- Tắt đèn anh ơi! Tắt đèn anh ơi!
Đám con gái lao nhao la, đổ dồn mọi cặp mắt về phía thằng con trai từ phía xa chạy lên. Thằng nhóc – có mái tóc cắt theo kiểu Hàn Quốc, nhuộm vàng, thêm khuôn mặt baby nhìn khá cuốn hút đang ngơ ngác dường như không hiểu chuyện gì xảy ra.
Mặc cho đám con gái ra sức hò hét, thằng nhóc cứ giả lơ nhưng trong bụng nghĩ thầm:
- Gì thế này??… hix hix… “đẹp trai” mà chi cho ra đường gái ghẹo nè trời!
Bọn con gái càng nhao nhao, một trong số đó lên tiếng.
- Hey, tụi bây ơi nó đeo headphone thì làm sao nghe mình nói được. Chắc là phải chỉ cho nó quá.
Nghe Xuân nói, cả bọn đồng thanh hưởng ứng
- Ờ cũng phải…hihi
Thế là cả bọn vừa la vừa đưa tay chỉ vào chiếc đèn xe máy, cố ra dấu cho thằng con trai biết rằng nó quên chưa tắt đèn. Nhưng hành động đó chẳng giúp ích được gì trong việc nhắc nhở nó mà lại vô tình đập tan đi cái suy nghĩ vừa hiện ra trong đầu thằng nhóc.
Nó cảm thấy hơi…nhột khi mà bọn con gái cứ chỉ tay vào cái chỗ…tế nhị ấy.
- Chẳng lẽ…
Thằng nhóc thầm nghĩ và nó bắt đầu cảm thấy ngượng, hai má nó đỏ bừng lên, chuyển dần sang tái. Nó len lén đưa mắt nhìn xuống… cửa sổ tâm hồn của mình.
Tội nghiệp!
Trông thấy phản ứng của thằng nhóc, cả bọn con gái không nhịn nổi mà lăn ra cười nghiêng ngả làm thằng nhóc càng thêm chột dạ.
Đến khi nhìn thấy cửa sổ vẫn khóa thì nó biết suy nghĩ của nó hoàn toàn sai lệch. Gương mặt nó lúc này không cần phải tả thì ai cũng biết là như thế nào rồi.
Thắng nhóc lên ga lao đi, không quên để lại cho bọn con gái một cái nhìn sắc lẻm.
* * *
- Há…. há ! k..h…ặ..c ….k…h..ặ…c.. ! Đau bụng quá, mày đừng kể nữa cười méo cả miệng rùi nè! – nhỏ Ngọc vừa nói vừa ôm bụng
Đám con gái thi nhau kể lại chuyện vừa gặp trên đường, vừa kể vừa diễn tả hành động thằng nhóc, chúng như diễn viên chuyên nghiệp lố nhố, láo nháo pha trò. Có lẽ cái chuyện cười đó sẽ không bao giờ kết thúc nếu như bà Bí thư không ra mặt.
- U…h…m, thôi nào các bạn, tập trung họp bàn giao công việc nè! Ngày mốt chúng ta sẽ tiếp nhận các đoàn viên mới, đề nghị các chuyên trách lên nhận lính của mình
- Ơ thế có hotboy không ché ơi! – Nhỏ Xuân cất tiếng hỏi.
- Hên xui *_0
- Lại “hax với ít”! Chán tõ tè… thôi out luôn bây ơi! – nhỏ Ngọc thở dài.
Xong câu nói ấy, chỉ 10 phút sau đã không còn thấy bóng dáng đứa nào nữa. Bà bí thư lắc đầu, cười một mình. Đám “lính” của bà bí thư đứa nào cũng “hâm” như nhau, nhưng đứa nào cũng…giỏi như nhau.
* * *
Thằng nhóc sau khi phóng xe qua mặt được đám yêu tinh, nghĩ lại những gì vừa xảy ra, nó cảm thấy buồn cười. Vừa buồn cười vừa …quê (nếu là con trai gặp cảnh ấy hem biết sẽ hành động như thế nào nhỉ? ^^). Song nó cũng tự an ủi mình:
- Chỉ là thoáng qua trên đường, có gặp lại đâu mà sợ!
*
* *
- CON KHÔNG ĐI ĐÂU!!!
Thằng Dự giãy nãy dậm chân xuống sàn nhà. Ông Tuân – ba thằng Dự – nhìn nó với gương mặt nghiêm nghị
- Con phải đi. Là con Đảng viên thì phải làm gương.
- Chán chết! – nó nhăn mặt.
Ông Tuân cười cười nhìn thằng con trai đang nhăn nhó.
- Không đi?… để ba suy nghĩ lại vụ đổi xe nghen con
- Chuyện này…
Ông Tuân không nói gì thêm chỉ đứng dậy rồi bỏ đi lên lầu. Thằng nhóc nhìn theo ba tức tối. Nó đổ phịch người xuống sofa, thở dài.
SINH HOẠT HÈ!
Chỉ cần nghe tới ba chữ này là đầu nó cứ ong ong lên.
Chán!
Một công tử hào hoa phong nhã như nó mà phải chơi chung với cái bọn thường dân nhí nhố đó sao? Lại còn phải học này học nọ, nguyên tắc với chả kỉ cương …à còn phải phơi nắng làm mọi không công cho người khác….thế thì còn gì là nó.
Nhưng mà, nếu như nó không đi sẽ không có xế mới. Không có xế làm sao lấy le được với tụi bạn, cũng không chở được “ẽm” đi chơi. Trước giờ muốn đi đâu xa xa cũng toàn đi nhờ hoặc mượn xe chiến hữu, riết rồi nó thấy cái mác Con Ông Cháu Cha (CÔCC) của nó chỉ là…hữu danh vô thực.
Nó không thích!
Càng nghĩ càng rối. Nó cứ vò đầu bức tai rồi trách ông trời tại sao lại nỡ đày ải thân nó làm con của Đảng viên chi không biết.
…
…..
Tối. Thằng Dự vác cái mặt u ám xuống bàn ăn, được một lúc nó miễn cưỡng:
- Con sẽ đi sinh hoạt hè
Ông Tuân nhìn nó cười cười :
- Vậy phải được không, con nhà Đảng viên phải thế chứ.
- Nhưng bù lại…
- Sao?
- Ba phải đổi chiếc Jupiter cho con.
- Con đã đủ tuổi đâu mà đi xe đó?
- Hồi trưa ba đã hứa rồi mà …
- Ừ thì hứa!
- Ba phải giữ lời .
- Ừ thì giữ lời .
- Vậy mai nha ba. – nó mừng rỡ
- Con phải thực hiện lời hứa trước đã. Ít nhất là phải sinh hoạt cho ba hai tuần.
- Dạ!
- Có đi thì qua rủ thằng Quân đi chung cho có bạn.
- Dạ!
- Nhớ nhuộn lại cái đầi. Tóc tai gì màu mè vàng chóe, khó nhìn quá.
- Dạ!
Thằng nhóc mừng rơn. Nó dạ nghe sao mà ngọt xớt. Thực ra thì toàn là vụ lợi cả, sòng phẳng trong giao dịch. Ba nó được mở mày mở mặt và nó có xe. Chỉ cần hai tuần thôi là nó sẽ có cái để mà khoe với đám chiến hữu, được dịp lên mặt với mấy con nhỏ đáng ghét đã từng khinh khỉnh nhìn nó bằng nửa con mắt chỉ vì nó là CÔCC mà đi xe …đạp.
- Vĩnh biệt nhé chiếc xe đạp đáng ghét.
Nó liếc nhìn chiếc xe nơi góc nhà cười đắc ý.
Trời vào hè bỗng dưng trong xanh đến lạ. Đường phố dường như đông hơn khi mà bọn học sinh không phải đi học. Trường học tạm đóng cửa ba tháng nên bọn chúng chẳng còn chỗ để đi.
Vậy thì phải đi đâu??
Có đứa sẽ chọn phương án nằm ở nhà ăn, ngủ, nghỉ cho thả giàn bù lỗ chín tháng trời lao động căng thẳng, có đứa sẽ ngồi lì trước máy vi tính tranh thủ luyện Skill để tranh hùng xưng bá thế giới Online, một số đông lại chọn cách chui vào mấy cái trung tâm bồi dưỡng, hay thư viện gì gì đó để học thêm những thứ mà chúng thích, một số đông khác góp phần cân bằng dân số bằng cách lên rừng xuống biển dã ngoại…đủ mọi hình thức để chọn lựa, miễn sao vừa vui, vừa thoải mái lại có thể giết chết thời gian rãnh rỗi.
Thế là được rồi!
* * *
Một buổi sáng đầu mùa hè, trời trong hơn một chút, nắng nóng hơn một chút, đường phố đông hơn một chút…
Ttrong một căn phòng rộng hơn chục mét vuông mang tên HỘI TRƯỜNG A tọa lạc tại một nơi mà người ta hay gọi là ỦY BAN NHÂN DÂN PHƯỜNG 05, có gần một trăm gương mặt nam thanh nữ tú tụ họp về để tham dự một buổi lễ:
LỄ ĐÓN NHẬN ĐOÀN VIÊN MỚI.
Đúng 8 giờ, tất cả chuyên trách đều đã có mặt chỉ vắng mỗi nó. Nhỏ Ngọc nhìn đồng hồ .
- Con Minh chưa tới!
- Đến giờ rùi. – nhỏ Xuân đáp
- Đoàn viên mới lên hết chưa?
- Thiếu vài đứa
Bí thư gấp rút chạy chương trình. Đám đoàn viên mới lao nhao. Chuyên trách thì sốt ruột… nhỏ Ngọc lại nhìn đồng hồ
- Gọi điện cho nó đi.
- Rồi, nó đang trên đường về. – nhỏ Xuân lại đáp
- Nó ở đâu?
- Thủ Đức!
- Làm gì trên đó?
- Không biết!
Cả bọn chuyên trách lại lao xao lại bàn tán. Hội trường đã đông hơn một chút.
Bí thư mời tất cả vào trong. Buổi lễ bắt đầu…
* * *
- Ê Quân chán hông mày ?
Thằng Dự ngáp dài quay sang thằng bạn ngồi kế bên. Thằng Quân mắt hướng về sân khấu nhưng vẫn trả lời
- Không, tao thấy hay hay.
- Hay chỗ nào?
- Nãy giờ mày không nghe gì hả?…Mà thôi…để lát dzìa tao nói lại cho, tới phần giới thiệu chuyên trách kìa.
Thằng Dự lúc này mới ngước nhìn lên sân khấu, do không để ý nên nó chẳng biết được cái chị gái nhỏ con mặc áo xanh, tóc dài, gầy đét như que tăm đứng sau micro là ai, và những chàng trai cô gái đang đứng trên sân khấu kia là ai.
Khác với nó, đám bạn ngồi xung quanh vẻ hào hứng hơn. Tụi nó không ngừng vỗ tay, huýt sáo, la ó…có khi là đập bàn để cùng đồng thanh gọi tên một ai đó, trông rất sôi nổi. Nhìn sang thằng Quân, nó thấy thằng bạn cũng đang cười tươi rói, hùa theo trò chơi của một anh chàng áo xanh đang đứng phía bên trên.
Tự dưng nó thấy mình lạc lõng!!
Thằng Quân bất ngờ vỗ vào vai nó.
- Mày được phân về nhóm 3 của chị Minh kìa!
- Là sao?
- Là dzậy chứ sao!
- …??
- Ngố quá, chị Minh chịu trách nhiệm nhóm 3 từ khu phố 7 tới khu phố 10, nhà mày ở khu phố 8, mày thuộc nhóm chị Minh..
- Còn mày?
- Tao nhóm 2 của chị Ngọc. Chậc! Chị dễ thương lắm! Đó, mày thấy chị tóc ngắn đứng thứ hai không. – vừa nói thằng Quân vừa chỉ tay lên sân khấu.
- Ờ…dễ thương..nhưng thương hổng dễ đâu, đừng mơ con ạ!
Thằng Dự phán một câu xanh rờn làm thằng Quân cụt hứng. Nó đâu có ý định thương hay không thương gì với bà chị dễ thương, chỉ tiện miệng khen vậy ai ngờ lại bị thằng bạn hắt một ca nước lạnh dzô mặt. Nó lèm bèm:
- Ai mơ?? Tao chỉ khen dzậy thui.
- Hên xui đi.
- Kệ mày. Ủa…mà sao vẫn chưa thấy chị Minh dzậy ta.
Thằng Quân vừa nói vừa ngó dáo dác tìm kiếm. Từ lúc bắt đầu cho tới giờ, nó cứ nghe nhắc về chị Minh mãi nhưng không biết ai là chị Minh. Không riêng gì nó, trong hội trường cũng có vài đứa lao xao với câu hỏi “Ai là chị Minh?”, một số khác thì như biết tuốt chỉ cười cười nhưng không chịu trả lời.
Bà bí thư lém lỉnh:
- Mời các anh chị chuyên trách lên sân khấu cho các em chiêm ngưỡng dung nhan đi nào.
Giọng bà bí thư lanh lảnh vang trong micro khiến cả hội trường được dịp ồ lên… nhóm thì bàn tán, nhóm bình luận, nhóm nhận xét… loạn cào cào.
Thằng Lâm bước lên phía trước, nó đưa tay hất lại mái tóc “Đan Trường”, nhìn khắp lượt rồi dõng dạc
- Chào tất cả các bạn, anh tên là Viên Tùng Lâm, người Việt gốc bông…í lộn…gốc Hoa. Hiện là sinh viên năm ba, có sở thích khoái ca, rất thường hay lê la, cũng rất thích đi xa nhưng rất sợ… mama. Bữa nào mình cùng đi karaoke nha… nha..nha..nha….hàhàhà…
Thằng Lâm nói xong thì bắt chéo chân nghiêng người cúi chào thật kiểu cách để cám ơn tràn pháo tay mà cả hội trường dành cho nó.
Tới lượt mình, nhỏ Ngọc bước lên trình diễn một màn thời trang đi dọc hết sân khấu rồi quay về dừng lại ở trung điểm, nhoẻn miệng cười xinh trên mức có thể, hắn giọng trịnh trọng như MC dẫn chương trình:
- Thúy Ngọc xin kính chào tất cả các bạn!!! Hôm nay Ngọc rất vui mừng được có mặt tại đây để gặp gỡ và làm quen với tất cả các bạn ở đây…Oh..các bạn ai cũng dễ xương đáng yêu hết á…và Ngọc cũng vậy..hì hì.. . Anh em nhóm 2 ơii…ủng hộ Ngọc cái nào…
Một tràn pháo tay vang thật to kèm theo đó là tiếng huýt sáo, đập bàn rầm rầm…biết bao gương mặt cười khoái chí. Thằng Lâm nhìn nó biễu môi:
- Tự tin quá đó bà kẹ.
Nhỏ Ngọc lườm nó, nguýt dài
Mỗi chuyên trách có một cách tự có cách giới thiệu riêng của mình, từ người chịu trách nhiệm chính của từng nhóm đến những chuyên trách chịu trách nhiệm chung, đoàn viên nòng cốt…tất cả đếu được biết đến – ít nhất là một lần(!)
Nhỏ Xuân là cười kết thúc cho màn giới thiệu, nhỏ không màu mè như thằng Lâm hay quá khoa trương như “siêu mẫu” Thúy Ngọc mà chỉ đứng thật nghiêm chỉnh trên sân khấu, nghiêng đầu giơ tay chào tất cả
- Chị là Xuân, chịu trách nhiệm nhóm 4, bạn nào định cư từ khu phố 11 – 14 thì tìm chị mà đăng kí hộ tịch nha…
Không quá hài nhưng cách nói chuyện dí dỏm cũng khiến mọi người nhoẻn miệng cười.
Bất ngờ từ phía dưới có một giọng nói ngược lên:
- Còn thiếu một người
- Đúng!!! Còn thiếu một người.
- Chuyên trách nhóm 3.
- Chị Minh đâu rồi?!
Cả hội trường lao nhao, thằng Lâm nghệt mặt ra vì bất ngờ, nó quay qua nhỏ Xuân.
- Ê, tụi nhóc này có lên phường mình sinh hoạt rồi hả?
- Hình như là chưa. – nhỏ Xuân gãi cằm
- Vậy sao tụi nó biết bà Minh?
- Hỏi tui, tui hỏi ai!
Thằng Lâm đưa tay gãi cằm, quay sang nhỏ Ngọc
- Bà biết tại sao không?
- Biết cái gì?
- Thì làm sao tụi nhóc này biết bà Minh trong khi hôm nay là ngày đầu tiên tụi nó lên sinh hoạt?
- Ông hỏi tui rồi tui hỏi ai?
Đứng trước hai câu trả lời…huề vốn thằng Lâm cảm thấy không cam tâm, nó quyết định hỏi thẳng…đám nhóc.
* * *
Giữa cái lao xao ồn ào bàn tán về nhân vật vắng mặt thằng Dự tự dưng cũng thấy tò mò, không biết chuyên trách của mình mặt mũi ra sao, là người như thế nào mà được nhiều người quan tâm đến vậy, nhưng cái làm cho nó thắc mắc nhiều hơn là tại sao đám bạn nó, đứa nào cũng biết đến người vắng mặt, còn nó thì không.
Nó quay qua thằng Quân
- Chị Minh là ai vậy mày?
- Chị Minh hả? Chuyên trách nhóm mày đó.
- Mày biết là ai không?
- Chưa, chưa gặp bao giờ, hôm nay là ngày đầu tiên tao lên mà.
- Sao tụi nó… đứa nào cũng biết hết dzậy?
- Để tao hỏi thử.
Nói là làm, thằng Quân đưa tay khiều đứa bạn ngồi trước mặt
- Ê Ân, mày biết chị Minh hả?
- Biết chứ, hồi trước chị học cấp hai ở trường mình, làm liên đội trưởng, con cưng của thầy tổng phụ trách đó.
- Sao tao không có ấn tượng gì hết?
- Mày có tham gia công tác đội đâu mà đòi biết, với lại năm mình vô học thì chị ra trường mất rồi, lâu lâu mới về tham gia tổ chức hoạt động cho trường, mấy đứa nào thường xuyên tham gia công tác đội thì mới biết chị thôi.
- Ờ, hèn chi bọn mày đứa nào cũng la ó kêu tên chị Minh
- Có vài đứa là biết à, mấy đứa kia la theo cho có tụ đó. Nhưng…không biết bà chị đi đâu mà chưa thấy?!
- Cứ chờ thử coi, chắc tới trễ chứ gì.
- …
* * *
Thằng Lâm ôm cái thắc mắc trong bụng cảm thấy rất khó chịu nên nó quyết định hỏi trực tiếp bọn nhóc đang ồn ào ngồi dưới kia. Nó cầm lấy micro, đang tằn hắn chuẩn bị cất giọng thì một bóng người chạy vụt lên trên sân khấu, đứng trước mặt bà bí thư, thở hổn hển. Người đó đưa tay lên trán chào rất nghiêm trang:
- BÁO CÁO BÍ THƯ… Ngọc Minh có mặt.
RRẦMM ….RRÂẦMM…
HOÉT..HOÉT….
Hội trường như muốn vỡ tung ra vì những âm thanh của tiếng đập bàn, tiếng huýt sáo. Đứa nào biết thì nhiệt tình la hét còn đưa không biết thì cũng ăn theo để tạo không khí. Gương mặt còn ướt đẫm mồ hôi, người có tên Ngọc Minh quay xuống toét miệng cười thật rạng rỡ.
- Xin lỗi…xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu!!
Nhỏ Ngọc huých vai nó:
86