Tử Di định vào trong thì Tuyết Y xuất hiện với nụ cười nửa mỉa mai nửa thú vị. Hình như khoé môi cậu lúc nào cũng cong lên như cười chế giễu đầy khiêu khích với người khác vậy. Tử Di không hiểu con người này lúc nào sẽ sống thật.
Tuyết Y nhướng mày, điếu thuốc vẫn đang hút giở, Tử Di hơi khó chịu vì mùi thuốc, cô không thích nó cho lắm. Cô nhăn mặt lại, Tuyết Y thấy vậy, cậu vứt điếu thuốc đi, nhìn sát mặt Tử Di, nói:
- Điều gì tôi làm cũng khiến em chướng mắt nhỉ.
Đúng là vậy thật. Tử Di thầm nghĩ nhưng cô không dám nói ra băằg lời. Tử Di mím môi, cúi mặt xuống, Tuyết Y chau mày, xọc hai tay vào túi quần, cậu đứng thẳng người lại:
- Lúc nào nói chuyện với tôi em cũng cúi mặt vậy. Ghét tôi đến nỗi không cả muốn nhìn mặt cơ à.
Cũng đúng. Tử Di lại nghĩ, những điều Tuyết Y nói đều nằm trong suy nghĩ của cô, Tử Di quả thật rất ghét Tuyết Y nếu không muốn nói là thù cậu ta.
Tuýết Y thấy Tử D cứ mãi im lặng, cậu thấy lúc nãy cô gần San Phong làm gì có nét mặt tội nghiệp này, Tuyết Y nhếch môi cười, ánh mắt cậu đột nhiên sầm tối lại, Tuyết Y nâng mặt Tử Di lên, cậu gằn giọng nói:
- Em nghĩ Huỳnh tổng có thể giúp em thoát khỏi tay tôi à …- Tuyết Y mím môi – Điều đấy là không thể hiểu chưa.
Tuyết Y hất mạnh mặt Tử Di ra, cậu quay mặt đi vào trong vừa nói:
- Tốt nhất là ngoan ngoãn giữ đúng thân phận mình đừng nên mơ tưởng đến việc có người giúp mình.
Tử Di nhìn Tuyết Y đầy căm phẫn, cô rất rất ghét con người này, sao cậu ta không thể đối xử nhẹ nhàng với người khác một chút sao. Tử Di cắn mạnh môi nhìn theo bóng dáng cao lớn nhưng có vẻ đơn độc ấy trải dài trên nền sỏi…
Tuyết Y vừa đi vừa cau mày, cậu tự nghĩ sao mình lại khó chịu như thế nhỉ. Trước giờ, Tuyết Y giữ vẻ điềm tĩnh rất tốt, cậu rất ít khi nổi nóng ra ngoài mặt như vậy, sao mỗi lần nhìn Tử Di làm gì là Tuyết Y lại nổi đoá lên như thế. Cậu lắc nhẹ đầu cho mọi cảm giác khó tả bay đi.
…
- Huỳnh tổng, xin cậu cho chúng tôi một con đường sống đi, làm ơn đi…- Ông Thịnh qu
…
- Anh…
Đan Băng mở cửa phòng San Phong, cậu bước vào miệng cười tươi:
- Chăm nhỉ, không đi chơi với bồ sao?
- Làm gì khó – San Phong thở hắt ra.
Đan Băng trề môi:
- Không có hay có đầy mà không biết chọn ai đi cùng.
San Phong dừng bút, cậu ngả người ra sau thở dài. Tự nhiên nói chuyện với vẻ mặt rất nghiêm túc:
- Băng này. Như nào thì gọi là yêu vậy?
Đan Băng nheo nheo mắt nhìn San Phong. Hôm nay cậu sao ấy nhỉ, tự nhiên hỏi câu đấy vậy.
Đan Băng chẹp miệng:
- Theo các chuyện gia tâm lý học thì triệu chứng của người đang yêu là mỗi lần tiếp xúc với người con gái mình thích đều có cảm giác vui vẻ, một tý ngượng ngập đặc biệt là thấy muốn che chở cho người đó…Còn nữa…
San Phong nghe như sét đánh trúng tim, cái gì cũng đúng triệu trứng của cậu khi gặp Tử Di…San Phong day day thái dương “Không ổn thật rồi…”
Cậu nói:
- Thôi được rồi không cần tiếp đâu.
Đan Băng hỏi lại. Mặt cậu cười cười nhướng mày:
- Đừg bảo anh muốn lập thất rồi nhé…hâhha
Tự nhiên Đan Băng cười giống lên làm San Phong giật cả mình, cậu chẹp miệng:
- Em thấy Tử Di thế nào?
- Tử Di? Ai cơ.
- Là….
San Phong đang định nói thì Đan Băng bỗng nhớ ra, cậu trố mắt nhìn San Phong:
- Anh định nói đến người tình của anh em?
- Ừ.
Đan Băng tối sầm mặt, cậu đổi ngay sắc thái, giọng cũng lạnh hẳn đi:
- Loại vì tiền làm tất cả đấy có gì mà phải nói đến. Này…đừng bảo anh….
San Phong hơi nhíu mày vì cách nói về Tử Di của Đan Băng, cậu nói:
- Sao em lại nói Tử Di thế, cô ấy đáng thương mà.
Đan Băng bật cười, cậu uống nước rồi nói:
- Anh nghĩ gì mà nói con nhỏ đấy đáng thương. Em thấy nó có vẻ kiên cường lắm mà. Em thấy ba nhỏ đấy chết nó cũng có giỏ giọt nước mắt nào đâu mà, nghe nói nó làm ba nó chết à?
San Phon lắc đầu cười:
- Bề ngoài vậy thôi. Mà hôm đám tang em cũng ở đấy à.
Đan Băng gật đầu. San Phong tiếp:
- Chuyện không như em nghe đâu. Thật ra cô ấy đến với Hàn thiếu vì muốn giúp ba mình giữ lại công ty thôi.
- Là sao? – Đan Băng vẫn chưa hiểu rõ lắm.
- Thì mẹ kế cô ấy đi cassino thua nợ nần không có tiền trả bọn cho vay bắt xiết côngty với căn nhà đang ở, ba cô ấy nghe tin lên cơn đau tim phải cấp cứu. Vì thương ba mình nên Tử Di mới chấp nhận đến với Hàn thiếu để xin cậu ấy cứu công ty ba mình chứ.
- Vậy à – Đan Băng hơi mím môi, ra cậu đã có một số hiểu lầm với Tử Di.
San Phong giọng nói tự nhiên trở nên trầm ấm:
- Cô ấy đúng là vĩ đại thật, lại mạnh mẽ nữa chứ, trải qua bao nhiêu sóng gió mà vẫn im lặng không than trách ai một câu ngay cả khóc cũng không thèm….haizz…
- Này…- Đan Băng nhìn San Phong không chớp mắt, cậu nghe những lời ấy mà nổi cả da gà “Anh ấy không phải là Huỳnh tổng nữa….mẹ ơi, kinh quá “.Đan Băng rùng mình:
- Hết giờ sến rồi…anh bình thường lại hộ em cái.
San Phong chẹp miệng, cậu lấy lại giọng bình thường:
- Phải tả như vậy em mới hiểu được nỗi khổ của một cô gái chứ.
- Vầng. – Đan Phong chợt nhớ ra chuyện gì cậu nói:- Thế anh đang có ý định gì với nhỏ đấy à?
San Phòg ngôồ thẳng dậy nghiêm chỉnh nói vẻ chững chạc:
- Anh cũng đã có tuổi rồi, giờ phải nghĩ đến chuyện lập thất thôi.
- Thôi thôi, bỏ cái giọng đấy hộ cái. Anh chỉ cần nói chuyện như bình thường thôi em cũng hiểu rồi.
- Ừ vậy đi, cho đỡ mệt.
Đan Băng bật cười, San Phong đã gần 30 rồi mà ăn nói lúc nào cũng như mấy đứa choai choai vậy. Lúc nào cũng nhăn nhở được, nhìn vào ai bảo San Phong có thể đứng ngang hàng với người anh cùng cha khác mẹ của cậu. Nhưng chính San Phong như vậy Đan Băng lại còn quý hơn người anh máu lạnh lúc nào cũng đăm đăm tính kế, có cười nhiều thì cũng chỉ toàn giả tạo làm ăn. Đương nhiên San Phong cũng không kém phần thủ đoạn nhưng ít ra cậu cũng không đến nỗi lừa Đan Băng như Tuyết Y.
- À, quên mất, nghe nói Tử Di học cùng em à?
- Ừ. Có cần giúp không em làm cầu cho.
- Được thế thì tốt quá – San Phong lấp lánh ánh mắt nhìn Đan Băng - Thế em không sợ Hàn thiếu trách à?
- Sợ cái gì, Tử Di đối với anh ta không là gì đâu mà.
- Sao lại vậy – San Phong nheo mắt hỏi.
Chẳng nhẽ Đan Băng lại nói Tử Di đã từng lên giường với cậu và chính Tuyết Y là người bảo cô phải làm thế ra à. Cậu lắc đầu:
- Thì em nghĩ vậy, từ xưa đến giờ Hàn thiếu có biết quan tâm
Chương : 9
Cả đại sảnh vang lên những tiếng xì xầm hồ hởi. Những cô gái trẻ thi nhau vuốt tóc chỉnh đốn trang phục, người giới thiệu lại lên tiếng:
- Đây sẽ là danh sách 7 cô gái được chọn để bầu cử trong cuộc chơi này mà chúng tôi đã đề ra.
Người đàn ông chỉ lên màn hình chiếu hiện 1 loạt các tên người đẹp
- Đây chính là danh sách và hình ảnh của 7 cô gái được ứng chọn. Những pô ảnh này hoàn toàn đều là thật không shốp chút nào. Mọi người có thể quan sát họ ngay trong buổi tiệc này để so sánh. Các quý ông trong bữa tiệc này có mỗi người lần lượt sẽ lên đây tích vào cô gái mình thích. Tổng số lần tích nhiều nhất sẽ winner. Cô gái đấy sẽ được danh hiệu cô gái bạch kim…
Mọi tiếng vỗ tay về cuộc thi đầy hấp dẫn này, mấy cô gái có tên trên màn hình cũng ngạc nhiên vì chính họ cũng không biết mình được đề cử vào trò chơi này.
- Có em nữa đấy.
San Phong từ đâu lao tới chỗ Tử Di, cô đang ngồi thẫn thờ một mình trả muốn nhúc nhích gì cả.
Tử Di nhìn lên màn hình, cô há hốc mồm khi có tên mình cùng cả tâdm ảnh chụp mình lạ hoắc trên màn hình cùng 6 cô gái vô cùng xinh đẹp.
- Bây giờ xin mời mọi người lần lượt lên tích vào đi ạ.
San Phong nói:
- CHờ anh tý.
Nói xong cậu cũng nhanh chân lên tích vào cô gái mình thích. Qủa thật cô nào cũng xinh đẹp người nào cũng muốn tích cho tất cả nhưng đây la cuộc chơi nên đành phải chọn một người thôi.
Ông Đình đứng cạnh Đan Băng, ông nói:
- Con đăng ký cho cô bé ấy thì cũng nên ủng hộ người ta cho chót đi chứ.
Đan Băng tròn mắt nhìn ba mình:
- Sao ba biết?
- Thế mới làm ba của con được chứ. Thôi lên đi.
Đan Băng đi theo lời ông. Còn lại ông Đình lquét mắt tìm đứa con trai lớn của ông. Tuyết Y chỉ đang đứng cùng mấy cô gái nào đó, miệng cười nói rất bình thản hình như cậu không quan tâm hay có ý tham gia bình chọn này thì phải.
Trong lúc mọi người đang lần lượt lên tích thì ông Đình gọi người MC xuống:
- Còn 1 người chưa lên tích, cậu tìm mọi cách làm cho Tuyết Y phải tích vào 1 trong số 7 cô gái kia hiểu chưa.
- Dạ, mà ông chủ cho tôi hỏi Tuyết Y là ai vậy ạ?
- Hàn thiếu chứ còn ai nữa.
- Ồ - Người MC gật đầu – Tôi hiểu rồi.
- Về chỗ đi.
Người MC lại lên bục chờ mọi người tích xong.
20phút sau…
Mọi người đã xong nhiệm vụ. Tất cả xúông dưới đứng.
Người MC kiểm đếm dấu tích của mọi người rồi quay lại tiếp tục vai trò của mình:
- Vâng tổng của 7 cô gái như sau:
1. Lý Nhã Kỳ : 26 tích.
2. Trương Trân An : 22 tích
3. Nguyễn Ty Thiết : 26 tích
4. Lưu Thy Trang : 18 tích
5. Lâm Nhi Vân : 23 tích.
6. Phạm Vân Phương : 19 tích.
7. Triệu Tử Di : 26 tích.
- Hiện tại có 3 người đang dẫn đầu nhưng vẫn còn 1 người chưa lên tích ạ. Có lẽ người đó sẽ quyết định được người thắng cuộc.
Dừng lời một lúc người đó lại tiếp:
- Xin mời Hàn thiếu lên tích ạ.
Tuyết Y nghe thấy tên mình, cậu nói với mấy cô gái đang đứng cạnh mình:
- Anh xin phép nhé.
- Dạ.
- Hàn thiếu quay lại nhanh nhé…hihí…
Lúc nào cậu cũng có gái bu quanh mình như vậy, Tuyết Y mỉm cười rồi bước lên, cậu nhìn MC hỏi:
- Có chuyện gì vậy ạ?
- Cậu là người duy nhất chưa lên tích, bây giờ trạh nhiệm của cậu sẽ là người quyết định cô gái bạch kim của đêm nay đấy ạ.
Tuyết Y không để ý mấy, nãy giờ mải nói chuện với mấy em chân dài quá. Cậu cười nhẹ:
- Vậy à, trách nhiệm cao cả quá nhỉ.
- Vâng, xin mời cậu.
Tuyết Y bước đến trước màn hình rộng, cậu nhìn lên 7 cô gái.
Không ngờ 5 trong 7 người trên đó tất cả đã từng là người tình của Hàn thiếu. Tuyết Y bật cười không thành tiếng, sao anh lại rơi vào thế khó sử này biết chọn ai bây giờ.
Mọi người đnag chờ đợi kết quả mà Tuyết Y cứ chần chừ mãi chưa tích, người MC dục:
- Cậu hãy chọn nhanh đi ạ, mọi người đang rất hồi hộp mong chờ đấy.
Tuyết Y quay lại nói rất ngây thơ:
- Có thể tích cho tất cả được không.
Mọi người bên dưới bật cười lớn, họ cứ nghĩ Tuyết Y đang nói đùa, ngay cả người MC cũng nghĩ vậy:
- Hàn thiếu muốn vậy nhưng rất tiệc cuộc chơi này không thể.
- Ồ - Tuyết Y gật đầu.
Cậu lại nhìn màn hình tiếp. Bây giờ Tuyết Y mới để ý đến có cả Tử Di nữa. Lúc nãy cậu mới nhìn có mấy người trên đầu mà không để ý tên dưới cùng. Tuyết Y hơi bất ngờ khi có mặt cô trong đấy.
Cậu hơi nhíu mày miệng hơi cong lên nhìn pô ảnh Tử Di đang cười rất tự nhiên, nhìn lại với mấy cô trước ai cũng cao sang quyến rũ hơn hẳn nhưng nhìn Tử Di lại lạ so với họ, cô toát lên vẻ thơ ngây đến tê lòng người.
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.TrangbuonPk.Wap.Sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.TrangbuonPk.Wap.Sh - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------
San Phong nói nhỏ với Tử Di:
- Em nghĩ cậu ta chọn ai?
Tử Di lắc đầu không nói gì. Làm sao cô biết được ý nghĩ của Tuyết Y mà đoán chứ với lại cô cũng trả quan tâm Tuyết Y quyết định ra sao vì Tử Di có chú trọng cái danh gì gì đấy đâu cơ chứ.
Người MC thấy Hàn thiếu vẫn chần chừ liền ra chiều nói:
- Nghe nói Hàn thiếu đang có tình cảm tốt với Nhã thư. Cậu sẽ chọn Nhã thư chứ.
Tuyết Y mím môi cười cười:
- Đương nhiên tôi sẽ chọn “cô ấy”.
Nguời MC gật đầu cười, cậu ta có lẽ đã biết người chiến thẳng là ai rồi, Tuyết Y đưa tay lên chỉ vào màn hình tên đầu tiên, chỉ cần nhìn đến thể người MC đã quay xuống dõng dạc tuyên bố:
- Vâng người được danh hiệu cô gái bạch kim là Lý…
“ Phải sống thật 1 lần vậy…”
Ồ……..
Mọi người bên dưới trầm trồ ồ lên, người MC tắt ngay tiếng, cậu ta quay lại nhìn xem chuyện gì.
Là Tử Di… Hàn thiếu đã tích cho cô gái cuối cùng.
Nhã Kỳ đứng dưới mặt mày thấy sắc, ánh mắt cô tối sầm lại như nước hồ đêm. Hai hàng lông mày được kẻ vẽ kỳ càng nhíu lại khó chịu, cô đưa mắt quay xang nhìn Tử Di đứng cách mình không xa, cái khuôn mặt giả nai kia làm cô thật tức tối.
Không chỉ có Nhã Kỳ bị sốc mà ngay cả đến Tử Di cũng thế, cô trố mắt nhìn Hàn thiếu đang vẫn rất bình thường không tỏ chút thái độ gì hết trên kia.
Ngay đến cả San Phong với Đan Băng cũng bất ngờ trước quyết định của Hàn thiếu.
Người MC, đứng gần lại với Tuyết Y, ông ta nhấm nháy nói nhỏ:
- Hàn thiếu cũng đồng quan điểm với tôi à. Tôi cũng vừa tích cho cô ấy xong.
- Vậy à.
Tuyết Y cười nhẹ rồi đi xuống dưới. Ông Đình nói với Đan Băng:
- Nó có còn là Tuyết Y không vậy con?
- Con cũng không xác định được.
- Ba hơi sốc.
Ông Đình nhìn theo từng bước chân tự tin của con trai mình lòng đầy nghi ngờ, một nỗi mơ hồ nào đó dậy lên trong ông.
Nói với Hàn thiếu xong, cậu ta quay xuống nhìn mọi người lên giọng dõng dạc tuyên bố lại:
- Xin lỗi, cô gái bạch kim của chúng ta là cô Triệu Tử Di. Xin mời cô Di lên ra mắt mọi người đi ạ.
Tử Di đứng đần người ra, cô đứng im bất động, San Phong hích người cô:
- Lên đi kìa.
Tử Di đi lên trên trên trong vô thức, Người MC nhìn Tử Di bên ngoài còn thấy cô xinh hơn trong tấm ảnh chụp trộm kia.
Cậu phấn khởi mắt sáng lấp lánh như sao:
- Cô Di nhìn thật còn ảo hơn trong ảnh nữa đấy ạ. Đúng là người xứng đáng đựơc danh hiệu bạch kim.
Mọi người bên dưới nhìn Tử Di mặt cô quen quen mà cũng là lạ, 1 số người không nhớ được đã thấy cô ở đâu đó, 1 số người vẫn còn ấn tượng trong số đó có cả người MC này.
Ông Đình đứng một bên ra hiệu cho người MC, cậu ta hiểu ý liền gật đầu nói to tiếp:
- Mời Huỳnh tổng lên trao phần qùa cho cô gái bạch kim của chúng ta.
San Phong lại thêm lần bất ngờ nữa vì mình là người trao quà. Cậu tươi cười sải bước tự tin đi lên.
MC lên tiếng hỏi:
- Xin hỏi Huỳnh tổng một chút được không ạ?
- Tự nhiên – San Phong mỉm cười gật đầu.
- Nghe nói cậu và cô Di đây có mối quan hệ thân thiết đúng không?
San Phong chẹp mịêng cười gật nhẹ:
- Có lẽ.
- Nhưng theo tôi biết cô Di đang là người của Hàn thiếu, vậy giữa ba người là quan hệ gì?
Hàn thiếu bên dưới lắc đầu cười nhạt. Chuyện trả có gì mà cứ bới móc ra hỏi mãi, lại muốn bán tin cho bọn săn tin (papazazi) đây.
San Phong hơi khó chịu trước người MC này nhưng cậu vẫn giữ vẻ thanh cao nhẹ nhàng đáp:
- Có thể tương lai Tử Di sẽ là người của tôi.
…Ồ``````````````….
Lại một tràng nữa vang lên. Ai cũng há hốc trước lời tuyên bố của San Phong. Đây là lần đầu người này công khai như vậy .
Nhã Kỳ nghiến răng nhìn Tử Di đầy nghi kị. Từ khi cô gái này xuất hiện hình như hình ảnh của cô đối với San Phong bị lu mờ đi thì phải.
Nhã Kỳ không thể chấp nhận được điều đó, cô uyển chuyển bước lên trước nói:
54