watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Cô Là Dân Chơi Hả
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Cô thôi đi, nhìn muốn ói quá rồi đó, tôi tính thế này, tôi ngồi với Như, Minh ngồi với…với anh Nam, Hoàng ngồi với Bảo, T.Băng ngồi với T.Anh, còn Ngân thì ngồi với Thanh, ok! – Nó tự tin nói, vì nó nghĩ sắp xếp như thế là hợp lí nhất.
- Ok! – Trong số đó có Thanh và Ngân có vẻ tiếc tiếc vì không được ngồi gần mí anh kia nhưng dù sao thì cũng tạm được nên cũng ok luôn.
Bọn nó, chạy vòng vòng rồi đụng nhau rầm rầm mà phát tội mấy cái li luôn, chắc khi mấy anh chị này về thì tụi nó cũng đủ để vào sọt rác rồi.
Như thì ghét Ngân nên luôn cho li mình va chạm thật mạnh vào li của Ngân làm cô ta hét toáng lên, trông đến buồn cười, T.Anh thì không ưa gì Minh nên luôn gây chiến với anh, đụng muốn vở cả li mà không chịu dừng. Thấy T.A hăng quá nên Minh cũng chìu, anh và Bảo nháy mắt với nhau, xông vào làm”thịt”T.Anh làm cậu cứ than vãn kêu khổ. (ai biểu chọc người ta làm gì). Còn những người còn lại không biết làm gì ngoài việc tung hô cổ vũ chiến tranh thế giới thứ 3 bùng nổ.
Chơi rồi cũng mệt, ai về nhà nấy, nhưng nó chưa kịp đi thì Minh xoay sang hỏi Nam 1 câu làm nó xém té ngửa.
- À, hồi nãy anh gọi tên ai thế!- Minh tò mò nắm lấy tay Nam hỏi.
- Uhm – Nam xoay sang nó cười rồi tiếp tục xoay sang Minh trả lời – Không, tại anh gọi nhầm ấy mà, anh thấy bạn em giống 1 người bạn đã lâu không gặp của anh, nên anh định gọi thử xem thôi!
- Thế anh đưa chị Thanh về giùm em nhá, em phải đưa nhóm bạn về nên không đi về chung với anh được.- Minh gãi đầu giải thích.
- Vậy anh đi trước – Nam nói xong xoay về phía nó, giơ tay lên chào tạm biệt rồi dẫn cô bạn gái cùng Ngân đang đứng giậm chân huỳnh huỵch đứng bên cạnh chiếc ôto đời mới chạy mất hút.
Khi Nam đi nó vẫn đứng thẫn thờ ở đó, không động đậy đến khi nghe tiếng Như kêu lên trong chiếc xe màu đen bóng của Minh thì nó mới hoàn hồn mới chạy ngay tới đó.
Minh với nhiệm vụ là tài xế, chở ai về nhà nấy rồi mới chở nó về nhà, khi đến nhà anh còn làm ra 1 hành động rất ư là tao nhã đó là ra mở cửa xe cho nó, nó cũng nhẹ nhàng bước ra, cười với anh thật tươi rồi chào tạm biệt, vừa kịp lúc bước vào nhà, nó đã được Minh ta nắm lấy bàn tay rồi đưa lên mặt mình nói:
- Bàn tay cậu lạnh rồi đấy, cả người nữa, cần phải được sưởi ấm – Nói dứt lời cậu khẽ ôm nó, nhưng chỉ ôm nhẹ thôi cũng đủ làm cho trái tim nó lẫn cậu đập lien hồi không dứt (dứt là chết chứ đâu còn sống đâu chị 2).
- Cậu…cậu…! – Nó ấp a ấp úng trước hành động bất ngờ của Minh.
- Mình thích cậu, cậu làm bạn gái mình nhé!- Minh gãi gãi đầu nói.
- Hở! không phải cậu luôn ghét mình sao giờ lại. – Nó không tin vào tai mình nữa, cậu ta nói thích nó.
- Không phải đâu, tại…tại mình làm vậy để gây sự chú ý cho cậu, để khi cậu tức giận lên thì nhất định là sẽ nhớ đến mình, rồi lúc đó hình bóng của mình sẽ khắc vào tâm trí cậu và cậu cuãng sẽ thích mình – Ôi thôi, tôi phục luôn với cái suy nghĩ”cùn”của cậu ta, không hiểu sao có thể nghĩ ra được cơ chứ, hay thiệt.
- Đúng là tui có chú ý đến cậu, nhưng không phải mong nhớ mà rất khinh ghét! – Nó nói thẳng làm mặt Minh lo lắng.
- Vậy…vậy bây giờ cậu vẫn ghét mình sao!- Mặt Minh xụ xuống.
- Không ghét, mà cũng không thương! – Nó nói mà mặt không chút cảm xúc.
- Sao kì dạ! thế còn đề nghị làm bạn gái của mình thì sao?- Minh hỏi với ánh mắt chờ đợi.
- Mình không biết – Nó nói rồi bước vào trong,có lẽ vì cậu nói đó mà mặt Minh trở nên buồn khiếp xác, mặt mầy ủ dột, chợt nó quay lưng lại nói vọng ra – Để mình suy nghĩ vài ngày đã!- Chỉ cần câu nói đó cũng đủ cho Minh ta tươi tắn trở lại, nụ cười hiên hữu trên môi anh.
- Tôi sẽ chờ cậu! – Nói xong anh dọt xe đi mất.
Nó nhanh chóng chào hỏi pama rồi chạy vụt lên phòng để…ngủ nghỉ phẻ…nó đang tàn tạ, thật sự hôm nay đã có nhiều chuyện xảy ra, nó không muốn suy nghĩ thêm chi cho nhứt óc, bây giờ trong đầu nó chỉ có ngủ, ngủ, ngủ và ngủ.
19h
Nó đang ngồi nhăm nhi mấy món ăn cực ngon trên cái bàn vừa dài vừa rộng ở phòng ăn cùng với papa và mami iu dấu của nó, họ đang hỏi đủ điều về chuyện học của nó rồi họ cũng bàn luôn về buổi tiệc mừng 20 năm ngày cưới mà họ sắp diễn ra vào chủ nhật tuần sau. Đang nói về các khách mời thì chuông điện thoại nó reo lên, nó xin phép đi ra nghe một lát, rồi bỗng chạy ngay lên phòng, chuẩn bị gì đó rồi chạy xuống trên vai còn mang ba lô, cười tủm tỉm nói với mami và papa.
- Mami, iu dấu, mami xin cho con ra ngoài uống nước với Như 1 tí nhá, rồi con về học bài liền hà! Nha mami! – Nó nhõng nhẽo nói.
- Được rồi, nhưng phải có Như đi cùng mới được nha! Với lại đi sớm về sớm nhe con! – Bà Lâm nhẹ nhàng nói, nhưng cũng không quên phần nghiêm túc.
- Mami yên tâm, Như đã chờ con ở ngoài cổng rồi còn có cả Tí nị đi nữa đó mami! – Nó lanh chanh nói.
- Uhm, thế thì được, con đi nhanh về nhanh nhé! – Papa cười hiền nói.
- Vâng ạ! – Nó ngoan ngoãn trả lời rồi chạy lại bên mama và papa chụt 1 nụ hôn ở má, họ cũng cười xòa khi thấy cô con gái mình vẫn còn quá”ngây thơ”(chưa chắc đâu nha).
Nó chạy nhanh ra cửa, Như và Hoàng đang ngồi chờ trên 2 chiếc xe ô tô phân khối lớn, Như thấy nó thì cởi chiếc nón bảo hiểm ra, tóc xỏa dài, mặt quần áo đua, ngồi bắt chéo chân nhìn nó cười nói:
- Sao rồi chị 2, chuẩn bị đi, tụi nó đã chờ chúng ta ở đường XX rồi đó! – Như đưa nón bảo hiểm cho nó rồi nói.
- Chuẩn bị hết rồi, đưa tao đi thay đồ nhanh lên, tao đang ngứa chân ngứa tay đây! – Nó nói rồi bẻ tay”rốp, rốp”, làm 2 người bạn đứng gần cũng phải rùng mình.
- Thôi chúng ta đi được rồi chứ, chị 2! – Hoàng quay sang chỗ nó hỏi.
- Tiến lên! Tiến lên! – Nó hét lên làm Như cũng la oay oáy, vì bị nó hành hạ muốn lũng màng nhĩ.
Ở 1 nơi khác
- Đại ca của bọn bây ở đâu hả? hay nghe đến tên nhóm Hắc hải thì đã chui vào chăn mẹ mà run rẫy rồi! – 1 thằng nhox trong nhóm Hắc hải mặt còn non chẹt, giở ra cái giọng khinh rẻ đó rồi cười ha hả với vài người khác.
- Thiệt là tức chết đi mà, tụi mình mà phải bị bọn nhox hỉ mũi chưa sạch đó khinh, thật là nhục quá đi mà! Không vì tuân lệnh chị 2, không cho làm việc hấp tấp không chuẩn bị trước thì giờ đây bọn nó đã nằm gọn trên dĩa chờ bọn mình đến”chặt”. – 1 thằng nhox tóc dài tới chấm vai, cắt kiểu mốt nhất, nhuộm màu nâu đỏ, bên nhóm Hải âu cũng bàn tán đến nhào nháo lên.
- Cứ yên tâm, 1 lát nữa mấy anh chị đó tới, thì mình cứ”từ từ”mà xử đẹp tụi nó! – 1 thằng nhox khác có khuôn mặt baby lên tiếng, còn mặt điểu chưa từng thấy, chắc chắc hắn đang suy diễn ra những tình tiết tiếp theo sắp xảy ra.
Ùn…ùn…ùn…ùn…ùn
Ở trong màn sương mờ, xa xa bên phía tay trái của bọn chúng, 1 chiếc xe mô tô màu đỏ chạy nhanh lên phía trước, rồi lại 1 chiếc nữa, nó màu có xanh dương đen, cũng dần dần tiến về phía bọn chúng…càng gần, càng thấy dáng người giống giống 1 ai đó, 2 chiếc xe bóng loáng dừng lại trước biển người. Họ từ từ bước xuống rồi cởi nón bảo hiểm ra.
- A, đại ca đến rồi, cả anh Bảo nữa! – 1 thằng bé vừa mới thấy mặt Minh và Bảo thì đã la toáng lên.
- Đại ca tụi tao đến rồi kìa, còn đại ca của tụi bây đâu sao còn chưa tới, hay trốn mất rồi. – 1 đứa khác bon chen lên tiếng.
- Haha, hay đại ca của tụi mày sợ quá nên bỏ mặc tụi mày luôn rồi!
- Tụi mày nên bỏ cái thằng đại ca quèn đó mà qua bên nhóm tụi tao đi, tụi tao có thể xin đại ca khoan hồng cho tụi bây làm oxin sai dặt cho tụi tao đó- Một đứa khác lại lên tiếng chọc ghẹo làm bọn nó cười ngắc ngẽo.
- im ngay! – Tuy Minh cũng muốn chọc ghẹo nhóm Hải âu lắm, nhưng lần trước chưa chạm mặt đại ca của nhóm mà đàn em của anh cũng đã bị thương tổn hết 70% lần này còn có đại ca của bọn chúng nên không thể lơ mơ được, phải thật cảnh giác, không nên khinh địch.
- Chết tiệt, tao muốn đấm chết cái tên đó! – 1 người bên nhóm Hải âu mặt hầm hầm, nghiến răng ken két, tay thì bóp thành nắm, nghẹn giọng trả lời.
- Aaaaaaaaa, các đại ca đến rồi! – Thằng nhox nào đó, mặt mầy buồn thiu, vừa nhìn thấy 2 chiếc mô tô xa xa thì vui mừng hét lớn lên.
- A, các đại ca đến rồi, lần này bọn mày chết chắc. – Thằng nhox nghiến răng vừa nãy giờ đã thay bằng mắt sắc nhọn, miệng hiện lên một tia cười nhạo.
-”cái gì! Các đại ca sao, chẳng lẽ không phải 1 người mà là nhiều người sao, lần này không phải đụng độ tầm thường rồi!”.- Minh thầm nghĩ.
- Minh, tao thấy lần này gặp đối thủ rồi, ta nên gọi thêm viện binh mới được. – Bảo đến gần Minh thủ thỉ.
Giờ đây, bên nhóm Hắc hải cũng loi nhoi không kém, họ cũng thấy lạ vì nhóm Hải âu lại có nhiều đại ca như vậy.
2 Xe mô tô đã tới, à không, phải nói đến 3 chiếc mô tô đang chạy với vận tốc kinh hoàng đã kịp dừng tại chỗ 2 băng nhóm tụ họp.
Bước xuống xe, bọn đàn em chạy nháo nhào lại chỗ Như, Hoàng và nó đang đứng.
- Anh, chị, bọn em đợi anh chị từ nãy giờ luôn đấy! – Thằng nhỏ nói mà như muốn rơi nước mắt.
- Yên tâm mấy anh chị không bỏ rơi chúng mầy đâu. – Như cỡi nón bảo hiểm ra nói, tóc cô xỏa dài che mất khuôn mặt.
- Bọn kia tới đông đủ chưa. – Hoàng lạnh giọng hỏi, anh ta đội mủ lưỡi trai, xụp xuống che gần phân nữa khuôn mặt, nhưng vẫn maly.
- Dạ, bọn kia đến đầy đủ hết rồi, cả đại ca của bọn nó nữa! – Nói đến đây thấy sắc mặt của nó và Như có chút ngạc nhiên, thì Hoàng chỉ cười cười.
Nói đúng hơn là từ lúc nó cởi chiếc nón bảo hiểm ra đã thấy cái”bản mặt”của ai kia thì cô đã hết sức kinh ngạc, cô liền tóm lấy cái nón sau áo trùm lên, cố giấu mặt để không ai nhận ra mình. Nó quay sang định hỏi mấy đứa bạn tại sao lại không tìm hiểu kĩ nhóm kia là ai mà đã gọi nó ra”diễn”, thật là hậu đậu hết sức, khi xoay sang bắt gặp ánh mắt đứa bạn cũng có phần ngạc nhiên không kém nên nó biết cô nàng Như chẳng hề biết trước chuyện này. Nhưng nụ cười đó của Hoàng là sao, chắc là cậuta đã biết trước chuyện này mà còn giăng mình vào bẫy, tội này thật không thể tha.
- Tí nị, em biết chuyện này đúng không? – Nó đưa ánh mắt nhọn hoắc nhìn Hoàng (khi vào trong bang hội thì đổi cách xưng hô ngay nhỉ)
- Chuyện gì là chuyện gì? Em chẳng biết gì cả! – Tí nị (Hoàng) cố chối.
- Đừng có giả nai, tôi biết cậu đã điều tra chuyện này từ sớm, cậu biết Minh là đại ca của nhóm Hắc hải mà vẫn gây sự, giờ phải tính sao đây! – Nó nhăn mặt lại hỏi.
- Chị đừng có suy tính sâu xa quá được không! Chuyện bây giờ cần làm bây giờ là đánh để giải tỏa cawg thẳng trước đã rồi chuyện kia từ từ tính. – Hoàng vẫn thản nhiên nói.
- Thế cậu tự đi mà đánh! Hôm nay tôi không thể đánh được, nhở cậu ta thấy mặt tôi thì thế nào! – Nó giậm chân đụi đụi nói.
- Ok!ok! thế hôm nay em tự ra tay để giản gân cốt mới được, còn Funny cậu đi không! – Hoàng quay sang hỏi Như.
- Tất nhiên là đi rồi, nhưng không biết bọn họ thấy tôi rồi có nghi ngờ gì Băng hông há! – Như xoa xoa càm nói.
- Thế cậu bịch cái này vào! – Nó đưa cho Như 1 cái khẩu trang màu hồng còn in hình những con heo trông rất kute.
- Trời ơi! Đi đánh lộn mà như đi đánh ghen không bằng nè trời! – Tuy nói thế nhưng Như vẫn đeo cái khẩu trang đó vào, tay túm lấy tóc buộc thành chùm cao, trông rất cá tính.
Nó thì đứng dựa lưng ở chiếc ô tô màu đen bóng lóa của mình. Nhìn hàng người đang đứng ở tư thế chuẩn bị ra trận, tay thì cây cầm gậy, cầm dao cầm mác, 2 bên đối mặt nhau, không gian trở nên vắng lặng đến đáng sợ.
Không gian yên yên ắng đến đáng sợ, 2 băng đối mặt nhau mà không nói 1 lời. Có lẽ thấy không khí quá ngột ngạt Bảo lên tiếng:
- Tại sao các người lại muốn khiêu chiến với chúng tôi! Còn sai đàn em gây sự chỗ làm ăn của chúng tôi nữa chứ! – Bảo cáu giận và khó hiểu hỏi.
- Muốn khiêu chiến thì gây sự thôi, chẳng có lí do gì cả! – Hoàng nói như bất cần đời.
- Được lắm, thế mời bọn tôi ra đây chắc chỉ còn 1 lí do là muốn tống cổ bọn tôi ra khỏi khu vực này chứ gì!- Minh thản nhiên nói!
- Good! Đúng là đỡ hơn mấy cái bọn đầu đất này. – Hoàng cười nham nhở nói, dù anh có đội mũ che đi phân nữa khuôn mặt nhưng vẫn lộ ra được nụ cười châm chọc.
- Vậy còn chờ gì nữa mà không mau giải quyết đi chứ.- Minh vẫn không biểu hiện cảm xúc gì, chỉ lạnh nhạt nói.
- Lên tụi bây. – Hoàng ra lệnh.
2 phe đánh nhau kịch liệt, đứa thì đập vô đầu, đứa thì lên gối, đứa thì chém, đứa thì phan, máu rơi lả tả, gió thổi hiu hiu, ôi cảnh tượng thật man rợ làm sau, mà nhân vật chính được xem những cảnh đó chỉ có nó.
Nó ngồi trên xe mà lòng nom nóp lo sợ, không biết ai sẽ thắng đây, không biết bạn bè của nó có bị thương không, có xảy ra chuyện gì bất trắc hay không, nó ngồi đây mà thầm khấn vái, mà từ trước đến nay nó đi đánh nhau đều tự tin, phấn khởi nhưng sao hôm nay nó lại bị cái giống gì thế này, cái cảm giác này là lo lắng, quan tâm đến người thân sao thật đau quá đi, nếu biết trước như thế thì nó sẽ đứng ra và vạch toẹt ra hết cho rồi, nếu thế nó sẽ không cần phải lo sợ nữa, không cần phải đau như vầy nữa. Nó ngồi cầu nguyện và xem film cáigìmàphimchứpàt.
Trận chiến diễn ra gần 30’, phần mạnh đang nghiêng về phía nhóm Hải âu, tuy chỉ có 20 người nhưng sức lực thì không thua kém gì đối với 30 mấy người của nhóm Hắc hải, tình hình giờ này là bọn đàn em của Minh đang bị các anh em trong nhóm Hải âu đánh sống không bằng chết, rất dã man (cái nì là trả thù hồi nãy chắc luôn), trong tay Minh chỉ còn có gần 10 đứa còn gượng dậy được, còn bên nhóm Hải âu thì sung sức tràn trề, đánh đâu thắng đó, tình hình đang nguy cấp Minh cần phải thêm tiếp viện. Nãy giờ anh và Bảo chỉ đánh cùng với 2 đại ca của nhóm Hải âu mà thôi, 2 bên ngang tài ngang sức, dù không bị thương ở chỗ nào nhưng sức lực các anh thì gần như cạn kiệt, Minh đang định rút điện thoại ra gọi chi viện đến thì Bảo và nó cùng hô:
- Minh, cẩn thận phía sau!
Khi anh quay người lại thì chỉ thấy 1 dao mã tấu ở đâu gián xuống vai mình.
- Minh cẩn thận phía sau!
Khi anh quay người lại thì chỉ thấy 1 dao mã tấu ở đâu gián xuống vai mình.
Tình trạng lúc này là nó đang ngồi cạnh Minh và hỏi đủ điều vì vai anh đang chảy máu khá nhiều vì vết chém vừa nãy.
- Mày làm cái gì thế hả, tao nói là khi giải quyết triệt để mới đem mã tấu ra rồi mà. – Hoàng tức giận nói, (vì phần nó đang quan tâm Minh nữa, đúng hem).
- Cậu không sao chứ! Có bị thương nặng lắm không. Chết rồi, ra máu rồi, chắc không bị sâu lắm, tôi đưa cậu vào bệnh viện nhá! – Nó cứ tiếp tục nói cho đến khi nghe xung quanh im lặng quá, nó mới ngước lên nhìn và hiện giờ nó thấy là…ai cũng đều…im lặng và…nhìn chằm nó…như người từ trên trời rơi xuống vậy.
Đúng thế, vì ai cũng quá bất ngờ về thái độ và hành động lo lắng thái quá của nó với…kẻ thù của mình (chỉ Minh ý pà kon). Không chỉ những người ngoài cuộc, những người trong cuộc còn sốc nữa là. Để chứng tỏ điều này, hãy nhìn xem Như và Hoàng đang nắm đầu bức tóc mình vì con chị 2 ngu ngốc hết chỗ nói đang phá vỡ kế hoạch hết sức hoàn hảo mà họ đã làm suốt mấy tháng qua. Họ nhìn nó như muốn bóp chết nó cho rồi, còn Minh và Bảo thì sao, vẫn đứng như trời tròng nhìn nó, trong đầu thì lân lân biết bao câu hỏi…”tại sao nó lại ở đây”,”nó có quan hệ gì với nhóm Hải âu”,”mình phải giải thích thế nào về thân phận của mình trong nhóm Hắc hải đây”v.v…
- Cậu, cậu là Hân sao? – Bảo vẫn chưa tin người đứng trước mặt mình là nó.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 116