vào mắt tôi để nói câu em muốn
trả lời... Thay vì quay đi chỗ khác mà buông lời tàn nhẫn... Nếu hết yêu - xin một lần đối diện.. Đừng tránh né - để làm khổ nhau ! ¤Nhạt nhòa... Em khóc òa nơj ấy ¤Bối rối... Em nất nhẹ từng cơn đau! ¤Xòe bàn tay... ... Thả yêu thương kia hòa vào gió... Mong đau thương nhanh chóng hóa khói bay Em trẻ con mà....!!! Em rất cần một người quan tâm....!!! ...và... Cần lắm một người không bỏ mặc em những lúc
em đau...!!! ...và hơn hết... Em không xinh... Em ngang bướng... Em cố chấp... Em không bằng ai... Em lại rất ngốc nghếch... Nhưng............ A sẽ không tìm ra được người như em đâu!! E đang nhớ A … - Người từng chúc E ngủ ngon :"x - Từng bắt E ngủ sớm- Từng chọc E vui mỗi ngày,
mỉm cười với E :) - Luôn dành cho E những điều tuyệt nhất :* - Luôn đem cho E tiếng cười và nước mắt của hạnh
phúc Nhưnq ... - Đó chỉ là A của ngày xưa … : )* Ở nơi ấy xin bình yên ai nhé - Hãy coi tôi như hạnh phúc thoáng qua - Mang nụ cười nước mắt lẫn xót xa. - Quên tôi nhé -Và xem là kỉ niệm - Rồi cuối cùng người cũng hết yêu tôi - Kỷ niệm xưa buồn trôi theo gió thoảng - Tôi ko giận - Ko hờn - Ko trách nữa - Giữa cuộc đời tôi trở lại là tôi. tử hàn nhìn anh chết lặng triết vũ cũng im lặng
nhìn cô tử hàn cười : -hey ko ngờ gặp nhau ở đây ha -cô mới về -sao tôi phải trả lời cậu chứ nhỉ tử hàn lại cười lạnh : -cô vẫn khoẻ chứ -tất nhiên là khoẻ -vậy là tốt rồi -vậy sao triết vũ nìn thái độ của tử hàn ko khỏi đau lòng dù
trước đây cô cũng không ưa ì anh nhưng ko hờ
hững lạnh lùng đến vậy cô vẫn còn hận anh đến
vậy sao. tử hàn thở dài : -thôi gặp anh coi như tôi xui bye -khoan đã triết vũ nắm lấy tay cô : -tôi muốn hỏi cô một điều ... -gì mặt tử hàn bỗng đỏ bừng người hơi run tim đập
nhanh triết vũ mắt ko rời khỏi cô : -cô đi thì được như có thể để cái ví tiền của tôi lại
không -chết tiệc sắp lấy đc rồi mà triết vũ nhìn vẻ mặt hặm hực của tử hàn không
khỏi buồn cười : -ra đi du học 3 năm đây là thành quả sao. -hey ý anh là sao hả -thì hành động của cô cho tôi thấy -anh.....hừ cái này gọi là bất đắc dĩ thôi -thế đã bao lần cô bất đắc dĩ rồi hả -anh.... BỐP tử hàn vun đấm triết vũ chụp lấy tay cô : -này nhok kém quá đấy BỐP tử hàn vun chân đá vào chính giữa của triết vũ
nhân lúc anh sơ ý làm triêt vũ khóc hét lên : -á cô làm gì vậy úi đauuuu.... tử hàn nhếch miệng : -cẩn thận đấy -tôi sẽ giết cô.... -hà anh biết chỗ này là đau ko hả -gì -là bờ sông đó tử hàn vung chân đá triết vũ anh loạng choạng té
xuống và tieejj tay kéo luôn cô : -tên chó chết làm gì vậy hả biến thái bỏ tay tôi ra -tôi bỏ ra tôi chết à -ko bỏ ra là cả 2 cùng chết đó NGUYỆT GIA -tiểu thư người làm sao vậy ạ -hắc xì.... ko có gì tử hàn nằm dài trên giường : -lâm triết vũ tôi đã muốn quên anh tại sao anh lại
cứ xuất hiện vào cuộc đời tôi tử hàn vươn vai khẽ bước xuống cầu thang : -ba ba à có đồ ăn sáng chưa -rồi con nhỏ này lẹ lên ko lại trể giờ đấy -xì lo gì trễ thì leo rào tử hàn ngồi xuống bàn bĩu môi thứ cô quan tâm
nhất bây giờ chính là bữa sáng ngon lành này -tử hàn ak -dạ con đang ăn mà -trời ơi nghỉ ăn chút đi -ko đc đang ăn ngon mà -thiệt là -thì a pa cứ nói đi -chừng nào con mới chịu học hành đàng hoàng
hả -thì con vẫn đàng hoàng đấy thôi -thiệt tình con bé này cố mà noi gương kìa ng ta
nghèo ko có điều kiện mà đã cố phấn đấu mà trở
thành tỉ phú còn con -dễ thôi thế thì con sẽ giúp nhà mình nghèo rồi
phấn đấu -cút....... cho ta biến đi học liền á tử hàn đứng ngoài cổng khó hỉu : -mình chỉ nói sự thật thôi mà kì dị ka
tử hàn nhún vai bước vào trường : -ai da một tương lai tươi sáng đang chờ đón ta ha
ha ha... -nguyệt tử hàn.... một giọng nói vang lên một cách wen thuộc : -mạnh..mạnh khương... -cậu.... mặt tử hàn chốc đen lại cô lẩm bẩm : -nếu tên này học ở đây thì tên kia ôi...một tương lai
tươi sáng của mình..... -wa chúng ta có duyên thật nhỉ . -ờ ... tử hàn nhìn về phía trước triết vũ khoanh tay
người dựa vào cột nhìn cô môi hiện lên một nụ
cười đểu . Trong lòng cô nhói lên một cảm giác khó tả có nhớ
có đau có thương có hận và có cả cái cảm giác máu
dồn lên não khi nhìn cái mặt bư của lâm triết vũ tại
hắn mà cô bị cảm thù cũ chưa xong thì thù mới đã
nườm nượp kéo đến . tử hàn lạnh lùng đi ngang wa triết vũ một giọng
nói ấm áp vang lên : -mừng em đã way lại nguyệt tử hàn ... tử hàn khựng lại cô nhìn anh triết vũ ánh mắt ấm
áp nhìn cô tử hàn mặt chốc đỏ lừ ấp úng ko bít
nên phải nói gì thì triết vủ đả lên tiếng : -chào lâu ko gặp tôi cũng ko nghĩ học như cô mà
vẫn có thể đến dc đây coi bộ trái đất sắp sập rồi tử hàn há hốc rỏ rs tên này mún gây chuyện mà : -dc lắm lâm triết vũ anh đi chết đi hứ tử hàn hùng hổ bỏ đi triết vũ khẽ mỉm cười : -em vẩn ko hề thay đổi mạnh khương nhìn triết vũ rồ khẻ bỏ đi Tử hàn ngồi xuống ghế . nếu dãy ngồi của triết vũ
là tổ 1 thì có lẽ chỗ cô ngồi là tổ 4 . Tử hàn chốc im lặng mắt đăm đăm nhìn ra cửa sổ .
Nếu ko lầm cũng đã rất lâu rồi thì phải . Mạnh khương nhảy lên bàn cạnh ngồi : - đi du học ko biết có tiến bộ gì ko đây hay vịt cứ
hoàn vịt nhỉ -hà nếu là vịt cũng là giống vịt đắt tiền nhak -ờ he -chứ sao tử hàn hếch mũi mạnh khương nói tiếp : -phải rồi cô là vịt quay Nói xong mạnh khương chạy đi tử hàn trố mắt há
hốc : -chết tiệc bổn cô nương mà tóm dc nhà ngươi là
nhà ngươi chết chắc. mạnh khương nhe răng cười . tử hàn vừa chạy vừa tháo đôi giày ra và ném........ Bốp..... Sau cuộc vui đầy lãng mạng cái giá phải trả là mạnh
khương chảy máu đầu vào phòng y tế Rõ chơi ngu.... Phòng y tế : -chết tiệc chảy máu đầu rồi con nhỏ chơi ác thế ui
da mạnh khương nhăn nhó sờ vết thương Bên ngoài còn ồn ào hơn nữa : -anh mạnh khương... -cô ơi anh ấy có làm sao ko ạ vv .... và vv..... tử hàn bước ra ban công cô khẽ cười lúc tên mạnh
khuong té đau bụng chết mất . chợt khẽ quay người lại triết vũ đã đến và đánh
một giấc từ lúc nào tử hàn bĩu môi : -cũng cúp tiết đấy thôi bị đặt hồi đó làm như hay
lắm vậy tử hàn ngồi xuống nhìn triết vũ thật lâu rồi bỏ đi
triết vũ khẽ mở mắt nhìn theo tử hàn trời ko mưa
nhưng trên tay triết vũ vẫn còn đọng lại hai giọt nước ... mắt,.... Hỏi Anh nè: . Nếu Em là cây xương rồng Anh có dám ôm em không ?? ………. ... Chàng trai mỉm cười ôm lấy người yêu : . Vẫn sẽ ôm Em thật chặt, dù biết sẽ rất đau... còn Em thì sao ? . Cô gái đẩy anh ra, tinh nghịch trả lời: . Không ôm đâu, đau lắm !.... . Chàng trai mỉm cười: . . Nếu thật sự Anh là cây xương rồng... ............Anh sẽ..... .....................không để Em ôm Anh đâu !.. ....Đơn giản... .......Vì Anh ko muốn Em phải đau vì Anh.!.. -nếu tỏ ra ko wan tâm tỏ ra hờ hững có thể mang
lại cho em hạnh phúc anh sẵn sàng dù biết anh sẽ
đau..... triết vũ lặng lẽ bỏ đi . Mưa lại rơi nơi góc sân tử hàn tay nắm chặt : -nếu đc ước em chỉ ước chúng ta sẽ ko bao giờ
gặp lại nhau tại sao em phải cố tỏ ra mạnh mẽ tại
sao em phải cười mỗi khi nhìn thấy anh.... - Cây chung tình cây chỉ yêu mình lá. - Lá vô tình lá vẫn mãi bay đi. - Lá trách rằng tại cây không giữ lá. - Nhưng thật lòng lá có chắc yêu cây? - Lá yếu mềm còn cây thì nhu nhược. - Lá đành lòng theo gió để quên cây. - Lá lìa cây vì cây không giữ lá. - Hay tại vì gió thổi lá bay đi? • -Tình yêu của Em không Ngọt Ngào . . . - Nó khùng khùng điên điên . . . - Nhưng . . . . . . Lại Tự Nhiên hơn của Người khác . . . - Em không biết cách Lay Động con Tim Anh !. . . - Em ngại ngùng trong từng cử chỉ . . . - Nhưng . . . - Em Tỉ Mỉ trong từng phút Yêu Thương . . . - Ừ thỳ với Em . . . . . . Anh là Tất Cả . . . - Nhưng . . . - Không có Nghĩa là : - Anh được Quyền làm . . . . . . Tổn Thương Em. . .! • -trời đang mưa đấy tử hàn giật mình quay lại : - là cậu sao tôi tưởng cậu đang nằm ở phòng y tế
chớ -ừ nhưng vì trời đang mưa -mưa thì có liên quan gì đến cậu chứ -phải đó chỉ là đối vs cậu nhưng với tớ nó rất quan
trọng -mưa thì có gì quan trọng chứ -vì nó là sinh nhật của cậu cơ mà..... \ Sinh nhật của tôi là những ngày mưa mẹ tôi vẫn
thường bảo thế \ tử hàn quay đi : -cậu nhớ sao.... cô mỉm cười nhìn anh : - thế có quà ko nếu cậu mà nhớ chắc tôi sẽ thích
mưa lắm -tại sao cậu phải cười khi mình đang khóc chứ
nguyệt tử hàn tôi biết sẽ ko thế đâu cô ấy rất mạnh
mẽ cơ mà tử hàn quay đi : -vậy cậu đến đây để xem tôi khóc hả trong nó
buồn cười lắm sao -phải tớ đến vì tớ thấy cậu khóc tớ đến vì tớ thấy
25