Truyện teen,Kiếp Nô Lệ Full
Cháp 1: Cuộc sống mới
_BA NÓI KÁI J`??????????? - nó sửng sốt - BA BÁN CON CHO CHỦ NỢ SAO...??????????????????
_ba... ba xin lỗi kon gái iu - ba nó chắp 2 tay lại, xoa xoa - koj như là kon báo hiếu cho cha đi hén
_ĐỜI NÀO LẠI CÓ CHUYỆN ĐÓ!!!!!!!!!!! ĐÂY LÀ THỜI ĐẠI NÀO RỒI MÀ CÒN CÓ CHUYỆN CHA BÁN CON HẢ TRỜI!!!!!!!!!!!!
_thôi, chuyện đây còn có đó mà - ba nó quyết - ko nói nhiều nữa. con phải giả thành kon trai nếu muốn sống sót. thôi, ba... tiễn vong con nhek
"trời ơi là trời. đây là thế kỉ 21 đó chứ??? Sao ba lại có thể làm cái chuyện ngớ ngẩn ko giống ai thế này???????????????"
ba nó là 1 tay cá độ hạng bét... ông ta vay nợ rất nhiều từ ông chủ tập đoàn của thế giới ngầm K&T.
bi giờ trả hok nổi lại mang nó ra làm vật thế chấp... thật là hết chịu nổi cái ông ba điên khùng này mà...
nhưng nó nào có dám cãi lời ba... dù sao thì ông ta cũng là ba nó mà... hơn nữa má cũng ko có ý kiến j` hết nó đành phải mang tấm thân "ngọc ngà" của mình ra mà trả cho hết nợ zậy...
ngày nó đi, ba má nó khóc rất nhiều để tiễn... vong nó...
lần đầu tiên nó đi khỏi nhà... lần đầu tiên nó sống trong hình dạng của 1 thằng kon trai... kái j` đối vs nó là lần đầu tiên... có lẽ sẽ rất khó khăn nhưng nó phải cố gắng thôi nếu ko mún chết...
căn nhà mà sau này nó sẽ sống... căn nhà của chủ nợ. trông lớn thật, và đẹp nữa.
nó đến gặp ông chủ. trông ông ta còn rất trẻ, chỉ khoảng 35, 36t là cùng. và ông ấy rất chi là đẹp zai. nó nhìn, rồi chào ông 1 cách lễ phép
_chà...chào ông... chủ...
_ngồi đi. cháu có phải là Chế Đình Cường ????
_ơ... àh vâng ạh...
_cháu cứ nói chuyện bình thường... ta ko có ăn thịt cháu đâu mà lo! - ông hiền từ
_vâ... vâng thưa ông chủ! - nó có vẻ tự tin hơn
_cháu bík cha cháu nợ ta 1 số tiền lớn chứ??? số tiền đó chẳng là j` so vs ta cả... nhưng ta vs phải đòi chho ông ta chừa cái tật cá độ... ko ngờ ông ta bán cả con của mình
_ơ... thưa ông chủ, giờ con... à cháu phải làm j` ạh?
_ờ, mà cứ kêu ta là chú đi. đừng kêu là ông chủ nghe già lắm...
_vâng...
_giờ cháu phải là j` ạh??? - nó
_giờ cháu sẽ là trợ lí của thằng KHa con chú!!!
nó gật đầu. đi loanh quanh nhà, nó lại lạc trong vườn. công nhận cái vườn ấy lớn thật...
nó đang tìm đường ra thì bỗng nghe thấy có tiếng động... mừng rỡ nó chạy về phía ấy...
một cô bé đang trồng hoa. nó mừng rỡ chạy đến
_nèk bạn, có thể chỉ cho mình lối ra đượk ko? vườn rộng quá mình bị lạc rồi
con bé nhìn nó ko chớp mắt. tự nhiên ở đâu ra 1 thằng kon trai lạ chạy đến bắt chuyện, con nhỏ có vẻ bối rối. nó lặp lại
_nèk bạn, bạn sao thế??????
_àk, ko sao! Anh là ai thế???????
_àk - nó cười mặk méo xệch - tôi... tôi là trợ lí của cậu chủ...
_ừkm, thì ra anh là người đó... anh trai tôi hiện đang ko có nhà, thôi anh đi theo tôi...
_ừkm, cảm ơn bạn.
_anh bằng tuổi anh trai tôi nên đừng có kêu tôi là bạn.
_zậy mình phải kêu bạn... àk đằng ấy là j`???
_chúng ta gọi nhau là anh em cho thân mật nhé - con bé chợt nở 1 nụ cười rõ tươi...
_ờ...ờ... zậy kũng được...
Cháp 2: Tên cà chớn
_nèk, em tên j` thế??? - nó hỏi
_hj`, em là Trương Hoàng Ngọc Trang
_ôh, tên hay gúm ta! tên tôi là Cường.
_hj`, mà sao anh lại làm trợ lí cho tên cà chớn đó zậy?
_tên cà chớn?? là cậu chủ Kha ý hả?
_vâng, hắn cà chớn lắm. anh cẩn thận vẫn hơn
nó ậm ừ cho qua. quả thật là 1 ngày mệt mỏi.
chỉ sau 1 đêm mà ba đã thay đổi cả cuộc đời nó. ba đúng là quá đáng mà.
Trang dẫn nó lên phòng. Ngồi chơi vs nó thêm 1 lúc thì mẹ Trang gọi nên kô pé đành đi ra mặc dù rất luyến tiếc. Quả thật nó nói chuyện rất có duyên là cho con bé vô cùng thích thú.
xem xét qua phòng mình, nó chỉ còn bík nói 1 câu: "Quá tuyện vời!"
lần đầu tiên nó ở phòng lớn đến thế mà chỉ có 1 mìh. lần đầu tiên nó có bàn học riêng, tủ đồ riêng, đồ dùng cá nhân riêng và hơn hết là có cả phòng tắm riêng. Lúc trước cả nhà nó dùng chung 1 phòng tắm. Đang tắm thì lại nghe đập cửa rầm rầm kèm theo tiếng đe dọa "Nhanh lên ko phá cửa bây giờ" - thiệt là hết nói nổi
sau 1 hồi suýt xoa, nó nằm lăn ra giường. Êm ái thật, chẳng bù vs nhà nó.
suy nghĩ vẫn vơ 1 lúc, nó ngủ khò . bây giờ là 10g tối
đêm. nó thức dậy vì khát nước. lò mò đứng dậy, nó mò tìm cái công tắc đèn. "Quái nhỉ! mình có tắt đèn đâu??"
cuối cùng thì cũng mở được điện. nó quay lại giường để lấy dép thì bỗng mặt nó tái mét
_Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaá! - nó thét lên
mọi người trong nhà thức giấc vì tiếng thét thánh thót của nó - kể cả sinh vật lạ đang nằm trên giường nó.
hắn thức dậy, nheo mắt nhìn nó...
_a...a...a...a...ab...a...a... - nó cà lăm
_j`j`, mún j`. cậu bị cà lăm àk??? - hắn tỉnh hẳn khi nó chỉ ngón tay trỏ zô mặt
_cậu... cậu là ai??? sao lại trong phòng tôi...
mọi người ở ngoài lo lắng ko bík có chuyện j` mà nó lại ầm ĩ giữa đêm khuya như thế. hắn lên tiếng
_KO CÓ J`! CẬU TA GẶP ÁC MỘNG ẤY! MỌI NGƯỜI ĐI NGỦ ĐI!!!!
mọi người nhăn mặt rồi kéo nhau về phòng.
_nèk. cậu là ai??? - nó đã trấn tĩnh.
_tôi hả? chẳng phải cậu là trợ lí của tôi sao?
_cậu... cậu là Hoàng Kha sao??? - nó
_tất nhiên, thôi ngủ đi. - hắn nhún vai
_nhưng sao cậu ko về phòng đi? sao ở phòng tôi?
_ko thík! tui mún thân thiết hơn vs trợ lí của mình!
trời ơi! Hắn đúng là cà chớn giống như lời của Trang đã nói. trời ơi! Hắn mà ngủ đây thì sao nó ngủ được. Nam nữ thọ thọ bất thân mà???
Quên mất là nó đang cải trang thành con trai mà. giờ sao mà đuổi hắn đây? tên con trai đáng ghét!
thôi thì đành nằm ngủ dưới đất thôi. Nghĩ là làm, nó kéo hết mền gối trên giường xuống đất. Thấy lạnh hắn kéo lên... Và cứ thế tụi nó kéo lên kéo xuống... suốt đêm
sáng, hắn dậy sớm hơn. nhìn nó nằm lăn lóc dưới đất. bất giác, hắn mỉm cười. cúi xuống, hắn bế nó đặt trên giường rồi leo lên đó ngủ tiếp.
_aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa... trời ơi anh làm j` tôi?????????????????????
_làm j` mà hét hoài thế? hôm nay ko có đj học màk? - hắn ngái ngủ
_sao anh ôm tôi??????? tên biến thái!!!!!!!!!!!!!
_xời, làm như cậu là con gái hok bằng. con trai vs con trai ngủ chung có j` đâu?????
"ôi trời ơi, ông có nghe thấy hắn nói j` ko????? trời ơi còn j` là trong trắng của tui nữa hả trời???????" - nó thét lên trong lòng
ngậm ngùi bước zô phòng tắm, nó nhanh chong làm VSCN rồi bước ra ngoài. Trông nó giờ thật bảnh zai: 1 chiếc áo sơ mi trắng thắt ca-vat,khoác thêm chiếc áo ghi-lê đen, 1 chiếc quần ống túm bó sát người màu đen trông thật đẹp
kon pé Trang mặc trên người 1 chiếc váy dạ hội màu hồng phấn.
hôm nay là lễ kỉ niệm 35 năm thành lập tổ chức. thế mà hắn vẫn cứ nhởn nhơ như ko! vẫn cứ nằm trên giường và ngủ... Người gi` đâu mà thấy ghê!
Cháp 3: Ngày thứ 2.
ông chủ nhẹ nhàng đến bên nó khi thấy nó bối rối.
_có lẽ cháu chưa thể thích nghi được... nhưng ta mong cháu hãy vì tập đoàn mà cố gắng nhé?
_vâng, chú đừng lo. cháu bík phải làm thế nào mà
ông chủ tiếp tục nói chuyện vs mấy vị tai to mặt lớn, kòn kô pé Trang thì đang đứng nói chuyện vs mấy cậu ấm cô chiêu. Trông con nhóc có vẻ rất zui
chợt có 1 bàn tay đập lên vai nó. giật mình way lại
_anh làm kái trò j` thế hả??? - nó bực bội
_j` đâu? tôi chỉ định gọi cậu đến giới thiệu vs bạn tôi thôi mà? - hắn phân bua
_ờ, tôi xin lỗi. thì đi... - nó cười trừ
_hay her. chưa bík chuyện j` hết đã cáu rồi. - hắn cười
_hêy, tụi bay/ chào trợ lí của tao đi. - hắn gọi
đồng loạt 2 thằng kon trai way lại.
_Trần Quang Trung - cũng là 1 thằng bạn thân của hắn. Tính tình rất zui zẻ đôi lúc như kon nít. rất quí mến nó có lẽ là ấn tượng đầu tiên tốt đẹp>
_ờ. chào cậu - 1 tên hững hờ
_chào - tên còn lại cười tươi - mình tên là Trung, còn tên kja là Tiên, rất zui được bík bạn. Mong bạn chịu đựng nổi nó hơn 3 ngày.
_là sao??? - nó lắc đầu khó hỉu
_đồ chậm tiu - thằng có cái tên giống kon gái lên tiếng - là thế chứ sao??
_jm đi đồ ẻ.o lả!!!!!!!! - nó nổi khùng
_thằng này... - Tiên cũng nổi điên
_2 đứa bay... Đừng có chọc ghẹo trợ lí của tao nữa. nó là con trai chứ có phải con gái đâu? - hắn nháy mắt
_nèk, mấy người mún j`???? - nó bực bội
_bạn đừng để ý! - Trung cười - Tụi nó zỡn thôi.
_phải, chỉ là zỡn thôi... - hắn nháy mắt
"Đúng là 1 lũ điên. Chỉ có anh chàng tên Trung đó thì kòn được chút chút. còn 2 tên kja thì cà chớn y như nhau. đúng là mèo mả gà... nhà giàu." - nó nhĩ thầm.
_xin giới thiệu vs mọi người - giọng ông chủ vang lên - thành viên mới của tổ chức chúng ta. đó chính là Chế Đình Cường.
nghe nhắc tới cái tên ấy, nó giật mình.
_nào mời Cường bước lên ra mắt mọi người.
đang bối rồi ko bík phải làm thế nào thì hắn hích nó, thì thầm "lên đi honey"
nó liếc xéo hắn. trời ơi tên này bệnh hoạn thật. ko hỉu sao nó lại phải làm trợ lí cho tên điên này ko bík????
bước lên phía trước, mặt nó lạnh như tiền ko 1 chút biểu cảm.
đành chịu thôi, nếu mún sống được trong giới giang hồ thì nó phải làm thế. chợt trong đầu nó lóe lên 1 ý nghĩ
"có thật sự ông chủ tốt vs mình ko? hay ông ta có ý đồ j`? mình ko tin là ông ta có thể làm ông chủ của 1 thế lực ngầm mà tính tình có thể tốt đến thế được. hơn nữa nếu ông ta thực sự tốt thì tên kja cũng đâu đến nỗi cà chớn??????" cuối cùng thì bữa tiệc ngột ngạt đó cũng đã kết thúc. nó nằm sải người trên giường.
mới ngày thứ 2 mà đã mệt mỏi thế rồi. ko bík nó sẽ trụ được bao lâu đây???
"sao suốt buổi ko thấy bà chủ nhỉ??"
cạch... Cửa phòng nó từ từ hé mở. Là pé Trang. cô bé có vẻ buồn.
_anh có thể nói chuyện vs em chút ko?
_được thôi! em có chuyện j` sao??
_lần đầu tiên... em cảm thấy thật áp lực
cô bé tựa đầu vào vai nó.
"lần đầu tiên... áp lực...???" - nó nghĩ
_em sao thế??? mà sao suốt buổi ko thấy bà chủ đâu?
_àk, dì bị mệt, ko đi được.
_dì??? anh hỏi bà chủ mà???
_mẹ vs ba li hôn đã 5 năm rồi. đó là buổi kỉ niệm cuối cùng của mẹ vs tập đoàn...
_em nói j` anh ko hỉu?
_anh có thể ko hỏi ko? em cảm thấy bất lực...
_thôi, anh ko hỏi nữa... nếu thấy buồn thì em hãy ôm anh... anh sẽ là cái gối của em
rồi nó nhẹ nhàng ôm lấy con nhóc. cô bé cảm thấy yên bình và ngủ thiếp đi trong vòng tay của nó.
nhẹ nhàng đặt con bé nằm xuống giường, nó lặng lẽ xuống phòng khách, để kon pé nằm trong phòng của nó.
-----------
ngày đó tháng đó 5 năm về trước.
sau khi kết thúc lễ kỉ niệm 30 năm thành lập tổ chức, ba mẹ hắn về trước.
_anh mún j`? anh là cái thá j` mà đuổi tôi đi - mẹ hắn to tiếng
_cô jm lặng đi để bọn trẻ nghỉ. tôi ko đuổi cô mà là li hôn. chúng ta nên chia tay ở đây thôi.
_anh jm đi. nếu anh lo cho bọn trẻ thì anh đã ko làm cái việc tồi tệ đó. anh mún chja tay để rước con cáo đó zề nhàk sao? đừng mơ.
_cô mún cả đời bị chôn vùi trong sự nguội lạnh ư? chúng ta đã hết iu nhau rồi.chja tay là giải pháp tốt nhất.
_anh... thôi được. để rồi xem/ Li hôn thì li hôn. tôi nhất định sẽ trả thù.
ngay hôm sau, ba mẹ hắn đưa nhau đến tòa án. sau 1 số thủ tục, 2 người đã trở thành người xa lạ. mẹ hắn bỏ sang Pháp, còn ba hắn thì cưới 1 cô gái chỉ hơn hắn có 2t. gia đình hạnh phúc thế là đã tan nát
--------------
hắn đã về, lại leo zô nhà bằng cửa sổ phòng nó
"quái, sao thằng nhóc đó còn để đèn? ko lẽ... đề phòng mình" - hắn nghĩ thầm
ko như hắn suy đoán. Trong phòng ko có nó. chỉ thấy đứa em gái đáng iu của hắn đang nằm ngủ ngon lành trên giường nó.
hắn đi xuốg bếp định tìm cái j` đó bỏ bụng. chợt hắn bắt gặp nó đang ngủ trên sô-fa phòng khách.
bất giác, hắn mỉm cười... cười thật sự...
hắn bước tới gần, cúi người xuống, vuốt má nó , vuốt tóc nó thì thầm
"con nhóc, tưởng lừa được ta sao??? để rồi xem tôi sẽ làm cô phải khổ sở!!!"
ố ô... bị lộ rồi sao????
(Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)
Cháp 4: Trường mới, lớp mới... Cái j` cũng mới...
Sáng, nó thức dậy rất sớm.
Làm VSCN xong, nó đi lên phòng.
Cạch... Nó nhẹ nhàng mở cửa để pé Trang ko giật mình. Nhưng chính nó mới phải giật mình.
Pé Trang vẫn đang ngủ ở trên giường. Còn hắn nắm tay kô pé và gục ở bên cạnh.
_nèk - nó đá hắn - tên cà chớn. zậy đi kòn đi học chớ?
Tự nhiên bị đá mạnh khiến hắn giật mình bật zậy
_oi chòi oi honey. Sao em kêu anh bằng kiểu bạo lực thế??? - hắn dụi mắt
_tên khùng! tui hok phải là honey của anh. Đừng có kêu kiểu đó hok người ta tưởng tui là kon gái đó...
_thì cậu đừng có cư xử giống kon gái nữa. - hắn nháy mắt - đừng có đá zô chân tui, đừng có kêu tui là tên cà chớn. nếu là con trai thì phải cư xử khác chứ?????
Bị hắn nói trúng, nó giật mình nhưng vội trấn tĩnh lại ko thể mắc bẫy thằng nhóc này được
_nếu cậu ko cà chớn thì tui đâu có gọi cậu như thế! Thôi nếu cậu đã mún thì tôi sẽ tuân lệnh thôi.
Hắn đi ô tô tới trường. còn nó thì đi xe đạp.
Hắn kêu nó lên ô tô đi lun cho nhanh nhưng mà nó ko chịu.
_ko thích! tui thích đi xe đạp hơn! - nó chu mỏ
_nèk, đã nói đừng có hành động giống kon gái rồi mà?????
giật mình. Dường như nó vẫn chưa wen đuợc việc mình đã trở thành kon trai. Nó phải tập sống 1 cách cứng rắn hơn nếu ko mún chết dưới tay tên này...
ở trường.......................
Hắn đang đứng đợi nó ngoài cổng. Nhìn thấy nó, hắn ngoắc nó như ngoắc chó
_nèk, tới biểu koi! - hắn
_j` thưa cậu chủ? - nó lạnh lùng
_đi nhập học chứ j`? - hắn khoác vai nó
_xjn cậu chủ đừng ra vẻ thân mật quá như thế! - nó hất tay hắn ra
_nhiều chuyện. Nên nhớ tôi là chủ nhân của c... cậu
Hú hồn... Suýt chút nữa là hắn phát ra chữ "cô" rồi. cũng may là hắn kịp nhận ra nên chữa lại.
nó nhìn hắn lắc đầu.
Đến phòng Hiệu Trưởng, nó gõ cửa.
_vào đi! - tiếng hiệu trưởng vọng ra, lạnh như băng
_dạ thưa em là hs mới ạk! - nó lau mồ hôi
_àk, em là người mà ông chủ đã giới thiệu đây sao? - ông ta vồn vã - em học lớp 11A1. hjhjhjjh
"trời ạh, lại 1 ông già cà chớn. sao thời buổi giờ người ta lại trọng danh lợi thế nhỉ???" - nó nghĩ thầm. bước ra ngoài, hắn zẫn kòn đợi ở đó.
_cậu chủ ko zô lớp kòn đứng ở đây làm j` thế? - nó hỏi, giọng lạnh tanh
_thì đợi cậu chứ là j`? cậu mới đến đây lần đầu làm sao bík lớp học ở đâu chứ?
"sao tự nhiên lại tốt bụng đột xuất thế nhỉ? Âm mưu j` đây???"
_thì tôi hỏi những người khác cũng được mà? - nó vẫn làm mặt lạnh. Lời nói của hắn lúc nãy có vẻ đã làm nó lo sợ. Nếu bị phát hiện là kon gái thì toi.
_thằng này! cậu là trợ lí của tui mà? chúng ta phải học chung lớp thì đi chung cho rồi hỏi làm j~??
_zậy cậu cũng học 11A1 sao? - nó hỏi
_tất nhiên - hắn khoác vai nó đi.
Lần này nó ko hất tay hắn ra nữa.
"Nếu là kon trai thì phải cư xử khác chứ?"
Lời nó của hắn vẫn văng vẳng bên tai nó. Hay là hắn đã phát hiện được j` rồi? Mới ngày thứ 3 thôi mà? Chắc ko có chuyện đó đâu!!!!!
nó cố gắng xua đi cái cảm giác lo sợ đó.
_hôm nay lớp chúg ta có 1 hs ms. các em phải giúp đỡ bạn nghe chưa????
dạ..................................... Cả lớp đồng thanh
_chào các bạn tôi là Chế Phương... à là Đình Cường. Từ nay mong mọi người giúp đỡ.
ố ồ... Bọn con gái trong lớp bị hớp hồn bởi giọng nói ấm áp và vẻ ngoài kute của nó
_thì ra là 1 hotboy. - 1 nhỏ nhanh nhảu lên tiếng - bạn ngồi cạnh mình đi có j` mình giúp đỡ cho.
đó chính là lớp trưởng "hám trai" của lớp. Nhỏ tên là Phan Trần Cát Anh. Tuy là lớp trưởng nhưng nhỏ hám trai ko khác j` những nhỏ khác. Học thì cũng giỏi, vẻ ngoài thì baby nhưng trong lòng thì ko ai bík được...
192