Anh thức dậy, cảm thấy cả người nhẹ bẫng, đầu đã không còn đau nữa. Không biết mình đã ngủ bao lâu rồi. Anh nuốt xuống, cổ họng khô khốc khó chịu. Nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở người đang ngồi gục bên cạnh. Cô đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay. Anh nhẹ nhàng bế cô lên giường, lấy tấm chăn mỏng đắp cho cô. Vuốt mái tóc lòa xòa trên khuôn mặt nhỏ nhắn, đáng yêu. Nhìn cô ngủ thật bình yên khiến trái tim cũng chợttrở nên ấm áp. Cô gái kiêu sa của ba năm trước và cô gái đơn giản, nhỏ bé của hiện tại, khó mà tin được đó chỉ là một người. Bây giờ nghĩ lại, khi biết cô lừa dối mình, anh không phải là không tứcgiận, chỉ là có gì đó ở cô đã khiến sự giận dữ tronganh không thể bùng phát. Cái cách cô thừa nhận khiến anh chú ý. Nếu là một cô gái nào khác, trong tình huống đó chắc hẳn sẽ tìm mọi cách để thanh minh cho mình nhưng cô thì ngược lại. Đó làđiều khiến anh cảm thấy thích thú, nhìn vẻ ngây ngốc của cô khiến anh vừa giận lại vừa buồn cười. Khi ở bên cô, một thứ tình cảm không tên đã vô tình len vào trong anh, nhưng anh đã nhanh chóng gạt bỏ nó ra khỏi những suy nghĩ của mình.Cho đến khi nhìn thấy tên cô trên cuốn sách đó, thứ tình cảm đó lại vô tình được nhen lên. Và đến bây giờ thì anh biết, thứ tình cảm không tên ấy cũng có tên, tên là tình yêu. Dù là cô của ngày trước hay bây giờ thì cô vẫn luôn thu hút anh, vẫn luôn khiến anh không thể gạt bỏ cô ra khỏi tâm trí đến bây giờ là không thể gạt ra khỏi cuộc đời. Anh cúi xuống, đặt lên đôi môi hồng mọng kia một nụ hôn nhẹ. Đột nhiên tiếng điện thoại vang lên. Anh với lấy điện thoại, lập tức nghe máy. Cái giọng tưng tửng của Kiệt vang lên.
-Anh hai hết sốt chưa?- Kiệt hỏi.
-Anh đỡ rồi.- anh nói.
-Hí hí, biết mà, biết mà, em biết ngay mà, đúng là sức mạnh của tình yêu có khác.- Kiệt cố tình kéo dài hai chữ tình yêu làm anh muốn xông đến đập cho thằng em một trận.
-Thôi nha, gọi điện có gì thì nói đi, ở đấy mà đùa.- anh khẽ gắt.
-Sao phải tức giận thế làm gì? Tại em thấy đúng nên mới nói chứ. Sáng nay bảo thế nào cũng không chịu về, tưởng anh yêu công việc lắm, hóa ra là vì không có ai ở nhà cùng nên không muốn. Vậy mà lúc về nhà rồi thì ở luôn đến chiều.- Kiệt thở dài, đang cố nhịn để không cười phá lên.
-Đã chiều rồi sao?- anh lỡ đãng hỏi, nói nhỏ để không làm ảnh hưởng đến người đang ngủ.
-Dạ thưa tổng giám đốc, đã 3 giờ chiều rồi đấy ạ.- Kiệt trịnh trọng nói.
-Ở công ty vẫn ổn chứ?
-Tất nhiên rồi. Em chỉ định hỏi xem anh thế nào thôi, nhưng thấy anh khỏe như thế là yên tâm rồi.Thôi, bye bye anh nha, tối nay em không về đâu, em đi xuống chỗ ông ngoại, mai đưa Như về luôn.
-Biết rồi thằng quỷ.- anh nói, trước khi cúp máy còn kịp nghe thấy tiếng cười sảng khoái của thằng em.
Anh nhẹ nhàng xuống khỏi giường. Xuống dưới tầng một, cái bụng chưa có chút gì đang sôi lên. Ánh mắt dừng lại ở nồi cháo trên bếp, cái bụng lại càng biểu tình dữ dội. Anh bật bếp hâm lại cho nóng rồi với lấy cái bát trong tủ bếp, hít hà mùi cháo thơm phức. Nhưng đồ ăn còn chưa kịp đưa lên miệng thì tiếng chuông cửa vang lên lại phá đám, đúng là khiến anh muốn điên mà, trời đánh còn tránh miếng ăn…Anh buông chiếc thìa trên tay xuống, chạy ra mở cổng. Nga bước đến trước anh, mỉm cười.
-Cô…cô sao lại biết nhà tôi?- anh nhíu mày hỏi.
-Em hỏi ông anh, ông nói cho em biết.- Nga trả lời đầy tự nhiên, có lẽ được thụ hưởng nền giáo dục phương Tây từ nhỏ nên cô có vẻ dạn dĩ và tự nhiên hơn những cô gái phương Đông khác.- Anh đã đỡ sốt chưa?
-Tôi đỡ rồi, cảm ơn vì đã hỏi. Mời cô vào nhà!- anh mở rộng cánh cổng cho Nga bước vào.
Nga đi theo anh vào trong nhà, nhưng hai người vừa đặt chân đến ngưỡng cửa thì một bóng ngườibước xuống từ cầu thang trước mặt. Ba người nhìn nhau bối rối. Nga không hiểu tại sao cô nhânviên hồi sáng lại có mặt ở nhà sếp tổng vào giờ này được, trong khi cô đã phải năn nỉ gãy lưỡi, tìmđủ mọi lý do mới có được cái gật đầu của sếp cho cô nghỉ buổi chiều. Phương nhìn thấy Nga thì hồn phách bay biến mất một nữa, mãi mới định thần lại được. Tự hỏi không biết cô ta sẽ nói gì với cô, anh và cô ta rút cục có quen hệ gì, cái cách cô
ta nhìn anh lúc ở trong văn phòng lại dội về khiến cô không thể không thắc mắc. Còn anh bây giờ đang đứng giữa hai người phụ nữ, một là nhân viên của anh, còn một là cô gái của anh, mà điều khiến anh phiền nhất chính là không biết nên nói thế nào về sự xuất hiện của Phương ở đây. Nói cô là người yêu anh, Phương đã không đồng ý công khai chuyện hai người ở công ty, nếu nói ra liệu rằng cô có giận anh? Hay nói rằng cô chỉ là cô nhân viên bình thường đến thăm anh, không có khả năng, Nga không phải là cô gái ngu ngốc để không nhận ra sự bất thường trong cái lý do đó. Hơn nữa, điều mà anh ghét nhất chính là phải thừa nhận cô chỉ là nhân viên của anh. Trong căn phòng ba người nhưng chỉ có tiếng kim đồng hồ chạy tích tắc, nhích dần đến từng con số và ánh mắt đầy nghi vấn.
-Tổng giám đốc…cô ấy, sao lại ở nhà anh vậy?- Nga cuối cùng cũng lên tiếng cắt đứt sự im lặng giữa ba người.
-Uhm, cô ấy…- anh ngập ngừng, không để ý đến ánh mắt chờ đợi của Nga, nhìn về phía cô.
-Anh Kiệt nhờ tôi chăm sóc cho tổng giám đốc.- cô nói giúp anh. Bước xuống khỏi cầu thang. Thái độ bình thản của cô khiến anh phát điên, ánh mắt nhìn xoáy vào cô, muốn lao đến xem trong đầu cô rút cục là chứa cái gì.- Tôi còn có việc, xin phép anh, chào chị.
-Chào cô.- Nga mỉm cười nói.
Cô gật nhẹ đầu chào Nga rồi bước ra ngoài. Anh bước nhanh theo cô, tóm được cô trong vài bước chân ngắn.
-Em đang làm gì vậy hả?- anh gần như gắt lên với cô.
-Cô ấy là nhân viên của anh…- cô còn chưa kịp nói hết anh đã nhanh hơn ngắt lời.
-Đừng lấy lý do đó ra nữa…rút cục em coi anh là gì, anh ở vị trí nào trong lòng em?- anh hỏi gay gắt, ánh mắt nhìn cô dường như tóe lửa. Cô gái này thật đúng là cứng đầu mà, cô còn muốn chơi trò đuổi bắt của mình đến khi nào nữa, chẳng lẽ cô không hiểu anh yêu cô đến nhường nào.
-Em…- cô muốn nói nhưng cổ họng đột nhiên nghẹn lại khiến cô không thể nói ra. Gạt tay anh ra rồi quay đầu chạy đi thật nhanh.
Ngồi tựa đầu vào cửa kính xe buýt, tiếng động cơ rì rì thêm hơi nóng ngoài trời và chuyến xe đông đúc khiến ai cũng cảm thấy khó chịu nhưng cô thì không. Những thứ đó không đủ khiến cô mệt mỏi bằng những cảm xúc đang dày vò bây giờ. Ngu ngốc. Cô đúng là ngu ngốc. Cô đã chạy khỏi anh như một kẻ trốn chạy tầm thường và hèn nhát. Nếu có một tấm gương ở đây chắc hẳn cô sẽ soi ngay vào, nhìn bộ dạng thảm hại của mình và tự cười nhạo bản thân. Nếu Linh là cô thì chị ấy sẽ làm gì? Chị ấy có trốn chạy một cách hèn nhát và ngu ngốc như thế này không? Hay chị ấy sẽ ở lại, bước tới khoác lấy cánh tay và nói rằng mình là bạn gái anh? Ánh mắt anh lúc đó, sự tức giận và tổn thương khiến tim cô thắt lại. Nhưng cô chỉ ích kỉ, lo cho cảm xúc của bản thân mà quên rằng mình cũng khiến anh tổn thương. Nước mắt lăn dài trên gò má, trái tim đập đau đớn khi nghĩ đến ánh mắt anh nhìn cô lúc nãy.
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Suốt ba mươi tư năm của cuộc đời mình, Trần BảoVương chưa bao giờ cảm thấy mình thảm hại và bất lực đến thế. Đứng chết trân nhìn cô rời đi mà không cách nào để níu giữ. Anh biết làm gì đây? Trút giận lên đầu Nga vì đã phá đám hay lôi cô lại, bắt cô phải đối mặt với chính mình và với anh. Cô – cái con người ngốc nghếch, thảm hại, nhút nhát mà anh yêu say đắm, tại sao lúc nào cô cũng tìm cách đẩy anh đi? Điều gì khiến cô rụt rè khi đến gần anh đến vậy? Chuyện của ba năm trước anh đâu còn để ý. Những câu hỏi quay vòng trong đầu khiến anh phát điên. Sau khi cô đi Nga cũng ra về, xem ra Nga cũng đã nhận thấy thái độ lạ lùng của anh và sự xuất hiện bất thường của cô ở nhà anh. Cô không ghen, anh nhận thấy điều đó, nhưng cô sợ. Lại cái kiểu trốn tránh như lần hai người gặp lại nhau. Điều gì đã khiến cô thu mình vào trong cái vỏ ốc kiên cố ấy, trốn tránh cả thế giới, thậm chí không dám đón nhận hoàn toàn tình cảm của anh. Cô đang tự hành hạ bản thân trong mớ cảm xúc tội lỗi và sự hèn nhát, còn anh thì bất lực tìm cách kéo cô ra khỏi đó mà vô ích. Cô khiến cho mọiviệc anh làm trở nên vô nghĩa. Làm sao anh có thể kéo cô ra dưới ánh nắng mặt trời nếu cô không chịu đưa tay cho anh để anh làm việc đó. Nếu con người thật của cô là sự xa cách, thờ ơ đến thế nàythì anh thà tiếp tục sự lừa dối của ba năm trước. Cô gái của ba năm trước dù cao ngạo, kiêu kỳ nhưng sẽ ở bên anh, cười với anh, và không tìm cách đẩy anh ra quá xa cô ấy. Anh tự cười giễu bản thân vì sự so sánh quá khập khiễng của mình, trước kia và bây giờ thì cô vẫn chỉ là cô, chưa bao giờ cô ở gần anh cả, chưa bao giờ. Nghĩ đến điều đó khiến tim anh đau nhói lên từng đợt, cơn sóng triều giận dữ xô vào cảm xúc của anh khiến nó hỗn độn.
Anh quay sang nhìn chai rượu đã vơi quá nửa của mình và chiếc đồng hồ đeo tay trên bàn, kim đồnghồ đang chậm chạp nhích đến số 12. Màn đêm tĩnh mịch và lòng người thì cô đơn. Hơi rượu lan khắp phòng, trong làn sương mờ ảo anh nhìn thấy cô. Cô đang bước lại gần anh và mỉm cười, căng đầy sức sống và rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng khi anh vươn tay ra nắm lấy cô thì cô lại càng lúc càng xa và rồi biến mất. Giật mình tỉnh lại, hóa ra tất cả chỉ là ảo ảnh. Nếu anh không nắm lấy cô thì có lẽ cô sẽ ở gần anh hơn chăng. Nếu anh im lặng thì có lẽ cô sẽ luôn rạng rỡ như trong giấc mơ kia. Và nếu anh…không tồn tại thì có lẽ cô sẽ hiện hữu. Nỗi cay đắng dâng lên trong lòng, đầy xót xa. Anh muốn hét thật lớn cho cả thếgiới biết anh cần cô đến thế nào, nhưng làm vậy thì có thể mang cô đến với anh được không. Tại sao em lại xa anh đến thế? Tại sao em không chịuđể anh bước vào cuộc đời em? Tại sao em cho anhhy vọng rồi lại lấy nó đi khỏi anh? Tại sao? Tại sao? Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong đêm khuya.
Cô ngồi bó gối trong căn phòng trọ, không gian tĩnh lặng đến u buồn, chỉ có tiếng trái tim cô đập từng hồi rõ nét và đau đớn. Ý niệm về thời gian trởnên xa vờ hơn bao giờ hết. Lý trí và trái tim mâu thuẫn nhau, giằng co cô trong mớ hộn độn của cảm xúc và khao khát. Cái vỏ ốc bao quanh mình cô đã xây nên từ rất lâu rồi, lâu đến mức cô khôngcòn biết cách nào để thoát khỏi nó mà không làm tổn thương chính mình. Cô biết mình đang làm tổn thương người đàn ông đó, anh đau cô cũng đau. Cô đang làm tổn thương anh để tự bảo vệ chính mình, biết là sai nhưng vẫn không thể quay đầu lại. Tại sao số phận lại đặt anh và cô vào trò chơi đuổi bắt không có điểm dừng này? Tại sao không cho chuyện của hai người kết thúc kể từ cái đêm cuối cùng của ba năm trước đi? Tại sao không phải ai khác mà lại chính là anh? Đúng vậy, Hoàng Kim Phương sinh ra chẳng có tài cán gì đặc biệt, nhưng khả năng lớn nhất lại chính là đi làm tổn thương người khác. Đặc biệt là những người cô càng yêu thương thì cô lại càng làm tổn thươnghọ. Đột nhiên bên ngoài, tiếng đập cửa sốt ruột vang lên, kèm theo là tiếng của Linh.
-Hoàng Kim Phương, chị biết em đang ở trong nhà, mau ra mở cửa cho chị. Nếu không, chị sẽ phácửa xông vào đó.- tiếng Linh đầy gấp gáp và lo lắng.
-…- cô nhìn về phía cánh cửa, không chịu nhúc nhích.
-Mau mở cửa cho chị!- Linh tiếp tục gọi.
Cuối cùng cô cũng đành bước xuống khỏi giường, chạy ra mở cửa cho chị gái. Linh nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, vẻ phờ phạc và thất thần của cô khiến cho chị ấy dịu đi đôi chút. Lo lắng nhìn cô.
-Chị vào đi!- cô nói nhỏ, đầy mệt mỏi, quay lưng bước vào nhà, Linh đi theo sau cô.
-Có chuyện gì xảy ra vậy?- Linh ngồi xuống bên cạnh cô.
-…- cô khẽ lắc đầu, không trả lời câu hỏi của chị.
-Rõ ràng là có chuyện mà. Em có biết từ hôm qua tới giờ chị đã gọi cho em bao nhiêu lần rồi không hả, lần nào máy cũng báo đến “Số máy không liênlạc được”. Em rút cục là đang có chuyện gì? Mau nói cho chị biết đi.- Linh sốt ruột nhìn khuôn mặt ảo não của cô. Bất chợt cô òa lên khóc, sà vào lòngchị như một đứa trẻ, nước mắt lã chã rơi không kìm lại được. Cô không phải người hay khóc, nhất là cô rất ghét khóc trước mặt người khác, vậy mà bây giờ, cô đang khóc trước mặt chị gái mình như một đứa trẻ, khóc lớn, nước mắt không ngừng rơi.
Linh vỗ về cô bằng vòng ôm ấm áp của mình, và sựim lặng. Chỉ có chị ấy là hiểu cô đang cần gì trong những lúc thế này. Sau một hồi khóc lóc đã đời, lau khô nước mắt trên gò má. Cô ngồi thẳng dậy, kể lại cho chị ấy về anh. Bắt đầu từ một tuần ngắnngủi của ba năm về trước, cho đến ngày gặp lại trong nhà xuất bản vài tháng trước. Cả việc cô đã chạy trốn như một đứa hèn nhát bỏ lại cho anh sự tổn thương để bảo vệ cái vỏ ốc kiên cố của mình. Linh im lặng lắng nghe cô kể, xót xa, đau lòng.
-Em không nghĩ rằng đã đến lúc em sống cho bản thân mình rồi sao?- Linh hỏi sau vài phút im lặng sau khi nghe hết những gì cô nói.
-Em lúc nào chẳng sống vì bản thân mình, em là đứa ích kỉ mà.- cô nói đầy cay đắng.
-Cái đó không gọi là sống cho bản thân mình. Trước giờ em luôn sống theo ý muốn của mẹ em, tự nguyện trở thành con rối cho bà ấy giật dây, tự nguyện trở thành nạn nhân cho tham vọng phù phiếm của bà…chị xin lỗi…dù sao đó cũng là mẹ em.- giọng Linh nhỏ lại khi nhận ra mình đang chuẩn bị bùng nổ.
-Em không sao?- cô cười buồn. Đôi môi nhợt nhạt thiếu sức sống khiến người đối diện phải đau lòng.
-…Ngay cả bây giờ khi không còn ở bên cạnh bà nữa thì em vẫn bị mẹ mình chi phối, những thứ mà em nghĩ đó là quá khứ của em đều có bàn tay của mẹ em nhúng vào. Đã bao giờ em nghĩ xem, thực sự quá khứ của em là gì chưa. Đó là những khoảng thời gian em phải làm đẹp, chuẩn bị những nụ cười giả tạo để làm quen với những người đàn ông mẹ em chỉ định, hay là những giây phút em được sống với chính mình, thực sự cười, thực sự yêu thương. Những thứ mà em nghĩ đến chỉ là một phần của quá khứ, một phần lớn không có nghĩa là nó là toàn bộ quá khứ của em. Hôm qua là quá khứ, vậy chẳng lẽ hai năm qua em không hạnh phúc, chẳng lẽ người đàn ông hôm qua ôm ấp, nói yêu em không khiến em hạnh phúc. Những thứ đó không đủ để xóa đi cảm giác tội lỗi mà em tự vơ vào mình sao?
-Nhưng em phải l
àm gì đây, chị nói đó không phải là lỗi của em nhưng em chính là nhân vật chính trong những sựsắp đặt đó của mẹ. Nếu như em ở bên cạnh anh ấy, một ngày nào đó khi em đang đi bên cạnh anh ấy, rồi một người xa lạ trên đường chợt nhận ra em, nhận ra em là cô gái đã từng tươi cười, khiêu vũ, hay khoác tay một ngư
141