watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Gặp lại để yêu em
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang

Truyện teen,Gặp lại để yêu em


Hôm nay là thứ bảy, Vương đưa em gái và Kiệt về nhà ông ngoại ở ngoại ô. Lâu nay công việc cứ cuốn anh đi, không thể về thăm ông thường xuyên, mọi lần chỉ có Kiệt hoặc Như đi đến thăm ông. Lần này mới thu xếp được công việc nên anh đi cùng hai người kia luôn. Anh đưa mắt nhìn gương chiếu hậu, ở ghế sau Kiệt đang khoanh tayngủ ngon lành, chắc tối qua cu cậu lại có mấy cuộchò hẹn ở bar rồi, còn Như đang lắc lư theo một điệu nhạc nào đó trong chiếc máy nghe nhạc đeo bên tai. Anh tập trung nhìn về phía trước, khung cảnh nơi ngoại ô thoáng đãng, trong lành khác xa với vẻ ồn ào, náo nhiệt ở thành phố. Việc không phải ngửi cái bầu không khí nặng trịch của thành phố và hòa mình vào đó khiến anh cảm thấy thư thái hơn hẳn. Hôm nay thì ngay cả mấy cái hợp đồng bạc tỷ cũng không thể kéo anh đi khỏi đây được, chắc chắn.
Cô cúi người, dùng sức đẩy chiếc sô-pha đỏ vào góc tường. Cái bà Minh này, được một ngày nghỉ thì dựng người ta dậy từ lúc 6 giờ sáng, tưởng làm gì hóa ra là ‘đến giúp chị dọn nhà em nhé!’. Kết quả là bây giờ đã 10 giờ, và cô thì đang ở đây,hì hục đẩy cái sô-pha nặng trịch về chỗ cũ. Từ sángtới giờ, cô và chị Minh, hai chị em tổng vệ sinh lại toàn bộ căn hộ rộng lớn của chị ấy, mệt bở hơi màchưa xong việc. Phải công nhận, ở một mình trong cái căn hộ 80 mét vuông thế này ai bảo sướng chứ, ví dụ hùng hồn nhất chính là lúc dọn dẹp. Đẩy được chiếc sô pha nặng trịch vào vị trí, cô đổ cả người xuống nó, thở dốc. Quay sang nhìn chị Minhđang bày nốt mấy kệ tủ.
-Em không hiểu nổi, chị ở một mình trong cái căn hộ rộng thế này mà cũng chịu được sao? Phải em chắc em khóc thét lên vì cô đơn và…mấy lúc dọn dẹp mất!- cô nói.
-Ôi, chị có muốn thế đâu, nhưng đây là nhà của bốmẹ chị mua cho, ông bà sống ở nước ngoài nhưng nói là mua nhà rộng để lúc nào về nước còn có chỗở. Thế đấy, muốn bán cũng không được, thể nào cũng bị quạt cho chết, nhất là mẹ chị, bà thà thấy chị xỉu vì phải dọn dẹp cả căn nhà rộng còn hơn thấy chị chui rúc khổ sở trong căn nhà chật hẹp.- Minh quay sang nhìn cô cười nói, bắt chước theo kiểu của mẹ mình lúc bà đưa cho cô chìa khóa căn hộ này.
-Bố mẹ chị hay thật đấy!- cô bật cười nói. Chợt cảm thấy chạnh lòng, nếu bố cô còn sống thì ông sẽ để cô sống thế này sao, mẹ cô đã bao giờ nghĩ như mẹ chị Minh.- Giá như mẹ em cũng nói với em như thế nhỉ!- cô nói nhỏ.
-Cái gì cơ?- Minh quay lại nhìn cô.
-À, không có gì, em chỉ đang nói chị thích thật!- cô mỉm cười nói.
-Ừ, thích lắm, em cứ nhìn tình trạng của hai chị emmình hôm nay thì đúng là ‘thích’ lắm đấy.- chị Minh nói đầy đau khổ.
Cô lang thang trong nhà sách, tìm cuốn “Đêm đầu tiên” mới xuất bản của Marc. Đọc xong “Ngày đầu tiên”, cô đã phải chờ đợi từng ngày một để cuốn thứ hai xuất bản. Cô yêu thích Marc, văn phong của ông nhẹ nhàng nhưng rất tinh tế và lôi cuốn, chính những cuốn sách đã cứu vớt cô khỏi sự cô đơn và Marc Levy chính là tác giả góp phần nhiều nhất vào việc đó. Cuối cùng cũng tìm thấy, cuốn sách màu vàng nằm trên kệ như tỏa ra một thứ ánh sáng lấp lánh, mời gọi khiến cho cô không thể nào cưỡng lại được. Với lấy cuốn sách giày cộp trên kệ, mở ra đọc ngấu nghiến mấy trang đầu tiên. Đọc đến mức không biết trời đất là gì, côlà thế, cứ mỗi khi cầm được một cuốn sách là sẽ quên hết trời đất, quên hết xung quanh chỉ để đọc.
-Đọc sách của nhà xuất bản khác mà chăm chú đến vậy sao?- một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh khiến cô giật mình. Quay sang nơi vừa phát ra tiếng nói.
-Tổng giám đốc, anh cũng…ở đây sao?- cô ngạc nhiên nhìn anh.
-Có lý do gì mà tôi không thể ở đây ư?- Vương hỏi cô.
-Không phải thế…- nhưng anh chẳng phải bận rộnđến mức không có cả thời gian ăn trưa sao, vậy mà còn có thời gian đến nhà sách, vế sau của câu nói đó đã được cô phanh kịp lại khi nó suýt nữa thì bật ra khỏi miệng. Việc nhắc lại điều đó có thể sẽ khiến cả anh và cô mất tự nhiên hoặc cũng có thể anh sẽ tức giận khi nghĩ đến chuyện trước kia.
-Đang nghĩ gì?- Vương lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
-Không có gì.- cô nói nhanh.
-Ngạc nhiên khi tôi đến đây lắm sao?- anh hỏi.
-Một chút ạ!- rất nhiều! cô nói.
-Phải tới đây thì mới có cơ hội bắt được nhân viên của mình đọc sách của nhà xuất bản khác chứ!- anh nói, nhìn vào cuốn sách trên tay cô.
-Chỉ vì tôi thích tác giả này, hơn nữa nhà xuất bản của chúng ta không xuất bản sách thuộc thể loại văn học.- cô giải thích, giọng nhỏ lại.
-Tôi đâu có bắt cô giải thích!- anh cố nén cười trước thái độ của cô. Khác xa với cô gái cao ngạo, kiêu sa ngày nào đứng trướ
c anh trong bữa tiệc đó, đâu mới là con người thậtcủa cô.
-Anh cứ ở lại chọn sách, tôi đi trước, xin phép anh.-cô chào anh rồi nhẹ lách qua chỗ anh đang đứng.
Anh nhìn theo bóng cô khuất sau mấy kệ sách, khóe môi khẽ nở nụ cười. Có dòng nước ấm áp đang len lỏi trong người anh, gợi lên trong anh một mong muốn, mong muốn khám phá con người bên trong cô bây giờ.
Sáng thứ hai trời mưa như trút, đánh dấu tuần mới bằng trận mưa rào, hy vọng tuần này sẽ mát mẻ. Cô xuống khỏi xe buýt, đồng hồ trong điện thoại nhích đến con số 29, chạy thục mạng vào trong công ty, muộn giờ rồi, để ông sếp già bắt được là coi như xui tận mạng luôn. Cô chạy vội đến chỗ thang máy nhưng còn chưa kịp sờ vào nút bấm thì từ xa đã thấy dáng ông sếp già đi tới. Không thể đứng đó chờ cửa thang máy mở ra nữa,mắt cô đưa tới cái cửa trắng ‘xinh đẹp’ nằm ngay bên cạnh thang máy. Cầu thang bộ là cách giải quyết tốt nhất lúc này, không chờ đợi, cô vội chạy vào trong. Phòng làm việc của cô trên tầng 3 nghĩa là phải chạy marathon ba tầng cầu thang may ra mới thoát được. Cúi xuống tháo đôi sandalcao gót rồi bắt đầu chạy. 1, 2, 3….cuối cùng cánh cửa màu trắng thứ ba cũng hiện ra trước mắt. Hạnh phúc. Còn chưa kịp với tay tới cánh cửa thì nó đã mở ra trước, trong vài giây hình ảnh ông sếp già béo phệ với ánh mắt đằng đằng sát khí và câu nói trừ lương muôn thủa lướt qua đầu cô khiến tim đập thình thịch, chuẩn bị cho việc phải nghe một bài diễn văn kéo dài cả tiếng với chất giọng ồm ồm. Nhưng người bước ra từ sau cánh cửa đó khiến cô thở phào. Nhưng tim lại lập tức đội mạnh lên khi cô ý thức được người đó là ai.
-Tổng…tổng giám đốc!- cô lắp bắp thở dốc, ánh mắt nhìn anh lo lắng.
-Đi làm muộn!- anh nheo mắt nhìn cô, lộ vẻ trêu chọc.
-Tôi…- cô còn chưa kịp nói gì thì anh đã nhảy vào.
-Giám đốc Lý mà biết chuyện chắc sẽ không để yêncho cô đâu nhỉ!- anh nói.
Vừa dứt lời thì cánh cửa phía sau lưng anh cũng thuận thế mở ra, người bước ra khiến cô muốn ngã từ trên cầu thang này xuống luôn cho rồi. Ôngsếp ‘đáng kính’ của cô đang vác cái thân hình nặng nề chiếu vào cô ánh mắt không chút thiện cảm nào, nói chính xác hơn là căm ghét, cũng đúng thôi, tổng giám đốc bắt gặp nhân viên của ông ta đi làm muộn mà, thể nào người bị khiển trách cũng là ông ta.
-Giám đốc Lý, việc này nên để ông giải quyết thì hơn!- anh nói rồi bước đi, không quên đưa mắt nhìn cô hiện lên ý cười.
-Cô!- ông sếp rít lên khiến cô bủn rủn hết chân tay. Thê thảm rồi!
-Em xin lỗi sếp, tại…tại trời mưa nên xe buýt đến muộn.- cô muốn tự đập đầu vào tường luôn cho rồi, ông ta có quan tâm đến việc xe buýt đến sớm hay muộn đâu mà cô kể.
-Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Mấy người cứ đi muộn rồi xin lỗi thì cái nhà xuất bản này chắc sớm đóng cửa…- ông sếp tức giận quát, đúng như cô dự đoán, 31 phút không kém một giây, cô đứng nghe mắng ở…cầu thang. Bài ca bất hủ, nào là kinh tế khó khăn, phải nuôi một vợ với hai con đang tuổi đi học, bị sếp khiển trách thì sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp, rồi lan man đến chuyện mình là người có trách nhiệm mà lại bị khiển trách chỉ vì sự vô tráchnhiệm của nhân viên…Bài diễn văn đầy cảm xúc kết thúc sau 31 phút và một số giây đáng kể nữa. Cuối cùng sếp cô lạnh lẽo chêm thêm một câu.- Trừ hai ngày lương!- rồi quay đi khiến cô khóc không ra nước mắt.
Anh bật cười khi nhớ đến vẻ mặt của cô lúc gặp anh. Cái cách cô chống trả yếu ớt với sự trêu chọc của anh khiến trong lòng anh tự dưng cảm thấy không nỡ. Nhưng anh không thể dừng được cảm giác muốn trêu đùa cô. Lúc tình cờ nhìn thấy cô chạy vào trong công ty đầy vội vã anh đã không tựchủ được mà đi theo cô. Đứng từ xa nhìn cái cách cô nhìn quanh xem có thấy ai không, cái cách cô vuốt tóc cho hết mấy giọt nước mưa bắn vào, rồi cả lúc cô tháo đôi sandal cao gót quyết định chạy bộ khi nhìn thấy sếp đi đến, tất cả đều bị anh thu vào tầm mắt. Quyết định đi trước cô một bước, dùng thang máy đi lên tầng 3, không quên gọi chogiám đốc Lý. Những cử chỉ của cô vụng về, không chút kiêu sa, tiểu thư nhưng nó dường như khiến cô thoải mái hơn. Cách cô đối diện với anh dù lúngtúng nhưng không gượng gạo như những lần cô đi cùng anh 3 năm trước. Anh không phủ nhận, cô chính là lý do anh quan tâm đến nhà xuất bản này, dù cho trước kia chính anh là người phản đối khi ông ngoại quyết định mua lại nhà xuất bản vàsáp nhập vào công ty khi nó đang trên bờ vực phá sản do cách quản lý quá lỗi thời và chạy theo lợi nhuận mù quáng của người chủ trước. Dự án tiếp theo của Skye, anh đã quyết định sẽ tập trung đầutư vào lĩnh vực xuất bản.
-Anh có chuyện gì mà vui thế?- Kiệt đẩy cửa vào, thấy tổng giám đốc của mình đang cười rất vui vẻ.
-Không có gì.- anh lập tức khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.
-Xem ra cô gái đó đã ảnh hưởng tới anh thật rồi!- Kiệt buông ra một câu nhận xét ra vẻ hiểu biết.
-Cô gái nào cơ?- anh giả vờ không hiểu.
-Đừng giả vờ, là cô gái ở phòng biên dịch đó, cô gái tên Phương đó!- Kiệt nói.
-Cô ta cũng là nhân viên bình thường như bao nhân viên khác thôi mà!- anh nhìn em trai mình rồi cúi xuống đống giấy tờ trên bàn mà Kiệt vừa mang vào.
-Nhưng ánh mắt anh lại không nói thế, cái cách anh nhìn cô ta đã tố cáo anh đấy.
-Anh mới gặp cô ấy một lần!- anh ám chỉ đến lúc gặp cô ở phòng họp, lần đầu tiên gặp lại sau 3 năm. Ừ thì anh có nói dối đôi chút, nhưng nó hại ainào.
-Mới gặp cô ấy một lần!- Kiệt bĩu môi nhìn anh đầy vẻ không tin tưởng.- Em đã biết anh 16 năm nay, và em chưa từng thấy anh nhìn bất cứ người phụ nữ nào bằng ánh mắt đó. Kể cả Bảo Như!
-Bảo Như là em gái anh! Cậu không mong anh nhìn con bé như một người phụ nữ đấy chứ?- anh liếc nhìn em trai.
-Con bé cũng là em gái em!- Kiệt nhắc nhở.- Và em không nói anh nhìn con bé như một người phụ nữ hay không? Em đang nói đến tình yêu và cảm xúc. Rõ ràng là anh thích cô gái đó!
-Như vậy không được à?- anh nhướn mày hỏi, cố tình không phủ nhận cũng không thừa nhận.
-Sao lại không được, có khi ông còn nhảy cẫng lên vì vui sướng ý chứ!- Kiệt cười gian nhìn anh đang trút bực bội lên mấy cái chữ kí và mấy tờ giấy.
-Này, cầm ra ngoài đi!- anh ném cho thằng em traixấp tài liệu đã được kí.
-Bye bye!- Kiệt ôm xấp tài liệu ra ngoài, trước khi đi còn không quên ngoái lại tặng cho anh một câu.- Rõ ràng anh thích cô ta mà!- rồi lập tức đóng cửa lại chạy đi.
-- kênh truyện chấm prồ --
Cô loay hoay với bản dịch cho cuốn sách mới, nhiều từ thuật ngữ chuyên ngành khó nhằn khiến cô toát cả mồ hôi mới dịch được có vài trang. Cái bụng rỗng không, từ trưa đến giờ còn chưa được cái gì vào bụng. Đồng hồ điện tử ở góc màn hình máy tính chỉ 20 giờ 35 rồi mà cô vẫn chưa nhấc mình ra khỏi cái bàn làm việc được. Phòng làm việc trống không, im ắng, chỉ có tiếng điều hòa chạy ro ro và tiếng cô đang lách cách gõ bàn phím.Chỉ tại đi làm muộn một hôm mưa gió mà giờ phảikhổ sở thế này đây. Hôm đó rõ ràng cô đã cố trốn rồi, vậy mà vẫn bị bắt được, nếu không đụng phải anh ta thì số phận của cô bây giờ đâu cần phải ngồi cắm rễ trong công ty tới tận giờ này.
Anh ra khỏi phòng giám đốc, anh và giám đốc Lý vừa bàn xong dự án đầu tư mới cho nhà xuất bản,nhìn đồng hồ đã gần 9 giờ tối rồi. Giám đốc Lý xin phép về trước, anh ở lại sắp xếp lại vài thứ rồi đi sau. Anh tưởng giờ này nhân viên về hết rồi chứ, nào ngờ lúc đi ngang qua phòng dịch thuật lại nhìn thấy vẫn sáng đèn. Tò mò ngó vào, vừa lúc nhìn thấy cái nhíu mày đầy mệt mỏi của cô. Anh khẽ cười, đứng bên ngoài lặng lẽ nhìn người đangở trong phòng, tuyệt không gây ra tiếng động nào. Xem ra cô cũng không phát hiện có người đang nhìn mình. Anh đứng ở ngoài không biết bao lâu, cho đến khi có tiếng nói nho nhỏ vang lên bên cạnh mới khiến anh giật mình.
-Tổng giám đốc, anh thật sự thích cô ta!- Kiệt nói nhỏ, anh tới công ty xem anh trai còn làm gì mà chưa chịu về theo lời yêu cầu của nhóc em gái. Nào ngờ vừa đến đây đã bắt gặp anh trai sếp tổng đang chăm chú nhìn một cô gái mà quên cả trời đất.
-Em đến đây làm gì vậy?- anh quay sang nhìn em trai mình, ngạc nhiên.
-Như bảo em đến xem anh làm gì mà giờ còn chưa về, lại còn không chịu gọi điện.- Kiệt liếc liếc anh một cái kèm theo nụ cười gian xảo.
-Anh quên mất, bận quá!- anh chống chế.
-Bận nhìn người ta sao?- Kiệt dài giọng nói.
-Chẳng qua tình cờ đi qua thôi, về nhà!- anh nói rồi bước đi, bỏ mặc thằng em trai đang có cả tá tưởng tượng lung tung trong đầu.
-Ắt xì…!- cô hắt xì đến cái thứ ba rồi, chẳng lẽ ngồi lâu trong điều hòa quá nên ốm rồi.
Cô đứng dậy thu dọn đồ đạc rồi ra khỏi phòng. Hôm nay ở công ty thế là đủ rồi. Cái bụng rỗng không đang biểu tình, đói muốn xỉu luôn mà nhìn thấy đám giấy tờ trên bàn lại thấy oải.
Cô bước ra trạm xe buýt, ngắm mọi người qua lại trong lúc chờ đợi. Dòng xe cộ qua lại như mắc cửi nhưng nhìn ai cũng thoái mái, không có sự vội vã, chờ đợi, mệt mỏi như lúc tan tầm nữa. Buổi tối là thời gian để nghỉ ngơi và người ta đang sống cuộc sống ban đêm. Khác với Hà Nội, Sài Gòn về đêm rất náo nhiệt, dường như ban đêm mới chính là lúc nhịp sống Sài Gòn sôi động nhất. Cô chợt nhớ đến những buổi tối yên bình ở Hà Nội. Cô thích sự yên tĩnh, ghét những bữa tiệc ồn ào, nếu không phải bị bắt ép thì cô sẽ không bao giờ đặt chân tới những bữa tiệc sang trọng và ồn ào đó. Ở những nơi đó, cô luôn cảm thấy mình lạc lõng và xa lạ. Chỗ nào cũng nhìn thấy sự giả tạo, ngay cả những nụ cười dường như cũng là một thứ xa xỉ ở mấy nơi đó. Cô thấy ngột ngạt khi lúc nào cũng phải khoác lên mình bộ cánh rực rỡ và khuôn mặt kiêu kỳ, quí phái. Cô muốn là cô, muốn là chính mình, vì thế cô đã chọn cách ra đi. Một chiếc Audi màu đen bóng loáng đang từ từ tiến lại chỗ cô rồi dừng hẳn trước mặt cô. Ngẩng lên nhìn người trênxe.
-Lên xe đi!- anh nói vọng từ trong xe ra.
-Dạ?- cô ngây người nhìn anh.
-Tôi bảo cô lên xe đi!
-Dạ thôi ạ, xe buýt cũng sắp tới
rồi, anh cứ về đi ạ!- cô nói.
-Cứ lên xe đi, ở đây không đỗ xe được lâu đâu.- anh nói như ra lệnh.
Cô đành đứng dậy bước lên xe, may mà trạm xe buýt không gần công ty lắm.
Anh khẽ mỉm cười khi thấy cô bước lên xe mình, còn cô thì không để ý đến người bên cạnh đang cười. Anh đi về với Kiệt, nhưng không hiểu điều gì đã kéo anh trở lại. Anh nói em trai về trước còn mình quay lại, nào ngờ lại nhìn thấy cô đang ngồi một mình bên trạm xe buýt.
-Cô ăn tối chưa?- anh đột nhiên hỏi.
-Dạ…chưa ạ!- cô thật thà thú nhận.
-Đi ăn tối cùng tôi luôn!- anh nói rồi vòng xe lại.
-Thôi không cần đâu!- cô nói nhanh.
-Tôi cũng chưa ăn, tiện thể đi ăn luôn đi. Tôi đói quá rồi, không chở cô đi đâu được nữa đâu!- anh nói rồi dừng xe tại một quán ăn Nhật.

Trang:
1
239 Tiếp
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 36