watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Couple 50
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Quả nhiên, An Vũ Phong đi thẳng tới trước mặt đám con gái, câu hỏi mà hắn hỏi đã phá vỡ mọi cảnh giác của bọn họ.

- Cô có thích tôi không?

- Hả? Ừm…

Cô gái đó thoáng khựng lại rồi ra sức gật đầu.

- Thế cô thích tôi ở điểm nào?

An Vũ Phong thản nhiên hỏi tiếp.

- Anh rất đẹp trai… – Mặt của cô gái đỏ bừng như quả táo, – Còn nữa… anh là một công tử cao quý!

- Ha ha ha… Quả nhiên là những cô gái nông cạn.

Mặc dù nụ cười vẫn còn trên khóe miệng nhưng ánh mắt của An Vũ Phong chợt trở nên sắc bén.

Hắn lạnh lùng nói.

- Tiền bạc và một khuôn mặt đẹp là có thể mua được trái tim của cô sao? Nếu mục đích của cô chỉ như vậy thôi thì hãy từ bỏ đi, không ai chịu chấp nhận lời tỏ tình của cô đâu.

Cô gái sững sờ đứng im, không nói được lời nào.

Mấy giây trôi qua.

Những giọt nước mắt của cô ấy rơi xuống như mưa.



Lúc này, đám con gái đi theo An Vũ Phong cũng tranh nhau nói.

- Các người có biết không, nếu các người tham gia vào Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch thì tất cả các anh chàng đẹp trai của Đại học Tinh Hoa đều sẽ không thích các người nữa.

- An Vũ Phong! Anh thật quá đáng! Sao anh dám đối xử với các thành viên câu lạc bộ tôi như vậy?

- Chó ngoan không cản đường, phiền tránh ra! Các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch chúng tôi vừa luyện tập cả một buổi chiều, rất vất vả, bây giờ phải về nhà nghỉ ngơi!

Tôi giận dữ liếc nhìn An Vũ Phong, không hề khách khí lên tiếng đuổi khách.

- Ồ, Chủ tịch Bạch Tô Cơ, bài học của cô xem ra chẳng có tác dụng gì cả! Khả năng chịu đựng của các thành viên của cô kém quá. – An Vũ Phong vẫn thản nhiên cười cười, – Ha ha, ngay cả yêu mà cũng cảm thấy khổ? Các thành viên của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim, các bạn nói xem, hoạt động của chúng ta như thế nào?

- Rất… hạnh… phúc.

Tôi ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy Ngưu Xuân Hoa dẫn dắt toàn bộ thành viên của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim cùng nắm chặt tay, giơ cao lên đầu, trông như đang tuyên thệ một điều gì đó rất thiêng liêng! Cùng lúc đó, chúng còn nhìn các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch với ánh mắt coi thường.

- Hừ!

Tôi cố kìm nén lửa giận trong lòng, quay đầu lại, ra hiệu cho các thành viên trong đội mình, sau đó ngẩng cao đầu, lớn tiếng phản bác.

- Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch coi tình yêu là một việc vô cùng thần thánh và nghiêm túc. Bài học của chúng tôi không vô tác dụng, cũng không lãng phí thời gian, mà là…

Trong giây lát, toàn bộ thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch đều giận dữ trừng mắt, còn thành viên của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim thì sa sầm nét mặt.

Thành viên của hai đội chen vào một căn phòng, tạo nên hai mặt trận.

Trong không trung vang lên những tiếng “đùng đùng đùng…” vang dội, mùi thuốc súng nồng nặc, những đám lửa màu xanh không ngừng tóe lên.

- Chỉ biết hưởng thụ thì gọi là lãng phí cuộc sống! Các người đúng là không biết phân biệt trắng đen.

- Cái gọi là kỹ thuật chỉ thuộc về những đứa con gái sống giả tạo mà thôi.



Có ai biết rằng, hồi tranh chấp này chỉ là sự khởi đầu cho một cuộc thi mới?

Sau khi tan học chiều hôm đó, các học sinh đang tụm năm tụm ba kéo nhau ra nhà ăn hoặc tới phòng tự học. Cả sân trường lại chìm vào sự yên lặng và bình yên vốn có…

Nhưng! Tầng cao nhất của tòa nhà dạy học, cửa phòng thí nghiệm trên sân thượng, hai đám người đang hằm hè nhìn nhau!

- Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim chúng tôi tới trước! Phòng âm nhạc là của chúng tôi! Tại sao chỉ có các người mới được dùng đàn?

Ngưu Xuân Hoa của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim chống tay vào hông, hùng hổ hét vào mặt Tiểu Nguyệt của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch.

- Các… các cậu dựa vào đâu mà nói đây là của các cậu? Đây… đây là chứng minh “Quyền sử dụng đặc biệt” mà nhà trường đã cấp cho bọn tớ.

Tiểu Nguyệt cũng không chịu thua kém, mặc dù nếu xét về hình thể và chiều cao thì cô hoàn toàn thua kém, nhưng cô vẫn lớn tiếng, cố gắng đấu tranh với tiếng nói “sư tử hống” của Ngưu Xuân Hoa.

- Tới trước được trước, đạo lý đơn giản như vậy mà cậu cũng không hiểu sao? – Ngưu Xuân Hoa giống như một cánh rừng đang âm ỉ cháy, bỗng dưng được một cơn gió thổi vào khiến ngọn lửa bốc lên bừng bừng.

- Cậu… Cậu vô lý lắm. – Tiểu Nguyệt không biết nói gì, mặt đỏ bừng bừng, ấp úng mãi mới thốt ra được một câu.

- Dừng lại.

- Được rồi, đừng cãi nhau nữa.

Gần như cùng một lúc, tôi và An Vũ Phong đều đưa ra “mệnh lệnh tối cao”! Ánh mắt của hai người chúng tôi gặp nhau trong không trung.

Xoẹt…

Lại có tiếng đá đánh lửa.

-Bạch Tô Cơ, nếu cô thực sự muốn có quyền sử dụng căn phòng này, vậy thì chúng ta công bằng một chút, đấu PK (Chú thích: Đấu PK là thi đấu loại trực tiếp) một lần nữa, xem ai thắng, người thua thì phải nhường người kia.

- PK? – Tôi nghiến răng… chằng thà đâm chết anh luôn cho xong.

- Theo như tôi biết thì Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch cũng giống như cái tên của nó, cho tới hiện giờ chưa hề có một couple nào phải không? – An Vũ Phong cười nham hiểm, khẽ nghiêng người ra. Tôi chỉ thấy sau lưng hắn có ba đôi nam nữ, vẻ mặt vô cùng tự hào đã xếp thành một hàng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu!

- Tôi… tôi…

Tôi nhất thời ấp úng, cho tới lúc này, quả thực là câu lạc bộ của chúng tôi chưa có một couple nào.

- Nếu vậy… đã kém rồi thì có nên nhường đường cho người khác không?

An Vũ Phong ngạo mạn nhìn tôi, đắc ý nheo nheo mắt:

- Tôi nghĩ chắc trường cũng không có ý kiến gì với đề nghị của tôi đâu.

Chết rồi… Bị cái gã mặt người dạ thú này nắm thóp rồi, chắc chắn hắn sẽ không chịu từ bỏ đâu!

- Anh muốn thế nào? – Tôi gằn từng tiếng một.

- À… Gần đây thời tiết khá là tốt, hay là chúng ta cùng thi bơi? – Hắn xoa xoa tay dưới cằm, chậm rãi nói.

- Bơi?

Cái gã này rõ ràng là cố ý gây sự với tôi. Trong một ngày mà gây với tôi hai lần.

Xem ra hắn không đạp đổ được Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch thì không chịu cam tâm.

Tôi cau mày, giận dữ trừng mắt nhìn hắn.

- Anh có ý gì? Anh là con trai, tôi là con gái, sao có thể thi cùng nhau được?

- Ha ha ha, tôi còn tưởng từ trước tới giờ Chủ tịch Bạch không chịu thừa nhận là con trai kém con gái! Xem ra không phải như vậy rồi. – An Vũ Phong nheo mắt nhìn tôi.

- Được.

Biết rõ đây là kế khích tướng, nhưng trước mặt bao nhiêu thành viên của câu lạc bộ, tôi không thể cúi đầu trước hắn được, chỉ đành nghiến răng nhận lời.

- Thời gian, địa điểm! Anh quyết định đi. Tôi chấp nhận lời thách đấu của anh.

- Hay lắm. Vậy thì ba giờ chiều mai, tại bể bơi của Đại học Tinh Hoa, không gặp không về nhé…

- Không được, bạn không được nhận lời hắn!

Tiếng cười ngạo nghễ của An Vũ Phong còn chưa dứt đã có một giọng nói bình tĩnh vang lên ngắt lời chúng tôi.

Tôi quay đầu lại, thấy Kỷ Minh không biết từ nơi nào đi tới, đang đứng trước mặt An Vũ Phong, ánh mắt trong vắt của anh bình tĩnh nhìn hắn, nhưng trong ánh mắt đó lại có một sức mạnh khiến người ta không dám coi thường.

- An Vũ Phong, nếu muốn PK thì phải đường đường chính chính, tại sao lúc nào cậu cũng thích trêu đùa một cô gái vậy?

- Đó là tự Bạch Tô Cơ chọn đấy chứ. – An Vũ Phong cười nhạt, liếc tôi một cái. – Vả lại, đây là chuyện giữa hai chúng tôi

- Có điều, tôi nhắc nhở cậu, cứ cho là cậu thắng Bạch Tô Cơ, tôi tin là cậu cũng không lấy gì làm vẻ vang cho lắm.

- Ồ? Xem ra cậu muốn giúp đỡ cho cô ta?

An Vũ Phong hất cao cái cằm kiêu ngạo, liếc tôi một cái, khóe miệng khẽ xếch lên:

- Cậu là thế nào của cô ta?

- Tôi… Tôi là thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch. – Kỷ Minh thoáng giật mình, giọng nói hạ thấp xuống.

- Thành viên có thể thay mặt cho chủ tịch không? – An Vũ Phong cũng không chịu thua kém.

- Ai nói không được, tôi và anh ấy là couple đầu tiên của câu lạc bộ. – Không biết lấy dũng khí thì đâu mà tôi lớn tiếng nói với An Vũ Phong câu đó.

- Couple đầu tiên?



An Vũ Phong hình như nhắc lại một lần nữa cho mình nghe, rồi anh ta nhìn chằm chằm vào Kỷ Minh, đôi mắt đen láy phát ra tia nhìn nguy hiểm chết người. Còn Kỷ Minh cũng không hề thua kém, bình tĩnh nhìn lại An Vũ Phong, hai người bọn họ hình như đang âm thầm triển khai một trận chiến bằng mắt.

Giây phút đó, cả phòng học bỗng yên lặng khác thường! Chỉ có hai anh chàng cao to đẹp trai đang gồng mình lên nhìn nhau.

Ánh mắt của họ gặp nhau trong không gian, dường như phát ra tia lửa điện.

- Nếu đã như vậy thì trận PK này sẽ diễn ra giữa hai chúng ta, được không? Nếu cậu có thể thắng tôi thì căn phòng này tùy các cậu sử dụng.

Một hồi lâu sau, An Vũ Phong mới phá vỡ sự im lặng đáng sợ này.

Câu cuối cùng của hắn cao vút lên, giống như một lời thách thức vô hình.

Lời nói của An Vũ Phong lại khiến tim tôi thót lại.

Kỷ Minh có thể thắng hắn không?

- Được.

Đôi mắt màu xám nhạt của Kỷ Minh vô cùng điềm tĩnh, anh gật đầu, nhẹ nhàng nói đúng một chữ. Tiếng nói của anh nghe vô cùng rõ ràng trong bầu không khí căng thẳng này.

- Kỷ Minh… – Nhưng tôi không nhịn được, lo lắng gọi anh.

- Vậy thì cuộc thi bơi sẽ diễn ra như dự kiến, không gặp không về.

An Vũ Phong đột ngột ngắt lời tôi, mặc dù câu nói này hắn nói với Kỷ Minh, nhưng hắn lại nghiêng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt ánh lên nụ cười đắc ý.

Bốp…

Hai bàn tay vỗ bốp vào nhau trong không trung, phát ra tiếng động khiến mọi người thấy sợ hãi.

Trận chiến lại một lần nữa lên tới cao trào.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, trận chiến đã gần kề.

Mặc dù thời tiết tháng ba vẫn còn lạnh lẽo nhưng cả trường Đại học Tinh Hoa dường như trở nên nóng bức hơn như đã bước vào mùa hè.

- Thưa các bạn, thưa các bạn…

- Sau tiết hai của chiều hôm nay, tại bể bơi của trường sẽ diễn ra một cuộc so tài vô cùng đặc sắc.

- Đây là trận quyết đấu giữa hai học sinh trao đổi vô cùng xuất sắc! Cũng là một trận chiến dành cho những người đàn ông.

- Hai nhân vật chính của chúng ta lần lượt là – hoàng tử điện hạ An Vũ Phong và công tử nho nhã Kỷ Minh.

- Thưa các bạn hâm mộ của An Vũ Phong và fan của Kỷ Minh, hãy đem theo sự nhiệt tình của các bạn tới với bể bơi ngay hôm nay.

Bên tai tôi vang lên tiếng quảng cáo không ngớt của một ai đó.

Tất cả các nữ sinh đều kích động tới điên cưồng, tất cả bọn con trai đều chạy đua với thời gian, mục đích của mọi người đều chỉ có một – Cuộc thi bơi!

Tiếng chuông báo hết tiết cũng giống như tiếng còi giải phóng, chân trước của giáo viên vừa bước ra khỏi lớp, đám học sinh đã lao ngay theo sau.

Tôi vội vã cất sách vở, chạy như bạy về phía bể bơi.

Còn chưa đi tới bể bơi, tôi đã nhìn thấy hàng lớp người đông như kiến ở phía trước, những lời bàn tán xôn xao vang lên suốt dọc đường.

- Wa… Hai anh chàng đẹp trai thi bơi với nhau, không biết là người ai đẹp hơn nhỉ, tò mò quá!

- Đồ háo sắc! Mau cút ra! Cho dù là về ngoại hình hay về bơi lội thì thiếu gia Phong của chúng ta cũng thắng chắc rồi.

- Cũng chưa chắc đâu! Kỷ Minh không những dịu dàng, nho nhã mà còn là một kiện tướng thể dục đấy nhé.

Không lâu sau, đám con gái tự động chia làm hai phe, tranh cãi không ngừng.

Tách tách tách… Không biết ở đâu có một đám con gái giơ cao “vũ khí bí mật” khi theo đuổi con trai – điện thoại di động và đua nhau hướng về phía An Vũ Phong và Kỷ Minh, bấm nút OK.

Sau một hồi khó khăn gian khổ, cuối cùng tôi cũng chen được vào bể bơi.

Nhìn vào mặt hồ trong xanh, tôi không hề thấy tâm trạng căng thẳng của mình giảm đi chút nào.

Giây phút đó, ánh mắt của tôi bị lấp đầy bởi hàng trăm tấm băng rôn, bảng hiệu cổ vũ.

Dọc hai bên hành lang của bể bơi là những tấm băng rôn cao bằng nửa người, trên đó có in những bức ảnh lớn của An Vũ Phong và Kỷ Minh.

An Vũ Phong kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đôi mắt đen láy hơi nheo lại, hình như hắn đang nhìn Kỷ Minh ở bên cạnh.

Còn Kỷ Minh trên tấm áp phích bên cạnh lại vô cùng khác, mái tóc màu vàng kim rủ xuống trán, ánh mắt điềm tĩnh nhìn về phía trước như thể đang thưởng thức mặt hồ xanh ngắt.

Ở giữa ảnh của An Vũ Phong và Kỷ Minh còn có mấy chữ lớn bằng vàng rất thu hút:

Cuộc thi bơi lội giữa hai ngôi sao!

Trận so tài thực sự trong lịch sự Đại học Tinh Hoa

Bữa tiệc bằng mắt của hai anh chàng siêu đẹp trai!

Màn trình diễn đặc sắc tại bể bơi trường.

Câu lạc bộ tin tức Đại học Tinh Hoa

Tách… tách…

Bỗng dưng một tia sáng chói mắt lướt qua mặt tôi, là ánh đèn flash!

Tôi ngẩng đầu lên, thấy có bóng người cầm chiếc máy ảnh rất chuyên nghiệp chạy lướt qua, nhanh chóng biến mất trong biển người.

Tôi định tiếp tục tìm kiếm gã chụp ảnh đó, nhưng không ngờ lại nhìn thấy một gã khác…

Một chiếc giá đỡ cao ba chân đang tìm kiếm góc đặt máy quay tốt nhất – đó chẳng phải là máy quay sao?

Không ngờ cuộc thi vì tôi mà xảy ra này lại náo nhiệt như vậy, ngay cả mấy gã làm ở nhà báo cũng phải tới đây. Xem ra họ đã huy động cả một đội ngũ làm việc rất chuyên nghiệp.

Máy ảnh, máy quay đều có đủ, hình như họ còn tiếc là không thể tường thuật trực tiếp cuộc so tài này! Tiếng tăm của cuộc thi này lớn như vậy khiến trong phút chốc, cả bể bơi bị đám khán giả điên cuồng vây chặt.



Mặc dù như vậy, nhưng trong lòng tôi vẫn thoáng chút lo lắng.

- Wa… cơ thể của An Vũ Phong quả là đẹp!

- Giống y như người mẫu vậy.

- A! Không xong rồi, bên kia có bạn nữ bị ngất rồi, mau chuẩn bị hô hấp nhân tạo.

Trong giây lát, đám con gái đang giương lá cờ có hình An Vũ Phong đột nhiên hét lên, cả khu bể bơi dấy lên một lớp sóng người. Thi thoảng lại có thêm một người bị ngất.

An Vũ Phong khi đó đã thay xong đồ bơi, trên mặt vẫn là nụ cười khiến người ta mê đắm, thong thả đi ra, thi thoảng vẫn vẫy tay về phía đám nữ sinh, dậy lên những tiếng trầm trồ khen ngợi.

- Vô liêm sỉ!

Tôi chửi thầm một câu, nguýt hắn một cái! Nào ngờ ánh mắt tôi bị giữ chặt lại tại đó, không thể chuyển động được nữa.

Cái gã này! Cơ thể hắn đẹp tới mức không còn gì để nói!

Cao lớn, lưng thẳng không nói làm gì, vai hắn vô cùng vững chắc, dưới vòm ngực rộng là cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện, hai chân cũng rất dài…

A a a… Tôi làm sao vậy?

Tại sao bỗng dưng tôi lại như sắp bị chảy máu cam thế này? Hắn là kẻ thù không đội trời chung của tôi cơ mà.

Tại sao tôi có thể si mê hắn vào cái lúc quan trọng như thế này chứ?

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 134