chuyện gì đang diễn ra vậy??
Người đàn bà đó bước ra..trên tay cầm lấy 1 vật khá nặng
Âm thanh đó phát ra từ phòng may?
Phòng may?
bất ngờ..lo sợ..nó ù té chạy vào phòng may..
Thôi rồi!
mọi thứ hết rồi
tan tành..k còn gì nữa..đổ vỡ hết rồi
những vật dụng thường dùng của mẹ nó nằm rải rác xuống nền...
Chuyện gì đang diễn ra vậy?
Máy may??
-Máy may của mẹ đâu?? đâu rồi????
~
-Vú tâm? Máy may đâu rồi Vú?
-Tôi thấy ba ta cầm nó ra sân rôi..k biết làm gì nữa..tôi k dám hõi
Nước mắt nghẹn ngào...cho những chuyện k hay sắp xảy ra..nó chạy ra sân
muộn màng!! quá muộn màng
chiếc máy may đang bị ngọn lửa thiêu đốt
thét lên thảm thiết
-Mẹ ơi...!!!!!!!!!! mẹ ơi mẹ....mẹ
nó nhào vào ngọn lửa trước cái vịnh chặtcủa Vú Tâm
-tiểu thư..nguy hiểm lắm!!
-Bỏ con ra đi.....bỏ ra,....mẹ đang ở trong đó...mẹ ơi...mẹ ơi
lăn dài trên má những giọt nước mắt nóng hổi...
-huhu..mẹ..mẹ ở trong đó..bỏ ra..bỏ ra đi..mẹ ơi...mẹ..
ngọn lửa đã đc dập tắt..
và chiếc máy may chỉ còn lại những mãnh vụn bị cháy đen
-Hêt rồi..mọi thứ cháy hết rồi....hết rồi...!!!
nhặt những mảnh vụn lên...nó khóc
ngọn lửa đã hủy diệt tất cả..mẹ nó..và di vật của mẹ
trước nụ cười độc ác của bà ta
-Ai cho phép bà đốt di vật của mẹ tôi...ai cho phép bà làm như thế..-lắc mạnh bà ta..nó mắng
Bực mình..bà ta hất nó ngã nhào..cánh tay trầy trụa túa máu ra
-Điên à...
-Huhu...bà ...bà trả mẹ lại cho tôi!! trả mẹ lại cho tôi!!!huhu...huhu trả mẹ lại cho tôi......-nó phản kháng yếu ớt
-Cái máy đã củ rít và tao sẽ k giữ lại những đồ rẻ tiền như thế
-Nhưng đó là của mẹ tôi...mẹ tôi rất thích chiếc máy đó..ai cho phép bà làm như thế chứ.....
Nó khóc nghẹn ngào..giọt đắng dâng lên tận cổ họng
nó chỉ nghe chát đắng nơi đầu môi!
-Chính Niệm Nam cho phép tao làm như thế và tao thích làm gì thì làm.-Trừng mắt với nó..bà nở nụ cười cay độc rồi bỏ vô nhà
Ngã khụy trước chiếc máy tàn tro..nó ngấn lệ
-Mẹ ơi..mẹ của con...mẹ của con!!!!xin lổi mẹ...con xin lổi mẹ nhìu lắm....mẹ ơi..
khóc..nó chỉ biết khóc..
Bà ta đã k chừa lại bất cứ thứ gì trong căn phòng đó nữa
hết rồi
-Sao bà ta nhẫn tâm thế chứ...hết rồi..mọi thứ mất hết rồi
căn phòng mà mẹ nó yêu quý...mà nó hết lòng bảo vệ giờ chĩ còn là căn phòng k..
Nó chỉ biết ứ lên ~ tiếng kêu thảm thiết
-Mẹ....!!!!!
mẹ nó đã hoàn toàn biến mất
bỏ nó lại thế giới này 1 mình
k còn bất cứ thứ gì về mẹ...
-Mẹ ơi..nhớ mẹ..con phải làm sao đây?? nói cho con biết đi-Nó thổn thức
~~~
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh..và khi ba nó trở về đã quá muôn màng..
nhìn nó giam mình trong phòng và khóc mổi ngày
ông k biết làm sao
-sao em làm vậy? lần này em quá đáng lắm!-ông gắt
-sao anh lại trách em? em chĩ muốn lấy căn phòng đó làm phòng em bé cho con mình thôi!
-Thiếu gì phòng sao em lại chọn phòng đó
-Đó chỉ là căn phòng cũ với những vật dùng rẻ tiền..nên em mang bỏ hết
-Thế em có biết những thứ đó rất quan trong với Tiểu Từ k??
-em xin lổi..em k biết-bà ta phân trần
-con bé giờ trốn trong phòng khóc suốt mấy ngày k ăn k uống..anh nghĩ em nên sang xin lổi con bé đi-ông bực dọc
khẽ nắm lấy bàn tay ông..bà ta nhẹ nhàng
-em xin lổi anh.sáng mai em sẽ xin lổi với con bé
Khẽ thở dài..
ông gật đầu..
~~
-Tiểu Từ..cho dì xin lổi...
-Bà k cần đóng kịch nữa-Nó lạnh lùng
-Dì thật sự k biết đó là Di vật của mẹ con
-Dù sao đi nữa tôi cũng k bao giờ tha thứ cho bà..và bà cũng k cần ra sức diễn kịch trước mặt ba tôi!
-Con à..Dì đã nói vậy con hãy bỏ qua đi-Ba nó đỡ lời
-Bỏ qua? ba nghĩ mẹ với con k qtrong giống đối với ba vậy à..con sẽ k tha thứ cho người đã cướp mẹ ra khỏi cuộc đời con..và con biết ba k tin con nên con k muốn giải thích và các người hãy ra khỏi phòng tôi ngay lập tức!
Giọng ứ lệ..
nó đáp
lắc đầu ngao ngán
ông ra khỏi phòng
giờ đây ông vùi đầu vào công việc và gđ với ông thực sự rất áp lực!
~~~
Bệnh viện....
-bác sĩ...vợ tôi saop rồi?
người bác sĩ ngượng ngùng đáp
-Bà Hạ không sao..nhưng đứa bé đã mất..chia buồn cùng gđ
Như sét đánh ngang tay..ông ngã xuống
con ông mất rồi sao?
con bé Rya khóc ầm ỹ...
-Mẫn Mẫn..em đừng buồn..rồi chúng ta sẽ xjh ra đứa con mới..chúng ta còn nhìu cơ hội mà
quay mặt nơi #..bà ta nói
-em cần yên tĩnh
-Rốt cuộc có chuyện gì vậy?
Mẫn Quân nhanh nhảu
-Là Tiểu Từ đẩy mẹ xuống cầu thang..là nó đã giết chết em bé
1 sựn thực quá phũ phàng với ông!!!
-Là...là Tiểu Từ sau
khẽ gật đầu..ba ta bảo
-Em sẽ k tha thứ cho nó..và nếu nó k thích em em sẽ cùng Rya dọn ra ngoài
xiết nhẹ tay bà..ông nói..
-Anh sẽ k để mẹ con em chịu thiệt
~~
Nó cứ lặng lẽ..và k hay biết chuyện gì sắp diễn ra
2 hôm sau..bà ta đc báo xuất viện
~~~
-Tiểu Từ...mày sẽ phải cuống gói ra khỏi nhà này..vì mày đã giết con của mẹ.
Nó k hiểu những lời xàm bậy cô ta vừa nói
nó bỏ đi
thoáng thấy bóng ông về...cô ta lại tiếp
-Trả em tao lại đây...
Bốp!!! cô ta tát nó 1 cái thật mạnh
nó k hiểu gì cả?
chuyện gì đang diễn ra
nó vồn đâu làm gì bà ta?
-Sao cô giám đánh tôi hả?
-tao còn làm nhìu hơn thế nữa!!!
-Ba...-nó bật khóc gọi ông ấy khi thấy ông ấy chứng kiến tất cả nhưng k hề làm gì
ba có còn là ba của con k?
-- W w w . t h e g i o i t r u y e n . m o b i --
Chương 20
Ông quay mặt lại..nhìn nó đầy thất vọng
thực sự nó k hiểu ra chuyện gì nữa
-Sao ba có thể làm ngơ khi cô ta đã đánh con??-Nó rơi nước mắt
-Con đáng bị như vậy..-Ông nhẫn tâm đáp
lắp bắp bờ môi rướm máu...nó như k tin vào những gì mình vừa nghe
-Ba..ba nói gì vậy ba?
-Con đáng bị đánh như vậy!!!! vì con thực sự quá độc ác!
Con độc ác sao??
Nó độc ác à??
có nhầm k?? ông đang nói gì vậy?
Bất ngờ..nó ơm bờ má,,nước mắt nghẹn ngào tuôn
-Có chuyện gì vậy ba? chuyện gì đang xảy ra vậy?
-Con đã làm Di xảy thai..con đã giết em con..con bảo xem..con có độc ác k?
-Ba...ba...nói gì? con giết em? con k hề biết bà ta có thai làm sao con giết con bà ta đc chứ
-Con đừng mở miệng ra là bà ta bà ta..đó là Dì của con con k thể tôn trọng người lớn sao?
-Con sao có thể tôn trọng người đã hũy hoại gđ của mình chứ
Nó thét lên..nước mắt mổi lúc 1 nhiều
-và ba sẽ k bao giờ tin lời con nói nữa
lùi lại
1 bước
2 bước
3 bước
ngã! nó đã thực sự gục ngã
ông đã hoàn toàn k tin nó
từ bỏ nó
Nước mắt tuôn đẫm bờ áo..
nó nghẹn ngào
-Thực chất ba chĩ muốn con tách khỏi cuộc sống của ba thôi! đúng k?
Ông bỏ mặc nó với cơn choáng ván.
vô tâm bước lên lầu...
trước nụ cười đắcn ý của Mẫn Quân
mọi thứ diễn ra quá bất ngờ
mọi thứ như đang quay cuồng
Nó gục ngã.
mọi thứ giờ đây nó có chĩ là nước mắt..và nước mắt
Ba nó bỏ lên lầu..
Còn 1 mình
nó cần biết chuyện gì đang diễn ra
mà ba nó...ba làm sao thế? k cần Tiểu Từ nữa à?
~~
-Em dậy ăn tí gì đi-Ông lay bà ta dậy và gọi
-Em k muốn ăn..con chúng ta mất rồi và nó là người giết chết con em
-Thôi mà em..con bé k muốn thế
-Nó hận em hủy di vật của mẹ nó..và nó giết con em để trả thù
-Ok..ok em bình tĩnh lại
-Em cần yên tĩnh..và em muốn xuống vườn dạo
ba nó khẽ gật đầu..
nằm trên giường..nhắm mắt cố xua tan những cảm giác mệt mỏi
~~~
-Mày biết sự lợi hại của tao rồi chứ
Nhìn nó đang nức nỡ trong vườn..ba ta nói
-Rốt cuộc bà đã nói gì với ba tôi?
-k có gì...đơn thuần là chút chuyện nhỏ
-Ba đã làm gì?? bà ác độc lắm...
Bật cười độc ác..bà ta nói
-Và mày sẽ còn thấy nhiều hơn đó nữa
-Trả gđ lại cho tôi...
Nó xô bà ta ngả...nó thét...sự yếu đuối k thể mãi xâm chiếm nó đc
Bốp!!!!Bộp!!!!!
tát liền 2 cái mạnh vào má nó
máu từ khóe môi rơi ra từng giọt
Bà ta ghì mặt nó xuống mặt đất
khuôn mặt bé nhỏ đang trườn trên đất
Vú Tâm liền chạy ra..hất bà ta té ngã
mọi việc đang đến hồi căn thẳng
~~~
-Dượng ơi!! Vú Tâm và Tiểu Từ đang đánh mẹ con ở dưới
Ông bật tung,
cả 2 hối hả chạy xuống
~
-Tiểu Từ...con làm gì vậy?
-Bà ta đánh con....vô duyên vô cớ lại đánh con
Quay sang Mẫn Quân..ông hỏi
-Chuyện này là sao?
-Con thấy Tiểu Từ đánh mẹ và Vú Tâm xô mẹ ngã
-Là em..em k kiềm chế đc bản thân nên mắng Tiểu Từ-bà ta phân trần
-Và nó đã đánh em..còn nguyền rủa con chúng ta...-Nức nỡ..
-Có thật k Tiểu Từ.?
-Ba..ba tin..những gì bà ta nói sao?
-Nếu là trước kia...ba sẽ k tin..nhưng bây giờ..con bảo ta làm sao tin con?
-Ba...ba k thấy vết máu từ môi con sao? sao con có thể làm chuyện này chứ?
-Là con đã khiến mọi việc ra nông nổi này..Ba thật sự mệt mỏi với căn nhà này..
Ông bực tức bỏ lên lầu
Cười chế giễu..2 mẹ con độc ác đó bỏ vào nhà
Vú Tâm ôm nó vào lòng
nước mắt cứ nghẹn ngào rơi
-Có phải ba k yêu con nữa? chắc chắn là vậy rồi
-Ông chủ chỉ nhất thời bị mẹ con đó lừa..ông vẫn yêu cô mà
Vú T6am vỗ về nó
có thể nói..bà là người động viên tinh thần cho nó trong căn nhà này
~~
-Anh à..Tiểu Từ là con gái anh..em k nói..nhưng Vú Tâm chỉ là người làm..em là phu nhân lại bị người làm xô ngã..k tôn trọng..còn ra thể thống gì nữa?
-em à..Bà Vú đã làm trong ngôi nhà này đã 20 mấy năm rồi
-Bây giờ em k có tư cách đuổi 1 người làm sao?-Bà giận dỗi
-Ai cũng đc..sao lại là bà ta...Tiểu Từ nó rất cần bà ấy..
-Tiểu Từ Tiểu Từ..lúc nào a chỉ biết có nó..em là vợ của anh...
-Thôi mà em..sao em lại ghen tức trẻ con thế?
-Trẻ con? nó đã giết con chúng ta..và giờ em chỉ muốn đuổi 1 người giúp việc cho hả cơn giận cũng k đc?
Khẽ hắt hơi...ông gật đầu
-Thôi để anh lo liệu
~~~
-Vú ơi..con mệt mỏi lắm..
-Tôi chỉ sợ k còn đc ở bên cô lâu nữa thôi
-\Vú nói gì vậy? sao lại như thế?
-Mẹ con bà ta nhất định k bỏ qua cho tôi...
~~~
-Vú tâm..ông chủ gọi Dì-Tiếng cô Liên Giúp việc nói
vỗ nhẹ cánh tay như trấn an nó..
-Sẽ k sao đâu..cô luôn là đúng mà...
Rướm lệ.,..nó đáp
-Con sẽ k để ai đưa Vú đi...
~~~
-Ông chủ cho gọi tôi
khẽ nhíu mày..ba nó trầm giọng
-Tôi biết Vú đã làm cho nhà này 20 mấy năm rồi...và với Tiểu Từ..bà cũng như 1 người mẹ...
-Tôi hỉu ông chủ muốn nói gì
-Việc này xảy ra khiến cho phu nhân k vừa lòng...
-Ông chủ à..tôi làm công cho gđ mình cũng hơn nữa đời người..tôi chỉ muốn ra đi 1 cách thanh thản và k muốn làm khó ai...
Chìa xấp tiền ra..ông nói
-Số tiền này đủ cho Vú giống dưỡng già..k cần lao động nặng nhọc nữa
đẩy xấp tiền vê phía ông..bà trầm
-Tôi chỉ nhận đủ số tiền tôi kiếm đc và tôi k muốn lương tâm mình căn rứt
khẽ gật đầu..ba nó từ tốn
-Con bé sẽ k vui
-Có điều này tôi nghĩ mình nên nói...ông nên qun tâm đến Tiểu Thư nhiều hơn..cô thường trốn trong phòng khóc 1 mình và tôi tin tiểu thư là người lương thiện
bước ra khỏi phòng...k đợi ông nói thêm 1 lời nào..
bà quay về thu xếp hành lí..
xách túi hành lí nặng nề..bà gõ cửa phòng chào tạm biệt nó
Nhìn bà xách túi va li..nó hiểu chuyện gì đang diễn ra
Nước mắt lưng tròng
-Vú đi thiệt sao Vú..ba con đuổi vú sao?
-Tôi k muốn làm ông chủ khó xử..
-k thể nào...k thể nào..ba thừa biết vú quan trọng với con cỡ nào mà
Lắc nhẹ đầu
-Đừng trách ông chủ...
Mím chặt môi..nó sang đập cửa phòng ông
-Ba...mở cửa ra...mở cửa ra đi ba....
Ba nó sợ phải đối diện với nó
sợ nhìn thấy nó nước mắt đầm đìa
-ba biết con muốn nói gì
-Sao ba lại đuổi Vú Tâm..sao ba lại làm vậy hả ba???
Nó lay lay cánh tay ông...bất lực nói
-Dì vừa mất con...ba k muốn dì buồn...
-Thế còn con? con làm sao ba?? con k quan trọng bằng bà ta à
-Đủrồi con gái..ba mệt lắm..ba thấy rất phiền khi những chuyện như thế này xảy ra
-Người con yêu thương lần lượt rời khỏi con...sao ba nhẫn tâm vậy?
Nó bỏ vào phòng...ấm ức khóc
Vú tâm đã đi
nó cô đơn..
1 mình phai đối mặt với 2 mẹ con hiểm ác đó
~~
con bé Rya mất em khóc ầm ỹ trong phòng
-Chị à...sao em bé mất vậy chị,.Rya thương em bé lắm
-Là Tiểu Từ..nó là người xấu..nó cướp ba của em..giết em của em..nó là người xấu
-Thật hả chị?
-Ừ...nó là người xấu
con bé giận dỗi chạy sang đập cửa phòng nó
Nó mở cửa phòng muốn biết chuyện gì xảy ra
con bé bất ngờ chạy lại
xô nó ngã
đầu nó đập vào tường và máu đang túa ra
con nhóc hung hãn chạy đến lay tay nó thật mạnh
-Chị là người xấu...chị giết em của em..chị cướp ba của em..chị là người xấu
Nó thật sự mệt mõi..phản ứng tự nhiên bảo nó phải bảo vệ cơ thể mình
Nó lắc mạnh vai con bé..hét lên
-Là em..là mẹ em...tất cả các người đã cướp đi gđ chị..mẹ em mới là người xấu...em nghe k?
Nó bấu tay con bé thật chặt..bao nhiu tức giận uất ức đang dồn nén
-Em đau..chị
-Tiểu Từ,,,có gì từ từ nói..sao lị đánh Rya-Mẫn Quân tự dưng thốt lên
Ba nó chạy đến gỡ tay nó ra..xô nó té ngã
-Con làm gì em thế hả
Ngơ ngác..nước mắt nó giàn giụa
-Ba..con k có
Xoa bàn tay cô bé nhỏ ông quát
-Thế con đang làm gì em thế?? con thật là...
-Ba...sao ba chưa hề tin con dù chỉ 1 lần vậy
-Con bảo ba làm sao tin con đc??? Riểu Từ..mọi lổi lầm là do ba và em k có lổi..sao con đánh em..sao con có thể cư xử khốn nạn như vậy?
41