hinh khỉnh nở trên môi nhưng chỉ là thoáng qua, không ai có thể thấy… Thảo Anh ngẩng mặt lên nhìn bọn còn lại, một nụ cười uỷ dị nở trên môi. “Bùm…” Một tiếng nổ phát ra, không lớn cũng không nhỏ, chỉ có điều là ngay sautiếng nổ thì một làn khói trắng xuất hiện lên dày đặc, che phủ tầm nhìn của tất cả mọi người, kể cả nó. Tuy không thể nhìn thấy gì nhưng nó biết, Thảo Anh đang làm gì và có chuyện gì đang xảy ra! “Áaaaaaaa…” Những tiếng thét cứ vang vang lên không ngừng. Cứ cách đều 5 giây là lại có một tiếng hét phát ra. Lớp khói dần tan đi, hiện ra là một viễn cảnh của địa ngục. Máu bắn tung toé khắp mọi nơi và bức tường trắng lại càng làm nổi bật lên màu đỏ sẫm của máu tươi. Hiện tại, tất cả mọi người đều đã bị hạ gục. Trên bãi chiến trườngđầy máu chỉ còn lại mỗi Thảo Anh và Trang. Lớp khói vừa rồi đã làm cho bọn kia không thể hành động nhưng điều đó lại là ưu thế giúp hai chị em càng nhanh chóng kết thúc trận chiến này. Dựa vào lớp khói, Trang và Thảo Anh nhanh chóng rút một con dao găm từ trong người ra và lướt qua từng người rồi tặng họ một nhát dao chí tử. Xong xuôi, cả hai chị em vứt con dao xuống nền đất đẫm máu rồi bước về phía chỗ nó đang đứng. Nó cười hiền với hai người, nói: - Làm tốt lắm! Sau đó, nó liên lạc bộ đàm với Bảo Vi: “Cho người đến dọn dẹp nhanh đi.” “Ok! Tuân lệnh sếp!” – Bảo Vi đùa. Nó quay lại nhìn Trang và Thảo Anh, lo lắng hỏi: - Cả hai ổn hết chứ? - Ừm…ổn, chỉ xướt xát ngoài da thôi, không đáng lo. – Thảo Anh trả lời rồi dùng tay, cô vuốt hết máu đang dính trên người mình vẩy xuống đất. - Chị cũng thế. Không sao. – Trang mỉm cười với nó. - Vậy thì chúng ta về thôi. Cũng gần năm giờ sáng rồi. Giờ về chỉ cần tắm rửa rồi leo lên xe phóng tới trường đi học luôn. – Nó nói. - Còn đi học nữa á? Nghỉ một ngày cũng được mà/ - Thảo Anh nhăn mặt. - Không được! Tụi mình đi mà giấu anh hai nên nếu khôngđi học, anh ấy sẽ nghi mất. Lúc đó, anh ấy mà hỏi thầy thì chắc chết cả bọn! – Nó trề môi. - Đành vậy… - Thảo Anh trả lời chán nản. Xong xuôi, tụi nó ra xe gặp Bảo Vi rồi trở về nhà chuẩn bị để đi học. Chương 10.1 Chap 10: CHUẨN BỊ CUỘC THI “THE QUEEN OF KINGDOM” “Bộp…” Nó thẳng tay ném cái cặp vào chỗ ngồi của mình, thả người xuống rồi nằm gục luôn trên bàn mà ngủ. Thảo Anh và Bảo Vi bước vào sau nó nhưng cái hành động quăng cặp lên bàn rồi nằm dài ngủ thì chẳngkhác là mấy. Cả ba mệt đừ người đến mức không nói nổi. Thảo Anh sau trận chiến đêm qua thì để lại trên làn da trắng nõn như sữa của mình không ít các vết thương ngoài da. Hầu hết đều là những vết xướt chỉ ứa chút máu do dao găm, đao, mã tấu của bọn đêm qua gây ra, không đáng lo nhưng cũng đủ khiến bất kì ai nhìn vào cũng xót xa cho cô công chúa bé nhỏ này. Bảo Vi thì do cả đêm qua không được ngủ, cộng thêm việc cứ phải dán mắt vào màn hình vi tính gần bốn tiếng đồng hồ liền trong cái hoàn cảnh không hề có điện đóm gì nên giờ hai mắt thâm quần như gấu trúc và mỏivô cùng. Chưa kể suốt cả đêm hôm qua, cô nàng còn phải phân tích hàng tá thứ thu được sau trận chiến để báo cáo về cho tồ chức. Nó thì phải nói là cũng khá thê thảm. Sau khi chở hai chị em kia về nhà thì nó phải ở lại băng bó cho cả hai. Vết thương khá nhiều nên nó hoạt động không ngừngnghỉ, một tay sát trùng, xức thuốc, tay còn lại thì cầm bông xoa đều, sau đó phải băng bó lại bằng gạc hoặc băng keo cá nhân làm nó mỏi nhừ hết cảtay. Bốn tên bọn hắn bước vào (tính luôn hai ông anh quý hoá của nó và Vi). Anh hai nó nhanh chóng nhận ra sự khác thường ở ba đứa. Bình thường, vào tới lớp là nó gây chuyện, không thì ngồi đàm đúm làm bà tám, không khi nào mà nó ngồi yên. Thế mà hôm nay vào lớp lại thấy cái cảnh tượng “án binh bất động” của ba cô nàng nhà ta thì ai mà không lạ cho được? Thiên bước đến bàn nó, cố hết sức để gọi nó dậy nhưng vô ích. Cả đêm qua không ngủ, giờ thử hỏi nằm xuống là nó ngủ liền thì ai mà kêu dậy cho nổi? Minh cũng lặp lại hoàn cảnh tương tự giống Thiênkhi kêu Vi. Bất đắc dĩ, cả hai ông anh đều bó tay. Hắn với Khánh thì cả hai tên đều chẳng màng đến hai đứa nó mà cứ một tên thì tía lia cái mồm, một tên thì đăm chiêu suy nghĩ. Tên cứ huyên thuyên mãi là Khánh. Tên này đang nói với hắn về một em cực sexy, nóng bỏng mà hắn vừa quen được trên đường từ bar về nhà hôm qua. Còn tên đăm chiêu suy nghĩ tất nhiên là hắn. Còn về việc hắn suy nghĩ gì thì…không ai biết! Bốn chàng hoàng tử ai về chỗ nấy. Tuy nhiên, khi vừa đặt cái cặp xuống bàn thì Thiên bỗng dưng hét: - Thảo Anh???Tiếng la bất thình lình của anh làm Thảo Anh bật người ngồi dậy ngơ ngác nhìn. Mãi lúc sau, cô nàng mới nói được vài từ: - À…anh mới tới ạ? - Anh tới lúc nào không quan trọng. Nhưng tại sau chân tay lại ra nông nỗi này? Em bị gì thế? – Thiên lo lắng. - Không có gì đâu anh. Do…bất cẩn nên ngã chút thôi mà! – Thảo Anh mặt mày trắng bệch,mồ hôi ứa ra. Rõ ràng là cô nàng đã dùng một lớp phấn mỏng phủ lên những vết thương nhỏ để tránh bị phát hiện, chỉ chừa lại những chỗ phải băng gạc và băng keo cá nhân thôi kia mà? Vậy mà sao anh vẫn thấy được những chỗ đã phủ phấn thế? - Ngã? Ngã ở đâu mà trầy xướt da dữ vậy? – Thiên tiếp tục. - À…ở…ở…trước cổng nhà! – Cô nàng nói dối. - Thật không? – Thiên nhíu mày. - Vâng! Thật! – Thảo Anh gật đầu lia lịa. - Tạm tin. Thôi cô giáo vào lớp rồi. – Thiên nhíu mày một hồi rồi mới chịu nói tin làm Thảo Anh cứ tưởng rằng mình sắp chết đến nơi rồi chứ. … Chương 10.2 Giờ ra chơi Bốn chàng hoàng tử của trường Kingdom cùng ba cô công chúa xinh đẹp bước vào canteen trường để thực hiện cái nhiệm vụ cao cả và luôn được đặt lên hàng đầu. Đó chính là phục vụ cho cáibao tử rỗng tuếch của tụi nó! Trước đó, hai nó phải kì kèo mãi, tụi nó mới chịu dậy để đi ăn. Căn bản chỉ là tại Thiên với Minh sợ tụi nó đói, ảnh hưởng đến sức khoẻ. (Khoẻ như trâu mà…) Sau khi ấn tụi nó xuống ghế ngồi, Thiên và Minh chạy như bay đi lấy thức ăn mà không thèm hỏi thăm xem tụi nó muốn ăn gì mà chạy tuốt. Rõ là quýnh quáng quá mà đần luôn. Ba đứa tụi nó thì cứ phải nói là tròn mắt nhìn hai ông anh, trong đầu cả ba đều không biết có chuyện gì đang xảy ra. Chưa đầy 5 phút sau, hai khay thức ăn đầy nhóc được đặt xuống bàn. Nó trầm trồ với lượng thức ăn mà hai ông anh đem về đến mức đơ người. Thiên thấy bộ dạng của nó thì nói: - Tại lúc nãy đi quên hỏi mấy em ăn gì nên tới lúc đó sực nhớ ra là chưahỏi. Không biết làm sao nên anh lấy đại hết. Ăn được gì thì ăn! - Ơ…không sao! – Nó trả lời rồi lao và đánh chén. Tốc độ và lượng thức ăn nó tiêu thụ khiến tất cả mọi người trong canteen cứ nhìn nó như người ngoài hành tinh. Riêng về phía hai ông anh và hai con bạn nó thì đã quá quen vói chuyện này nên cũng chẳng làm ra vẻ ngạc nhiên đến thế ( Thực chất thì cả hai con bạn nó cũng thế nên nếu nhìn nó với cái ánh mắt khác lạ thì chẳng khác nào là đang bán đứng bản thân cả! =.=”). Saumột hồi tiêu diệt hết tất cả mọi thứ trên bàn, nó ngồi dựa lưng ra sau, tay xoa xoa cái bụng căng tròn của mình, than: - Ôi trời ơi…no quá! - Cô ăn thế này…bộ tính lăn à? – Hắn nhìn nó bằng ánh mắt không thể nào đáng ghét hơn được. - Kệ tui! Anh muốn chết à? – Nó đưa nắm đấm lên hăm doạ. - Không…thách cô! – Hắn nghênh mặt. - Thôi! – Thiên can. - Hừ… - Cả hai quay mặt về 2 phía khác nhau. (Đúng là mới nói được có mấy câu đã cãi). - Mệt với cái tụi này! – Minh thở dài. - Mà nè…mấy đứa chuẩn bị cho cuộc thi chưa? – Thiên hỏi. - Thi? Thi gì vậy hai? – Mặt cả ba đứa bơ ra. - Trời ơi trời…đừng đùa chứ? – Khánh cười như mếu. - Thi gì mới được? – Vi khó chịu. - Thật sự là em không nhớ à? – Thiên hỏi lại. - Dạ… - Cả ba chán nản gật đầu. - Thì cuộc thi hotgirl của trướngđó! – Minh chen vô. - A…nhớ rồi! – Vi reo lên. - Thế mấy đứa đã chuẩn bị gì chưa? Ba ngày nữa là cuộc thi bắt đầu rồi! – Minh hỏi. - À…chưa! Nhớ cònkhông nổi lấy gì chuẩn bị? – Nó tỉnh bơ. - Gì chứ? – Bốn tên hét lên. - Làm gì ghê vậy? – Cả ba đứa nó đồng thanh. - Em có biết cuộc thi này thế nào không? Nó rất quy mô! Sẽ có người của đài truyền hình đến. Em nên biết là cả ba đứa là khuôn mặt đại diện cho lớp ta. Cũng như em là ai! Với em thì cuộc thi này không được sơ sót! – Thiên nói nguyên một tràng. - Vâng…vâng…em biết! – Nó nói. - Thế còn không mau chuẩn bị? – Hắn nói. - Không cần anh quan tâm. – Nó lè lưởi trêu hắn làm hắn tức nổ đom đóm mắt. - Thế em định làm thế nào? – Minh hỏi. - Chờ em chút! – Nó làm ra vẻ bí mật rồi rút cái điện thoại ra gọi cho ai đó. “Tút…tút…” – Tiếng đện thoại kêu mà không có ai trả lời làm nó đợi dài cả cổ. “Alo…” – Sau một hồi thì có một giọng nữ dịu dàng phát lên. “A…sao chị lâu bắt máy thế?” – Nó làm vẻ giận. “Xin lỗi em…chị bận chút việc với bên quản lí J&D. Mà em có chuyện gì mà gọi chị?” - Cô gái từ tốn trả lời. “Em muốn nhờ chị một chuyện.” “Chuyện gì?” “À…ba ngày nữa là trường em có tổ chức cuộc thi. Em cần gấp ba bộ đồ cho em, Ellie và Vanessa. Chị giúp được chứ Arlia?” “Chuyện nhỏ thôi nhưng thôi gian gấp quá. Chị sợ không chuyển kịp đồ.” “Không sao. Chị cứ gửi cho người bên J&D, đảm bảo chiều mai sẽ có mặt ở Việt Nam ngay.” “Ok…em cứ tin ở chị. Nhất định cả ba sẽ rất nổi bật cho mà xem!” “Vậy em cảm ơn trước. Thôi nhá.” “Ừm…bye em!” … Chương 10.3 Cuộc điện thoại kết thúc. Nó quay lại cười tươi với mọi người: - Xong rồi. Chiều mai đồ sẽ tới. - Này…có chắc được không? Lỡ không đẹp thì sao? Còn về size nữa? Chắc gì vừa? – Hắn tỏ vẻ khó chịu. - Anh không cần lo. Đấy là chuyện của tôi! – Nó gằn từngchữ, mắt thì liếc xéo hắn. - Híc… - Hắn đưa tay lên trán cố gắng vuốt đi những giọt mồ hôi đang tuônra như suối của mình. - Thôi…lên lớp được rồi. – Khánh đứng dậy, kéo cả bọn lên trên lớp để tiếp tục tiết học sau. … Chiều hôm sau, nhà nó Nó, Bảo Vi cùng Thảo Anh đang ngồi ngay ghế sofa xem TV mà cười ngặt nghẽo. Từ trên bàn đến trên ghế, xuống dưới đất toàn là vỏ bánh kẹo vất vươn vãi khắp nơi một cách bừa bộn. Thảo Trang thì đang loay hoay mãi dưới bếp để lục lọi thêm một ít đồ ăn cho cả đám nhưng hình như là đến một gói bánh cũng không còn. Cô bực bội khi trong tủ chẳng còn thứ gì nữa (Ặc…má ăn từ sáng đến chiều mà không hết mới lạ!) nên đành phải lủi thủi đi lên trên phòng khách trở lại. - Hết đồ ăn rồi! – Trang chán nản nói. - Hết rồi à? Nhanh vậy? Em mới mua cả bọc chiều qua mà? – Vi nhăn mặt. -Không biết. Lục hết dưới bếp rồi. Một món cũng chẳng còn. – Trang nhún vai. - Haizz…hết nhanh vậy? – Thảo Anh thở dài. - Ăn hoài thì phải hết thôi? Nói gì kì vậy? – Nó nói tỉnh bơ. “Kiing…coong…” Chuông cửa nhà nó reo lên từng hồi. Trang chạy ngay ra mở cửa nhưng tự nhiên, cô hét: - Arlia!? Chương 10.5 Ngoài cửa là một cô gái trẻ ở chừng tuổi 23 với mái tóc màu nâu hạt dẻ duỗi thẳng để mái ngố. Cô gái mặc một chiếc quần jean bạc màu cùng với cái áo sơ-mi trắng, cókhoác kèm một cái áo gi-lê màu đen ở bên ngoài. Nhìn cô gái có nét gì đó giản dị nhưng vẫn thu hút.Đưa tay lên tháo cái kính đen to bản che nửa gương mặt mình xuống, cô gái mỉm cười dịu dàngvới Trang. - Hello…long time no see! – Cô gái cười tươi. - Arlia? Why are you here? – Trang ngỡ ngàng. - Venus has phoned me yesterday. She wants me moved here for her 3 clothes. I gave everything to the company and sign up for the earliest flight to visit you here. (Venus có gọi điện thoại cho chị hôm qua. Em ấy muốn chị chuyển tớiđây cho em ấy 3 bộ quần áo. Chị đã đưa tất cả mọithứ cho công ty và đăng ký chuyến bay sớm nhất để sang đây thăm các em.) – Arlia vui vẻ. - Oh…I miss you too much! – Trang ôm cô gái. - Me too. - Come here! – Trang dẫn cô gái vào nhà. Ba cô nàng nhà ta đang ngồi coi TV say sưa nhưng sau khi thấy Arlia bước vào thì mọi hoạt động được tạm ngưng ngay lập tức. Vi là người phấn khích nhất. Nhỏ nhảy nhổm tới, miệng tíu ta tíu tít nhưng lại nói tiếng Việt mặc cho đối phương có hiểu gì hay không: - Arlia! Em nhớ chị quá. Chị về mà sao không nói để em ra rước. Ôi…chúng ta chưa gặp nhau những hơn sáu tháng rồi đó. Em mong gặp chị lắm nhưng do bận bịu quá chưa có thời gian đi thăm chị. Hôm nay gặp chị ở đây, em mừng quá! – Vi hứng khởi. - Cô đấy nhá! Quên thì nói đại là quên đi chứ cô mà bận bịu công việc gì? Nghỉ việc ở J&D rồi thì cô nhàn quá chứ làm gì có việc để làm? – Arlia nói tiếng Việt thạo như tiếng Anh. - Chị này kì! Làm như em ăn không ngồi rồi vậy? – Vi bĩu môi. - Chứ còn gì nữa? – Arlia tiếp lời.- Chị! – Vi hét, mặt đỏ lên. - Hahahaha… - Mọi người cùng cười. … “Cạch” Trang nhẹ nhàng đặt tách trà nóng lên mặt bàn cho Arlia. Cô chỉ khẽ mỉm cười cảm ơn rồi cầm tách trà đưa lên miệng. Nó mở lời: - Công việc của chị thế nào? Em nghĩ rằng thời gian này là thời gian gấp rút cho show thời trang sắp tới của chị lắm chứ? - Phải…mọi thứ rất bận rộn nhưng tất cả vẫn ổn. Tất cả mọi thứ từ khâu chuẩn bị đến sắp xếp lịch cho show thời trang đều do J&D đảm nhiệm hết. – Arlia trả lời. - Thế chị sang đây có việc gì? – Thảo Anh hỏi. - Chị sang đây sẵn tiện thăm mấy đứa với lại chị cần phải bàn lại về mấy mẫu thời trang mà mấy đứa sẽ trình diễn hôm đó. - Mấy mẫu thời trang của chị em thấy ổn cả. Nếu có thể, chị hãy xem lại mấy mẫu váy. Tuy nhìn khá ổn nhưng em thấy nó vẫn còn rất đơn giản. – Vi góp ý. - Cảm ơn. – Arlia mỉm cười. - Mà chị ở đây đến bao giờ? – Trang nhẹnhàng hỏi. - Chắc khoảng một tuần là chị về đó tiếp tục chuẩn bị cho show thời trang. - Hì…nếu chị đã sang đây thì trong thời gian ở lại đây, chị hãy đến ở đây cho tiện. Em với Venus sống một mình cũng buồn nên nếu có chị ở cùng thì chắc vuilắm! – Vi nhanh nhảu. - Em nói thật chứ? – Arlia nhìn Vi bằng ánh mắt nghi ngờ. - Tất nhiên là thật ạ! – Vi gật đầu lia lịa. - Nếu em đã có ý thì…chị đâumuốn từ chối! – Arlia nháy mắt. - Yeah… - Nhỏ nhảy cẫng lên. - Thế nhá chị. Mà mấy bộ đồ đâu rồi ạ? – Nó hỏi. - À…J&D báo là còn kẹt một số thủ tục ở sân bay nên chắc tối mới gửi tới đây được. - Ừm…cũng không sao. Mà chị tính cho tụi em mặc gì vậy? – Thảo Anh lên tiếng. - À…chị chỉ chuẩn bị mấy bộ đầm dạ hội thôi. Lúc Venus gọi thì chị chỉ có sẵn mấy mẫu váy. - Thế ạ? – Vi gật gù. - Nhưng xem ra có vẻ nó khá khó khăn đối với Venus thì phải? – Arlia nheo mắt nhìn gương mặt đang méo xệch của nó. - Sao lại là đầm? – Nó mếu. - Chị xin lỗi…lúc đó em báo thời gian gấp quá nên chị không design kịp mẫu mới được, cho nên đành lấy tạm đồ có sẵn thôi. Với lại em cũng đừng lo lắng. Đồ em chị lựa màu đen rồi! – Arlia cười. - Thế cũng tạm được! – Nó nói với giọng ỉu xìu như cái bánh bao chiều. - Ừm…Thôi, chị mới bay sang nên mệt lắm. Tụi em có phòng nào cho chị ở đây? – Arlia nói giọng mệt mỏi. - À…Chị lên lầu 2 á. Phòng nào cũng được. – Vi nhanh nhảu chỉ cho Arlia. - Ok! – Arlia gật đầu rồi xách vali lỉnh kỉnh lên lầu. ...het
30