_Anh cũng nghĩ như nhóc zậy đó! - hắn thì thầm. – a, phải đi nấu cái j cho nhỏ này ăn ms được.
…
“Thiên ơi… đừng mà… đừng đỡ cho Điệp… ĐỪNG!!!!!!!!!!” – nó thét lên rồi ngồi bật dậy
_Có chuyện j zậy?? – hắn hốt hoảng chạy lên.
_Kha… - mắt nó ngấn nước
_Thôi đừng khóc nữa… - hắn ôm chầm nó vào lòng.
Hơi bất ngờ nhưng nó cũng ko đẩy hắn ra. Phải rồi, nó thích hắn mà, hơn bao giờ hết lúc này có cần có bờ vai của hắn. Thật bình yên
_Nào, giờ thì nói cho tôi có chuyện j đã xảy ra.
_Cậu còn nhớ chỗ bí mật lần trước ko?
_Nhớ!! Sao??
_Hôm nay tụi tôi chiến ở đó!! Vs bọn buôn ma túy…
_HẢ?????????????? CÔ KO BIẾT SỢ LÀ J À??
_Xin lỗi!
_Có lỗi j đâu mà xin!! Thôi cô kể tiếp đi.
_Tụi tôi đã hạ gần hết rồi, chỉ còn lại 1 tên là còn chút sức. hắn dùng chút sức lực cuối cùng đó để chém vào tôi, vì tôi là tên cầm đầu.
_Rồi sao nữa??
_Nhưng Thiên đã nhanh chân chạy tới đỡ cho tôi…
_Rồi hắn có sao ko?? – Kha hoảng
_Ko sao, cũng may là tên đó chém trúng khúc gỗ…
_Ở đâu ra có khúc gỗ zậy??
_Ờ thì nhỏ Thư ném nhanh tới. Đúng là may mắn. Sau đó hắn rút con dao bấm ra đâm vô chân Thiên.
_Vậy sao cô lại khóc??
_Cứ nghĩ tới cảnh Thiên lúc nào cũng đỡ cho tôi là tôi lại thấy đau lòng. Nếu lỡ có 1 ngày…
_Thôi, đừng nói gở. Mà cô ăn j ko?? Tôi nấu cháo rồi…
_Cậu nấu hả??
_Sao, ko ăn thì tui ăn đó!!
_Ăn chứ!! Tất nhiên rồi… - nó cười tít mắt. Phải ha, nó thích hắn mà.
… Gần trưa, nó định đi học thì bị hắn ngăn lại
_Bộ cô khùng hả?? Giờ này mà đi học j nữa??
_Thà trễ còn hơn vắng mà…
_Thôi nghỉ đi. Tôi kêu con thỏ điên nó xin zùm rồi. Ở nhà đi.
_Ừm, zậy đi thăm Thiên vs tôi ko? – nó rủ
_Đi! Tất nhiên phải đi rồi, bạn bè mà.
…
13h15’ tại bệnh viện, phòng 409…
_Ông sao rồi?? – nó bước zô
_Ko sao! Cũng may ba tui đi vắng nên… - Thiên gãi đầu
_Hờ, tui quên mất ba ông… chắc ổng vẫn khó tính như hồi đó her…
_Hì, có j đâu! Mà cái thằng kja sao cũng tới zậy??
_Tao đi vs Điệp chứ ko phải tới thăm mày đâu… đừng có mơ! - hắn hất hàm
_Cám ơn… mà mày ra ngoài đi cho người ta nói chuyện
Kha bực tức bỏ ra ngoài vì lời xua đuổi thẳng thắn của Thiên… biết zậy ko thèm tới thăm còn hơn.
…
_Có j mà phải đuổi hắn ra ngoài zậy??
_Ờ, thì tui muốn nói chuyện riêng vs bà thui mà…
_Nói chuyện bé Trang chứ j?? Ông tỏ tình vs con nhỏ rồi hả??
_Ừ, mà bà vô tâm quá. Tui tưởng sáng nay bà đi học nên ms nghỉ, nếu ko tui đã đi học rùi.
_Tại sao?? À ông sợ bà Thư làm khó con nhỏ chứ j?? Yên tâm đi, bả là người tốt mà ko có chuyện đó đâu!!
_Ờ thôi… zậy thì tốt nhưng dù sao tôi vẫn cảm thấy lo.
_Yên tâm, bà Thư ko có ngu đi làm cái chuyện mà ông vẫn ghét đó đâu!!
_Ủa mà sao bà biết bà Thư sẽ ko làm khó Trang??
_Tui chơi vs bả thân lắm… bả là người tốt mà, đừng lo.
_Ờ…
_Mà ông đừng có gây vs Kha nữa, ko là sau này bị hành hạ đó!!
_Ờ chết, sao tui lại quên mất thằng đó là anh zợ tui chớ… chết rùi!!
Thiên nói xong rồi phá lên cười, nó thấy zậy ko nhịn nổi cũng cười theo. Kha ở ngoài hành lang nghe 2 đứa cười zỡn vs nhau thì tức lắm, đạp cửa xông zô
_Mấy người nói đủ chưa????
_J mà mặt hầm hầm như cháo thịt bầm zậy?? – nó cười
_Cười cái j mà cười!! Bộ zui lắm hả?? Đừng có nói nữa đi zề!!!!!!!
_Đừng có nóng mà, anh zợ…
_Mày ms gọi tao là cái j?? - hắn ko tin nổi vô tai mình nữa
_Thì tui kêu anh là anh zợ. Tui vs Trang đã chính thức cặp vs nhau rùi!!
_Ko đời nào, tao ko đồng ý.
_Nếu anh ko đồng ý thì tui sẽ lấy Điệp!! – Thiên nhe răng còn chị Điệp nhà ta thì mặt mày đỏ phừng phừng.
_Thằng khùng này… - hắn nổi điên – thôi được rồi, cho phép mày lấy em tao.
_Hì, tui biết thế nào anh cũng đồng ý mà..
…
Nó vs hắn rảo bộ trên vỉa hè nhìn trời nhìn mây…
Cả 2 đều im lặng ko nói j, hay đúng hơn là ko biết nói j. Tự nhiên đầu óc của 2 đứa lại trống rỗng ko có j để nói. Cuối cùng thì 1 trong 2 cũng đã lên tiếng
_Hồi nãy sao cậu ko đồng ý rồi lại đồng ý?? – nó cúi mặt
_Bà khờ thiệt hay giả bộ khờ zậy?? Có zậy mà cũng ko hiểu!
_Tui có khờ đâu… ủa mà sao tự nhiên kêu tui là bà???
_Ngu quá!! - hắn bực mình – vì tui thích bà nên ms đồng ý thôi!
_Ông nói cái j zậy?? Ông thích tui??
_Ờ… ừ… đúng zậy á, sao hok?? - hắn đỏ mặt quay đi chỗ khác
_Ủa mà ông thích tui thì có liên quan j tới nhỏ Trang vs thằng Thiên?? – nó ngây ngô (con nì bữa ni ngu bất thình lình)
_Ngu lâu dốt bền khó đào tạo!! Bà ko thấy hắn nói nếu tui ko đồng ý sẽ lấy bà hả??
_Hahahahh… ông ms ngu thì có… thằng đó mà dám lấy tui thì chỉ có nước cả đời húp tương..
_Hả??
_Hok có j! Mà nói tóm lại nó chỉ nói zỡn thui, zậy mà cũng ko biết, ngu như bò.
_Đúng rùi, ngu nên ms thích bà đó!!
_Thì zậy. Ông thích tui là 1 chuyện, còn tui có thích ông hay ko lại là chuyện khác…
_Nè, đừng có nói là bà ko thích tui nha??
_Ừ… - nó cười.
_... - sống mũi hắn từ từ đỏ ửng lên. Hình như hắn sắp khóc thì phải
_Nè giận hả??
_Hứ, tui ko hơi đâu mà giận người dưng nước lã!!
_Hì, tui chưa nói hết mà… - nó hít 1 hơi sâu, đã đến lúc nó phải thổ lộ lòng mình rồi đây – Trương Hoàng Kha, tui ko thích ông… _Cũng như nhau à - mặt hắn xịu xuống
_Chưa nói hết mà cứ nhảy zô à, tui ko thích ông mà là rất thích ông. Zậy là tui thích ông hơn ông thích tui rồi đó nha, đừng giận nữa… - nó cười
_Hả?? Bà nói thiệt hok??
_THiệt mà..
_Hok dám bà hơn tui đâu. Bà rất thích còn tui là rất rất thích.
_Hứ tui rất rất rất thích
_Còn tui rất rất rất rất thích.
Cứ thế tụi nó rất rất thích nhau, cãi nhau ỏm tỏi vang đường làm người đi đường phải ngoái nhìn, nhưng mà tụi nó ko hề để ý. Tụi nó vẫn cứ cãi nhau là rất rất thích vs rất rất rất thích… pó tay. Cặp đôi của người ta là lãng mạn, còn cặp đôi này thì rất chi là lãng… xẹt.
… (1 tháng sau)
Một ngày như mọi ngày, Thiên đến nhà chở Trang đi học bằng xe… đạp. Cặp này lãng mạn thiệt. Giờ thì toàn thể bà con trong trường đều biết em gái của đại ca cặp đôi vs hoàng tử sân trường (biệt danh ms đó), ai ai cũng cho 2 đứa nó là xứng đôi vừa lứa. Nhưng có 2 người thì ko đồng ý vs ý kiến này. Vâng đó chính là Thư và Trân. 2 đứa này là 2 người khác nhau nhưng có chung 1 suy nghĩ
“Ko thể được!! Bằng mọi giá phải tách 2 người đó ra!! Cứ để vầy là ko được, tại sao anh Thiên lại thích con nhỏ đó chứ?? Nó có j tốt hơn mình mà ảnh lại chọn nó mà ko chọn mình?? Trang mày đã phản bội tao thì đừng có trách tao vô tình vô nghĩa” – đó là suy nghĩ của Trân.
Cháp 24:
Trân tức lắm, đã nhiều lần dằn mặt Trang nhưng ko thể thành công, vì lúc nào Thiên cũng tới đúng lúc để cứu Trang nên Trân phải lẩn đi. Riêng Thư thì cáo hơn, cô ko có hành động j quá đáng mà ngược lại còn đối xử rất tốt vs Trang…
_Thấy chưa?? Tui nói rùi mà ông hok tin~ - Nó chu mỏ
_Ừ thì… nhưng tui zẫn thấy có cái j đó thất thường… - Thiên nhíu mày
_Sự thật rành rành ra đó mà vẫn nghi ngờ… ông đúng là hết thuốc rồi.
Rồi nó bỏ chạy đi tìm Kha rủ nhau đi tìm chỗ vắng để… học bài. Còn Thiên thì cứ mải suy nghĩ về thái độ kì quặc của Thư… trước j Thư nào có ưa j Trang, vậy mà giờ thì lại đột nhiên đối xử tốt vs cô bé quả là có vấn đề…
…
1 tháng kể từ khi Thiên vs Trang quen nhau, Trân đã nhiều lần định làm hại Trang nhưng ko thành, còn Thư thì vẫn cứ áng binh bất động. Một ngày chủ nhật đẹp trời, Thư hẹn Trang ra quán nước…
_Em biết ko?? Chị vs Thiên đã chơi vs nhau từ hồi cấp II, nên chị rất hiểu Thiên..
_Dạ em cũng nghĩ zậy – Trang tươi cười. Cô nhóc này khá thân thiện mà.
_Ừ, zậy nên chị khuyên em ko nên qua lại vs Thiên nhiều. Ko phải là nói xấu bạn bè chứ nó đã làm nhiều con nhỏ có bầu, rồi ruồng bỏ những nhỏ đó đấy!
_Hả??? Anh Thiên chắc ko phải người zậy đâu chị!! Chắc là chị nhớ nhầm rồi.
_Ko đâu, làm sao mà nhầm được?? Ko tin em cứ đi hỏi nhỏ Điệp đi!! Nó vô trách nhiệm lắm, chỉ coi em là đồ chơi hay gái qua đường thôi!!
Trang ngỡ ngàng. Thư đã bảo cứ đi hỏi Điệp thì chắc chắn là có thật rồi… ko thể nào tưởng tượng nổi Thiên lại là người như thế… Sao lần nào Trang cũng thích nhầm tên sở khanh zậy trời??? Cô buồn bã thất thểu bước zề lớp
“Muốn tranh vs chị mày à?? Kưng còn non lắm!!” – đó là suy nghĩ của Thư. Cô nhếch mép khi Trang đứng dậy bỏ đi 1 cách mệt mỏi.
…
Giờ giải lao của ngày hôm sau…
Thiên tìm tới lớp rủ Trang ra căn teen…
_Có Trang ở đây ko zậy?? – Thiên lo đầu vô cửa
_Dạ ko anh! – Trân nhanh nhảu – anh đi ăn vs em nha??
_Ừ… nhưng ah phải nói vs Trang 1 tiếng cái đã.
_Hừm… chẳng lẽ mỗi lần đi đâu vs ai anh đều phải báo cáo vs nó sao?? Bộ nó quản anh dữ lắm à?? – Trân khích
_Ko, chỉ là anh ko muốn Trang hiểu lầm mình thôi!
Thiên cười rồi móc phone ra gọi cho Trang
“Thuê bao quí khách vừa gọi tạm ko nhấc máy…”
“Kì quái, cô bé này đi đâu mà tắt điện thoại vậy trời?? Hay có chuyện j rồi??” – Thiên thoáng lo lắng.
Trân khoác tay cậu tình tứ đi trong hành lang
_Anh đừng lo, chắc nó vs anh Cường đi TÂM SỰ rồi!! 2 người đó thân nhau lắm mà… - Trân cố tình nhấn mạnh 2 chữ “tâm sự” nhằm làm cho Thiên hiểu lầm Trang, nhưng con bé nào có biết Cường là con gái.
_Ờ, chắc thế… thôi 2 anh em mình đi ăn. Mà em làm ơn thả tay anh ra cái!
_Sao chứ?? Tụi mình là anh em mà anh sợ j chứ?? Mình trong sạch mà.
_Biết vậy, nhưng anh ko muốn Trang hiểu lầm, hơn nữa thằng Cường mà nhìn thấy là anh chỉ có nước chết!!
_Em vs anh Cường đâu có quan hệ j đâu mà anh sợ?
_Ko phải zậy, nhưng lỡ nó nghĩ anh phản bội Trag rồi đánh anh nữa thì mệt.
_Anh kì quá. Sao mọi người cứ dồn tâm điểm vô Trang vậy?? Em có j thua nó??? – Trân nhăn nhó
_Hơn nhiều chứ?? Bạn gái thì phải hơn em gái rồi!! – Thiên ngây ngô trả lời.
_Anh… thôi ko nói nữa. Nói vs anh tức muốn ói máu.
_Thì em nói chứ anh có nói j đâu!! Ko thích thì em cứ im lặng – Thiên vẫn 04.
Trân biết có nói nữa thì Thiên cũng sẽ trả lời lại bằng thái độ rất ư là hồn nhiên vô tư đó nên đành ngậm họng lại mà đi.
Bỗng phía trước 2 người xuất hiện 1 cái bóng mảnh khảnh đi ko vững bước… và Thiên nhận ra cái bóng đó là của Trang.
“Sao trông cô bé có vẻ mệt mỏi nhỉ???” – Thiên nghĩ thầm rồi chạy tới chỗ của Trang.
_Trang… em đi đâu zậy? – Thiên lo lắng hỏi
_Đúng đó, bạn đi đâu mà để anh Thiên tìm ko thấy nên ảnh định đi căn teen vs mình nè!! – Trân khích
_Anh Thiên… anh quá đáng lắm.
_Anh?? Quá đáng?? Anh đã làm j có lỗi vs em hả????
_Anh còn hỏi nữa… - nước mắt Trang chảy dài xuống má càng là Thiên luống cuống.
_Thôi nào cô bé ngốc. Có chuyện j thì nói anh giải quyết cho! Anh đã làm j em???
_Anh là đồ sở khanh, anh chẳng khác j thằng Thành hết…
_Anh?? Sở khanh???? Anh có sàm sỡ em đâu??
_Anh tự biết đi! – Trang vụt chạy đi.
Thiên chạy theo kéo tay Trang lại quyết hỏi cho ra lẽ chuyện này nhưng cô bé nhất quyết ko chịu, cứ giật phăng tay ra mỗi khi Thiên chạm vào.
Trân đứng đằng sau, sau 1 thoáng ngỡ ngàng thì cô nàng zui mừng lắm… cuối cùng sau 1 tháng chờ đợi, Thiên vs Trang cũng đã xảy ra hiểu lầm. Tuy ko biết đó là chuyện j nhưng dù sao Trân cũng cảm ơn ông trời đã giúp cô.. Lúc này nhất định Thiên sẽ rất buồn vì những lời nói và thái độ vô tình của Trang, cô sẽ tới an ủi Thiên và Thiên sẽ cảm kích cô, từ đó sẽ dẫn tới chuyện nảy sinh tình cảm giữa 2 người… há há… cuối cùng thì Trân cũng đã có cơ hội đến vs Thiên rồi… lần này cô nhất định làm Thiên điêu đứng (bịnh tưởng hơi nặng thì phải).
Thiên thì đứng tần ngần ở đó, ko hiểu Trang định nói j nữa.
… Tiếp những ngày sau đó, Trang cứ tránh mặt Thiên. Thiên tới lớp tìm thì chui xuống phía dưới bàn mà trốn, gặp ở căn teen thì phóng còn nhanh hơn tên lửa… Điệp cũng nhận thấy thái độ kì lạ của Trang.
Những lúc Trang chạy trốn, Thiên chỉ biết đứng tần ngần nhìn theo… lúc đó Điệp định tới chỗ Thiên hỏi chuyện nhưng lần nào con nhỏ Trân cũng xuất hiện trước, nó õng ẹo
_Anh Thiên, Trang thật quá đáng. Anh ko làm j có lỗi hết mà cứ tránh anh hoài à… chắc nó có người khác nên muốn bỏ anh đó!!
_Ko đâu! Nhất định Trang hiểu lầm chuyện j đó nên ms trốn anh. Anh phải làm cho rõ chuyện này ms được! – đó là câu nói muôn thuở của Thiên đáp lại cho Trân.
Đúng là có chuyện rồi, nhất định nó sẽ hỏi con nhỏ Trang cho ra lẽ ms được.
…
Chủ nhật, Thiên đứng trước cửa đợi Trang như thường lệ để chở cô bé đi học đàn. Hôm nay Trang đi học trễ quá, đã gần 9g rồi mà chưa chịu lo mặt ra nữa. Hay vì Thiên mà cô bé ko chịu ra mặt??
Bực mình vì phải chờ đợi lâu, Thiên móc phone ra nt cho Trang
“Em ra ngoài đi chứ?? Anh đang đợi em nè!”
Trang ko trả lời. 5p trôi qua…
“Em giận anh chuyện j thì cũng phải nói ra để anh biết chứ??”
Im lặng. Thêm 5p nữa trôi qua…
“Sao em cứ im lặng hoài zậy?? Gặp anh chút đi! Năn nỉ á!> Vẫn im lặng. Và lại thêm 5p nữa…
“Em làm ơn gặp anh nói chuyện đi!!”
“Chúng ta kết thúc đi anh” Trang nhắn lại và off máy luôn.
“Chia tay”?? 2 từ đó như 2 cánh tay lực lưỡng nhấc hòn đó to lên ném thẳng vô đầu Thiên…
Chia tay sao?? Dễ dàng vậy sao?? Thiên đã làm j có lỗi vậy?? Sao Trang ko chịu nói?? Chẳng lẽ Trang coi Thiên như trò đùa sao??
Thiên nhìn lên trời… trời vẫn vậy, vẫn trong xanh và cao vút. Thật tệ hại, giá mà lúc này có 1 cơn mưa nhỉ?? Nếu có mưa thì Thiên sẽ khóc thỏa thích mà ko ai biết được cậu đang khóc. Nhưng ông trời lại ko chịu đổ mưa, cậu đành kìm nén nước mắt cho nó chảy ngược vào trong tim. Vậy là kết thúc thật rồi sao?? Thiên ko cam tâm. Nhưng Trang đã off máy rồi, nhất định Trang sẽ ko chịu gặp Thiên nữa đâu.
“Thôi thì chia tay… chắc em chán anh lắm rồi chứ j?? Vậy thì em cứ quay đi và quên anh đi, chỉ cần anh nhớ em là đủ rồi!! Anh sẽ cố gắng ko ngó ngàng tới em, sẽ cố gắng ko làm em khó chịu nữa” – Thiên cười hì hì, nhìn lên cửa sổ phòng Trang 1 lần nữa rồi rồ máy chạy đi.
Trang ở phía sau tấm mành và đã nhìn thấy nụ cười của Thiên… nó làm cô bé đau lòng lắm.
“Thì ra tình cảm của anh dành cho em chỉ có vậy thôi sao?? Anh còn cười nữa, anh vui lắm khi em trả lại tự do cho anh sao?? Anh đúng là kẻ đáng ghét nhất trên đời.. em ghét anh, em hận anh” nước mắt Trang cứ tuôn trào ra làm ướt hết cả cái gối hình trái tim cô đang ôm trong lòng.
Cháp 25:
Ngay ngày hôm sau đó, Thiên xin nghỉ học 1 tuần liền. Tuy rất lo lắng nhưng Trang lại ko biểu hiện ra bên ngoài. Dù j thì giờ 2 người cũng đã trở thành người dưng rồi còn j…
Còn Trân thì lo cuống lên được, con bé cứ chạy hết chỗ này tới chỗ khác hỏi thăm về Thiên nhưng tuyệt nhiên ko ai biết.
Thư thì cười thầm trong bụng. Thiên nghỉ học 1 tuần liền có nghĩ là kế hoạch của cô đã thành công. Giờ cô chỉ cần đến bên cạnh an ủi Thiên nữa là xong. Nhưng có 1 điều Thư ko thể biết được là giờ này Thiên ở đâu.. nhưng có hề j, chỉ cần hỏi Điệp là sẽ ra ngay. Mà Điệp thì ko bao giờ từ chối cô bất cứ điều j… chắc chắn sẽ nói ra chỗ của Thiên thôi, Điệp là người hiểu Thiên nhất mà.
Giờ giải lao, Thư và Trân tới lớp Điệp. Trân tới trước…
_Anh Cường… anh có biết anh Thiên của em đang ở đâu ko?
_Ko, anh ko biết!! - Điệp vẫn chăm chú vào cuốn sách.
236